Trên mặt đất, Đạo Nhân vội vàng đứng lên, vỗ tro bụi trên áo, rống lớn.
- Đánh rắm!!
Xoay người lại hướng tám đại hán bên kia kêu lên:
- Đánh lén có gì tài ba, có năng lực, chính diện đánh cùng bản đạo!!
Tám đại hán bên kia như ong vỡ tổ lao đến, từng người đều lưng hùm vai gấu, bắp thịt cuồn cuộn, mơ hồ ẩn chứa linh khí, tựa như từng một chiếc chiến xa xông ngang tới.
Trư Cương Liệp cả kinh kéo ống tay áo lên, bất quá bị Lục Lương Sinh đè lại, thư sinh chắp tay lên:
- Gặp qua chư vị thúc thúc bá bá.
Tám đại hán tới cũng nhanh, dừng cũng nhanh, phanh lại bước chân, lập tức giống như bức tường đem thư sinh và lão Trư vây quanh, thuận miệng trả lời Đạo Nhân một câu:
- Vừa rồi không kịp dừng chân, lần sau lại đánh qua.
Liền hướng Lục Lương Sinh hỏi vài chuyện bên ngoài, thấy hắn một thân áo bào bẩn cũ, từng người đều nhíu mày.
- Ngươi ở ngoài bị người khác khi dễ?
- Lương Sinh, ngươi nói xem đó là ai? Tám người chúng ta đánh hắn cho ngươi!
- Đúng đấy, tám người chúng ta bây giờ đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm!
- Lương Sinh ngươi đừng không tin, Phán thúc ngươi mới thời gian trước bị hỏa thiêu, lại là một chút việc cũng không có.
Thủy hỏa bất xâm?
Lục Lương Sinh nhìn qua tám người, thể cốt ngược lại so với trước kia không có thay đổi gì, đáng tiếc không có tu vi trong người, không có cách nào nhìn ra thành tựu, bất quá đã nói như vậy, hẳn là không thể giả, không ngờ lúc trước dạy cho bọn hắn phương pháp rèn thân, hấp thu linh khí, thế mà luyện đến trình độ này.....
Nhìn lại Đạo Nhân, Tôn Nghênh Tiên khẳng định gật đầu.
Tám người Lục Phán có chút đắc ý cười hắc hắc, nhìn thấy bên cạnh còn có hắc hán phiêu phì thô chắc, khinh bỉ nhìn hắn một thân thịt béo, không khỏi ưỡn ngực, hai đống cơ ngực sắp to bằng đầu người, thỉnh thoảng trái phải khiêu động.
- Tốt tốt, đều đừng vây quanh Lương Sinh nữa.
Lục Phán thấy không sai biệt lắm, phất tay để cho bảy người khác tránh ra một lối, dù sao cũng phong trần mệt mỏi trở về, trước tiên phải trở về gặp phụ mẫu, còn chuyện ở ngoài có phải đã chịu khi dễ hay không sau đó hỏi lại sau.
- Vậy ta đi về trước.
Đi qua tám người, Lục Lương Sinh nghe được động tĩnh người thôn lân cận qua đây bắt chuyện, theo Đạo Nhân cùng một chỗ trở về nhà, màu sắc hàng rào tiểu viện vẫn như thế, bất quá thiếu đi hương hoa, còn chưa đến gần, xa xa đã nghe thấy âm thanh mẫu thân đang quát phụ thân.
Lý Kim Hoa hùng hùng hổ hổ buông cái chổi xuống, một cước đem gà mái hoa râm đá văng ra ngoài, trượng phu ngồi dưới mái hiên gọt giũa một bánh xe gỗ liếc mắt nhìn, lúc đi đến vạc nước múc một bầu nước, đưa mắt nhìn thấy nhi tử đứng ở cửa viện, bên cạnh còn có Hồng Liên, còn có con lừa già.
- Lương Sinh!
Phu nhân kinh hỉ kêu to, bầu nước cũng không cần, thình thịch ném vào trong vạc, cả Lục Lão Thạch vùi đầu gọt giũa cũng đi ra mái hiên, chạy tới Lục Lương Sinh dò xét trên dưới, thấy y phục của hắn, một mặt ủ rũ, vội vàng hỏi tới:
- Đây là thế nào?
- Đừng hỏi, trở về liền tốt.
Lý Kim Hoa liếc mắt trừng trượng phu, đi cầm qua cành liễu trong phòng phủi phủi cho nhi tử.
Lầu các trên tiểu viện, một thân ảnh chống đỡ vòng rào bay xuống, rơi xuống trong nội viện, nhẹ nhàng linh hoạt vỗ vỗ tay, đem nữ công ném đi đến trong ngực Đạo Nhân, Tiểu Tiêm càng ngày càng duyên dáng, trực tiếp bổ nhào vào trong ngực Lục Lương Sinh.
- Ca!
Một bên Đạo Nhân sờ soạng râu bén nhọn:
- Ta dạy nàng! Thế nào, lợi hại chứ.
Nói đến đây Lý Kim Hoa liền tức giận, một nữ hài tử tốt lành lại bị dạy giống như con khỉ, suốt ngày trên nhảy dưới tránh, lúc này nhấc lên, hỏa khí trong lòng tăng vọt , cầm lấy cây chổi dựa vào bên tường đuổi lấy Đạo Nhân chạy khắp viện.
Người trong nội viện một nhà náo nhiệt, sau khi Lục Lương Sinh khuyên mẫu thân bớt giận, phu nhân lúc này mới dừng tay, vào trong vườn hái chút rau đi đến nhà bếp nấu cơm.
Đợi người vừa đi, Đạo Nhân ôm đầu trở về, lúc này mới nhớ tới chuyện Lục Lương Sinh một thân pháp lực thế nào lại không còn nữa.
Thật ra Hồng Liên cũng muốn biết.
Giá sách mở ra một tiếng két két, Đạo Nhân cóc nhìn thấy phu nhân không ở đấy, sau đó cởi dây trượt xuống đến, vác màng cóc lên, thở dài.
- Thật ra, chuyện này đáng lẽ sẽ rơi xuống đầu lão phu.....
- Sư phụ, ngày mai rồi nói sau.
Lục Lương Sinh vừa trở về, không muốn phá hư tâm tình của đoàn người, lại ở trong nội viện nói cười vài câu, chợt phát hiện thiếu đi một thân ảnh.
- Đúng rồi, Mộc Tê U đâu?
Đạo Nhân nhún nhún vai, chỉ chỉ lên trên núi.
- Chạy đi bên kia rồi, nói là có một cây tùng lớn biết nói chuyện, chạy tới cùng nó nói chuyện phiếm, đã hai ngày không trở về rồi.
- Vậy thì không quản nàng.
Lục Lương Sinh đẩy cửa phòng ra, đem giá sách chuyển về trong phòng, mở ra giấy mực bút nghiên, duỗi cái lưng mệt mỏi ngã xuống giường.
Nhà bếp bận rộn, Hồng Liên hỗ trợ nhóm lửa, phu nhân mở nắp nồi, mùi thơm phiêu xuất dẫn tới Đạo Nhân cóc trong viện cảm khái, vẩy mở chân màng chạy gấp tới, bước vào mái hiên, nửa mở cửa nhà bếp lại chợt lộ ra đầu của con gà mái, thắng gấp một cái, vội chuyển phương hướng chạy tới gian phòng đồ đệ, -Bình- đem cửa đóng phải.
Bên ngoài, Đạo Nhân thần thần bí bí ngoắc ngón tay, Trư Cương Liệp cẩn thận từng li từng tí đi theo hắn tiến vào một gian phòng, hai thân ảnh một mập một gầy ngồi xổm ở chân giường, khẩn trương móc ra bao vải vàng, lộ ra mấy quyển phạp hoàng thư sách, một người một yêu liếc nhau, bắt đầu cười hắc hắc.
Tiểu Tiêm hỗ trợ nấu nước, Lục Lương Sinh lấy rót vào thùng gỗ, liền ở trong phòng rửa tro bụi dơ bẩn trên mặt, cảm thụ được nhân khí đầy viện, an lòng không ít.
Cây giừ trong nội viện bay xuống lá khô, Lục Lão Thạch lăn lộn làm tốt một bánh xe gỗ, cười ha hả nhìn lại trong song cửa rộng mở, trong gương đồng phản chiếu khuôn mặt thư sinh tuấn lãng nhẹ nhàng khoan khoái, búi tóc sạch sẽ chỉnh tề.
Không lâu sau, mặt trời xuống núi, ở giữa bếp lò không lớn, trên bàn tròn lớn bày đầy thức ăn cơm canh, Lý Kim Hoa đi ra khỏi phòng chống nạnh, rống to:
- Ăn cơm!
Đầy viện xao động một trận, từng phòng đóng cửa lại mở ra, chen chúc mà tới.
Ngọn đèn tĩnh mịch chập chờn.
Hỏa quang trong ánh hoàng hôn, dựa theo người một nhà ngồi cùng một chỗ, chen lấn đầy ắp, trông thật ấm cúng.