Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 537: Một trận đại kiếp

Chương 537: Một trận đại kiếp




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh tiếp nhận thìa gỗ con cóc đưa tới, kẹp lên đồ ăn ngăn nắp bỏ vào trong miệng, lỏng loẹt mềm mềm, vào miệng tan đi, lập tức vọt tới toàn thân, mỏi mệt đi đường núi trước đó đều đang từ từ tiêu tán.

Đạo Nhân cóc múc mấy khối đặc biệt thả đi vào trong chén nhỏ, lại dùng bao bố nhỏ bao lấy, thả qua một bên, ở đó còn có hơn mười chén giống nhau như đúc chất đốn, truyền ra mùi thơm kỳ lạ.

Cất kỹ, con cóc đặt mông ngồi ở phía trên đốt lên tẩu thuốc, hít một ngụm, vung lên một màng nặng nề vỗ đùi.

- Vi sư quyết định, phải tu phục Yêu Đan, trở lại đỉnh phong, sửa đổi mao bệnh tham ăn.

Lục Lương Sinh chắp tay:

- Vậy sư phụ cố gắng nhiều hơn.

Đi đến tủ y phục chọn một bộ trường bào màu xanh thay đổi, không lâu sau liền nghe Hồng Liên ở ngoài gọi hắn ăn cơm, lúc đi tới cửa, Đạo Nhân cóc vội vàng đứng lên, chạy đến góc bàn trách móc một tiếng.

- Nhớ rõ chừa cho vi sư chút cơm canh, phải thêm thịt!

Hoàng hôn hóa thành tàn hồng chiếu vào tiểu viện, trong tiếng ăn cơm, cửa nhỏ phòng các nhanh mở ra, người vừa rồi không gặp bây giờ từng người đều chạy ra, tiến vào nhà bếp.

Trư Cương Liệp ngồi ở trước miệng lò, thổi tắt thanh gỗ chưa đốt xong, một hơi quá lớn, tro tàn xen lẫn tia lửa bay tới trên đầu Lục Tiểu Tiêm đang thêm cơm, truyền ra hương vị cháy khét, làm cho Đạo Nhân từ phía sau lưng lấy ra một mặt kính chiếu yêu hướng về phía hắn.

Hồng Liên, Tê U tranh đoạt mang chén, khoảng cách mấy bước quả thực là chen chạm lẫn nhau. Lý Kim Hoa, Lục Lão Thạch không dám hỗ trợ, quy quy củ củ ngồi ở bên cạnh bàn, nhìn hai nàng cũng nhìn lại nhi tử đang ngồi ngay ngắn nơi đó, liếc mắt qua ra hiệu.

Bên kia, Lục Lương Sinh giả bộ như không thấy gì, chỉ nhìn thức ăn buông xuống trên bàn đều hơi lay động, nhất thời, hắn cũng không có cách nào.

- Đột nhiên cảm thấy còn có tu vi mới tốt.

Trời chiều xẹt qua đỉnh núi, ánh chiều đỏ hồng đi xa như lửa nung đỏ phía dưới đám mây, một ngọn núi lớn nào đó tại Tây Bắc giống như không nhận bốn mùa biến hóa, từng mảnh từng mảnh rừng hoang xanh ngắt, chim nhỏ bay qua bầu trời xa xa nhìn thấy một đạo quán, trong kình thiên đại thụ, phía dưới cành lá rậm rạp treo đầy trái cây, nhưng cũng không dám tới gần, tránh ra thật xa, bay đi nơi khác.

Gió nhẹ thổi tới, từng khỏa tựa như trái cây từ xanh phiếm hồng, mơ hồ như bộ dáng hài nhi.

Đinh đinh đinh ~~~

Chuông gió dưới mái hiên nhẹ lay động, một thân ảnh đạo bào xám đen vác lấy hai tay áo nhìn qua đại thụ Thương Thiên kia, râu dài dưới cằm xen lẫn hoa râm theo gió phất phơ.

- Ngàn năm hoa..... Trăm năm quả, rốt cục cũng chờ đến.

Trong bóng tối, thân ảnh không thấy rõ tướng mạo, trong âm thanh thong thả, người kia hơi nhìn lại không xa.

- Thanh Phong, đi đem Họa Bì Yêu kia đến gặp ta.

- Rõ!

Dưới mái hiên Đạo Môn, Đạo Đồng cung kính khom người nhận lệnh.

Bóng tối vô biên vô hạn kéo dài, cho dù mở to mắt cũng giống như đang nhắm mắt.

- Chu nhị nương, Hồng Nương, các ngươi ở nơi nào?

Màn đêm đen kịt kéo dài, nữ tử váy đỏ đứng trong bóng tối không ngừng hướng bốn phía kêu gào, dưới chân đi ra mấy bước, nhưng giống như đang đứng tại chỗ.

Yêu lực trên thân vẫn còn, nhưng mặc kệ thi triển thế nào đều không thể mang nàng rời khỏi, vô luận bước đi bay đi, hay là rơi xuống phía dưới lại vẫn giống như chưa hề rời khỏi nửa bước.

- Hồng Nương!!

Xung quanh tĩnh mịch không có chút âm thanh, Họa Hồng Nghi có chút kinh hoảng ngắm nhìn bốn phía kêu to một tiếng, lảo đảo đi ra một đoạn đi tới trong bóng tối kéo dài, hình như nhìn thấy một vệt sáng như đom đóm dao động, loáng thoáng tựa như đang lóe lên. Bước chân lập tức hướng về điểm sáng kia phóng đi, chỉ một bước, điểm sáng bỗng nhiên phóng đại trong tầm mắt, lúc nhìn lại, bạch quang chói mắt, người đã đến đến biên giới điểm sáng, sau đó còn chưa chờ Họa Hồng Nghi phản ứng, bạch quang như thủy triều vọt tới, sau đó quang cảnh xung quanh sáng tỏ.

Líu ríu ~~~

Tiếng chim thanh thúy kêu to, Họa Hồng Nghi chậm rãi mở mắt, một phi điểu nhảy từ mái hiên nhà ra một cành cây thương tùng bên ngoài, ý thức trở về, trong phút chốc liền rõ ràng, nàng làm ra tư thái đề phòng.

Ở giữa tầm mắt, trên mái hiên thật dài có một Đạo Đồng bảy tám tuổi ghim búi tóc, tướng mạo thanh lệ đang nhìn qua, trên dưới nhìn Họa Hồng Nghi,

- Vận khí Họa Bì Yêu ngươi cũng thật tốt.

Hai tay áo giống như có mang gió, chắp ra sau lưng, chuyển người đi về phía trước.

- Đi theo ta, sư tôn muốn gặp ngươi.

Họa Hồng Nghi chăm chú nhìn bóng lưng nhỏ đi về trước, nâng tay lên hiện ra trảo, móng tay màu đỏ duỗi dài muốn chộp tới, sau một khắc thu hồi lại, chỉ nghe Đạo Đồng trước mặt kia nói khẽ:

- Đừng có phát cáu, nơi đây không thể so với nơi khác, đạo hạnh kia của ngươi không quan trọng, ta không để vào mắt, huống chi là gia sư.

-... Nữ tử yên lặng, trên mặt cũng vô cùng kinh hãi, vừa nghĩ tới hôm đó, bóng người hời hợt quơ lấy tay áo thì mình đã xảy ra chuyện gì cũng đều không biết lại bị bắt đi, lúc này cũng không biết Chu nhị nương, và Hồng Nương thế nào, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ, chỉ đành phải đuổi theo, bước chân đi ở phía sau Đạo Đồng kia.

- Vị tiểu đồng tử này, sư tôn nhà ngươi là người phương nào?

- Đừng hỏi, một khi nghe xong ngươi sẽ không chịu nổi.

Nói xong, Đạo Đồng kia cũng không nói thêm nữa, mang theo Họa Hồng Nghi một đường xuyên qua đường hẹp sâm u đi lên đá xanh phủ đầy cỏ rêu, đi tới phía trước một ngôi đại điện, nền nhà cao vài thước, ô vuông trên điện lầu khắc đầy hoa văn, khoanh nhang treo lơ lửng trên đỉnh cửa điện, đốt hương lượn lờ.

- Đi vào đi.

Đạo Đồng đứng ở một bên thềm đá trước cửa điện.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch