Họa Hồng Nghi nhìn hắn một cái sau đó mới cẩn thận từng li từng tí đẩy ô cửa điện hình vuông kia ra, nhấc váy lên đi vào cánh cửa, ở trong không có bất kỳ tượng thần tượng nặn gì cả, chỉ có hốc tường năm màu, bên trên thiết lập một chữ "Đạo" thật to, ở giữa hương khói phía dưới bàn thờ, một đạo nhân ảnh đứng ở phía trước chữ đạo, một thân áo khoác áo dài Kỳ Lân Âm Dương, có vẻ xám đen ám trầm, tay nắm phất trần, chân đạp hai đạo sĩ, nhưng nàng thấy cũng không phải quá rõ ràng.
Tu vi đến mức..... Căn bản không nhìn thấy thế nào, Họa Hồng Nghi lúc này không dám xem thêm, thấp người quỳ trên mặt đất.
- Tiểu yêu hạ giới bái kiến thượng tiên.....
- Họa Bì tiểu yêu, nghe được mấy ngày giảng pháp liền cho rằng đắc đạo.
Đạo Nhân kia cũng không quay đầu, âm thanh thong thả làm cho người nghe được thoải mái dễ chịu.
- Cũng biết ngoài Thành Trường An, ám toán những người tu đạo kia, kém chút hỏng chuyện ta của rồi.
- Tiểu yêu không dám, cũng không biết thượng tiên đang ra cờ.
- Ha ha, chính là ngươi không biết được, ta mới không giết ngươi.
Họa Hồng Nghi cúi đầu, dù ngữ khí đối phương bình thản, nhưng nàng cũng không dám phong tình như ngày xưa, cắn răng một cái, nhẹ giọng hỏi:
- Thượng tiên, có thể nói cho ta tục danh được không?
- Tục danh thì không thể nói cho ngươi nghe, chỉ cần thay ta làm một chút chuyện.
Ngoài điện, nắng gắt chiếu qua sau lưng nữ tử đến thân ảnh đạo nhân phía trước, đạo sĩ hất phất trần, chậm rãi xoay người lại. Chỉ liếc mắt, con ngươi Họa Hồng Nghi phóng đại, trong chốc lát thân thể đang quỳ gối nhìn thân hình đối diện, thật lâu chưa tỉnh hồn.
Bên kia, ở giữa đèn đuốc chập chờn, bóng người có râu quai nón dưới cằm lướt nhẹ.
-..... Một trận đại kiếp sắp tới, thay ta đi làm chút chuyện.
Âm thanh chậm chạp mà trầm ổn truyền đến ngoài đại điện giống như thổi qua mảnh núi cao trùng điệp, chim hót trong rừng trúc, thanh tuyền róc rách trong núi, kéo dài đến hướng đông xuyên qua đại sơn nặng nề, đi xa xa về phía đông là nhân thế phồn hoa.
…
Trường An.
Trong Vũ Văn phủ, Khuất Nguyên Phượng sau khi mê man một tháng giờ đây đang đánh quyền trong sân, chuyên cần luyện võ nghệ, nhất quyền nhất cước mơ hồ mang theo âm thanh xé gió, bồn hoa lân cận đều nhẹ nhàng lay động.
Trong đình nghỉ mát không xa, Vũ Văn Thác ngồi trên băng ghế đá nhìn sư đệ tu võ, một bên có người hầu tới thấp giọng nói:
- Việt Quốc Công tới.
Rất nhanh hắn đã đi tới tiền viện, trong đại sảnh gặp mặt Việt Quốc Công Dương Tố, sau khi ngồi xuống, người sau vẫy vẫy tay, hai người nâng một cuộn dài đi đến, trong mâm phô có lụa vàng, lộ ra một thanh kiếm.
- Ta biết trong lòng ngươi oán giận, hôm đó không xuất thủ, cũng sợ thực lực không đủ, ta và Lục đạo hữu xem như hảo hữu, hôm đó bị vây phải phế bỏ tu vi, thực sự làm cho lòng người đau nhức, thù này hận không thể thay hắn báo.
Dương Tố buông chén trà xuống, đứng dậy đi qua mở mảnh lụa vàng kia ra, lộ ra một thanh kiếm vàng rực lập lòe, thân kiếm lít nha lít nhít khắc đầy hoa văn, làm cho người khác không dám nhìn thẳng.
- Kiếm này, chính là lúc ta thay bệ hạ xây dựng Trường An, tìm được dưới Hoàng Hà, kiểm chứng tư liệu điển tịch lịch sử, mới biết tên là Hiên Viên.
Vũ Văn Thác ngồi trên ghế, con mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trường kiếm dài trong mâm, sau đó nhìn qua Dương Tố bên cạnh, nhẹ nhàng hé miệng.
- Vật này đã phi phàm, vì cái gì Việt Quốc Công không tự mình dùng?
- Ha ha, đa nghi.
Dương Tố cười ha hả, ánh mắt lại nhìn vào Hiên Viên Kiếm, sau đó thu liễm nụ cười, mở lời.
- Không phải lão phu không muốn có Thần Khí này, ha ha..... Thân thể phàm nhân cưỡng chiếm Thần Khí nào ai có kết cục tốt, mà ngươi lại khác biệt, ngươi vốn là Thần Khí chuyển thế, nếu như lại được Hiên Viên tương trợ, hai cỗ Thần lực tương dung, thiên hạ không có người nào là đối thủ của ngươi. Tất nhiên, lão phu sẽ không tặng không ngươi Thần Khí, một là quen biết giữa lệnh sư và ta, thứ hai, hộ Đại Tùy ta vĩnh viễn, chiến vô bất thắng! Ba là… Đột Quyết Tế Ti suýt chút muốn tính mệnh sư đệ ngươi, còn có những tông môn tu đạo làm cho sư phụ ngươi phế bỏ tu vi kia, dùng để thí nghiệm uy lực kiếm này!
Nói xong lắc ống tay áo một cái, với tới, hai tay nâng kiếm kia lên, đưa đến trước mặt Vũ Văn Thác.
- Cầm đi!
Trên ghế dựa lớn, Vũ Văn Thác nhìn thân kiếm đưa đến, bản năng đưa tay nắm chặt chuôi kiếm, khoảnh khắc tiếp xúc, kim quang lấp lóe, theo tay hắn lan tràn đến cánh tay, chớp mắt chui vào trong cơ thể.
- Ừm? xảy ra chuyện gì?
Dương Tố cũng không ngờ đột nhiên sẽ xuất hiện loại tình huống này, lời nói vừa ra đã nghe Vũ Văn Thác nhắm mắt lại, thống khổ gào thét A a —— , cầm chuôi kiếm, bỗng nhiên đập xuống một cái.
Thân kiếm còn chưa xuống đất, một cỗ sóng khí oanh vang đẩy bay lão nhân ra ngoài, cái bàn bình sứ trong sảnh ào ào ào vỡ vụn, ngay cả hai người nâng Thần Kiếm tiến đến cũng bị đánh bay ra ngoài đại sảnh, trong nháy mắt rơi xuống trên mặt đất đã trở thành thi thể.
Oanh ——
Vang vọng to lớn, kim quang xông phá song cửa, Dương Tố rơi xuống trên mặt đất lăn ra mấy vòng, lau đi vết máu trên khóe miệng, hắn ngẩng đầu lên, kiến trúc nửa toà tiền viện đều trong tiếng ầm ầm sụp đổ, trụ nhà mái đứt gãy, mảnh ngói rơi đầy đất.
Hộ viện nghe được động tĩnh, người hầu chạy vội tới, Khuất Nguyên Phượng luyện võ trong hậu viện cũng vọt tới bên này.
- Sư huynh!
Lúc hắn chạy tới hiện tường thì hô to, trong bụi mù, kim quang hình thành vòng tròn trong suốt phát sáng, lộ ra hình dáng một thân ảnh đang nửa quỳ chống kiếm.
- Sư huynh!
Khuất Nguyên Phượng lại hô, trong kim quang bên kia, thân hình nửa quỳ từ từ mở mắt, màu lam chuyển động trong tròng mắt trắng, chống Hiên Viên Kiếm đứng lên, tóc tản ra, không gió mà nhẹ bay.