- Ký ức trở về... Rốt cuộc cũng biết tại sao muốn chuyển thế... Thiên địa đại kiếp...
Vũ Văn Thác ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn sư đệ, nhìn lại Dương Tố nằm nghiêng trên mặt đất trong đình viện.
- Người Đột Quyết còn có bao nhiêu, có đủ mười vạn hay không? !
- Đủ!
Dương Tố không nghe thấy lời hắn nói lúc trước, chỉ cho rằng mình nói đả động đối phương, ngậm lấy vết máu nhếch miệng nở nụ cười, nặng nề gật đầu.
- Trên thảo nguyên, sau khi đắc thắng lão phu sẽ tiến cử ngươi lên chức thái sư Đông Cung!
Vũ Văn Thác cúi đầu nhìn Hiên Viên Kiếm trong tay, vừa sải bước ra, thân hình trong nháy mắt đã tới cửa viện, trong khoảnh khắc tiêu thất dưới ánh mặt trời.
- Sư huynh!
Khuất Nguyên Phượng đuổi theo, bây giờ không còn pháp lực, chạy đến ngoài cửa, nơi nào còn có thân ảnh Vũ Văn Thác, làm sao bây giờ? ! Làm sao bây giờ? !
- Đúng rồi!
Nghĩ đến lúc rời khỏi Tê Hà Sơn, sư phụ cho mỗi người một pháp khí truyền tin, mặc dù chỉ có thể dùng một lần, lúc này hắn cũng không chiếu cố được nhiều như vậy.
Đẩy ra người hầu chạy đến hộ viện, hắn chạy về hậu viện lật ra hạc giấy kia, mặt trên còn tồn tại pháp lực, cũng không biết có thể bay đến Tê Hà Sơn hay không.
- Tiên Hạc Tiên Hạc, nhất định phải đem tin tức mang về sư phụ nơi đó!
Khuất Nguyên Phượng căn dặn vài câu, hai tay mở ra, nhìn hạc giấy kia rung lên đôi cánh bay đi đến bầu trời hướng về phía nam, xẹt qua thành trì phồn hoa san sát nối tiếp nhau, sơn hà đại xuyên, bầu trời sáng sủa dần dần có mây đen tích tụ.
Phương Nam lúc này đang có một trận mưa thu, khí trời rất nóng bắt đầu hạ nhiệt.
Thế núi kéo dài uốn lượn phía dưới Tê Hà Sơn, mưa phùn rả rích rơi xuống sơn thôn, hàng rào tiểu viện bao phủ trong mảnh hơi nước này, đối diện song cửa rộng mở, ngọn đèn nhẹ lay động, thư sinh càng ngày càng trầm tĩnh xem sách viết xong một bức chữ, thổi thổi mực nước chưa khô, treo đến trên vách tường.
Nghe sư phụ đang nằm trên giường nhấp nhô tiếng ngáy, tiếng mưa tí tách tí tách rơi vào trong nội viện ngoài phòng, thư sinh uống một ngụm trà nóng, hưởng thụ mảnh nhàn hạ này.
Cạch..... Cạch..... Cạch.....
Âm thanh giọt mưa tí tách rơi xuống, tiểu viện trong mưa, Lục Lão Thạch ngồi dưới mái hiên rèn cuốc, trên lầu các, Trư Cương Liệp mặt tiểu khố lộ ra gần một nữa cái mông đi theo Đạo Nhân chạy tới gian phòng, quay đầu nhìn nhìn Lục Tiểu Tiêm không ở đấy, một cước đã con gà mái đi theo ra, lặng lẽ đem cửa phòng đóng lại.
Bên ngoài, mưa phùn rả rích lướt qua mái hiên "Tích táp" dệt lên màn nước, vạc nước ở bên cạnh giếng hiện lên một vòng một vòng gợn sóng.
Đối diện song cửa rộng mở, Đạo Nhân cóc cảm nhận được ý lạnh hơi nước, bọc lấy ga giường, chổng mông lên nằm nhoài trên giường, mệt mỏi ngáp một cái, chậc chậc lưỡi, tiếp tục truyền ra tiếng ngáy. Lục Lương Sinh ngồi trước bàn, bưng lấy quyển sách tinh tế phẩm vị nội dung mà năm đó ân sư chú giải, ngẫu nhiên đưa tay cầm trà nóng bên cạnh qua uống một ngụm.
Không còn tu vi, đảm nhiệm Quốc Sư cũng chỉ có thể dựa vào bác học, không quản là trên tu đạo pháp thuật thư điển, hay là trên học vấn đạo đức văn chương, lợi quốc lợi dân truy nguyên chi học, trong phòng đều có, đến lúc đó thật muốn dùng tới, cũng chỉ có thể dựa vào đại não, cùng cái miệng.
Rào ~
Đầu ngón tay lật qua một trang, Lục Lương Sinh nhìn chữ viết dựng thẳng phía trên, nghe được tiếng vang lật qua lật lại trên giường, nhìn sang bên cạnh.
- Sư phụ, tỉnh ngủ rồi sao?
- Ô a!
Đạo Nhân cóc ngồi xuống duỗi cái lưng mệt mỏi, xoa xoa con mắt, đem chân màng treo đi đến ngoài giường, thần sắc còn có chút mơ hồ, tùy ý đáp:
- Ừm.
Lại ngồi ở chỗ đó tiếp tục ngẩn người, nhìn bóng lưng lật xem thư tịch, một hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại.
- Lương Sinh, vi sư quyết định phải đi hang đá kia bế quan, mau chóng tu phục thương thế.
- Vội vã như vậy?
- Còn không vội, đã ở chỗ này mấy năm rồi!!
Nghe được ngữ khí sư phụ có chút vội vàng, Lục Lương Sinh để sách xuống, ngồi trên ghế xoay người lại, thấy biểu lộ sư phụ không giống làm giả, hơi nhăn đầu lông mày.
- Sư phụ lo lắng những tông môn đại phái kia còn muốn tìm đến phiền phức?
Bên kia, Đạo Nhân cóc gật đầu, đứng lên trên mép giường, vác lấy màng cóc chậm rãi đi ra hai bước.
- Tất nhiên, hôm đó lão đạo sĩ Thừa Vân Môn kia nói cũng chỉ là tạm thời, sau này khẳng định sẽ lại còn đến, đúng, Lương Sinh đáp ứng vị Hoàng Đế kia đi làm Quốc Sư, cũng vì việc này mà tính toán?
Thấy sư phụ nói toẹt ra điều này, Lục Lương Sinh cũng biết không lừa được, nhẹ gật đầu, ngồi trở lại trước bàn nhìn lại màn mưa xen lẫn lão thụ trong viện ngoài cửa sổ.
- Lương Sinh muốn mượn vương triều chống đỡ bọn hắn, dù sao chuyện năm đó cũng là sư phụ làm có hơi quá.
Trên giường, Đạo Nhân cóc giẫm lên đệm chăn đi tới đi lui, nghe được lời đồ đệ nói, ôm lấy đôi màng, trợn tròn mắt cóc, lóe ra tia hung lệ, nghĩ đến đối diện là đồ đệ, lại đem mặt dời đi chỗ khác, hừ một tiếng.
- Năm đó vi sư hóa hình, nhiệt huyết xông năm cũng là vì nhìn thấy sư nương của ngươi bị hại, lửa giận công tâm, lúc ấy dưới cơn nóng giận, hô phong hoán vũ, sấm sét vang dội, Tử Khí Đông Lai..... Sau đó liền báo thù.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Hồng Liên bưng hai bát canh nóng đi qua dưới mái hiên, nghe được trong phòng sư đồ hai người đối thoại, tiến đến đem canh thả đi mặt bàn.
- Công tử, sư phụ cóc, các ngươi nói cái gì, nói hăng say như thế?
- Lão phu đang thổi..... Đang nhớ lại thời điểm đỉnh phong!
Đạo Nhân cóc vỗ vỗ cái bụng, ra hiệu trong bụng còn có khỏa Yêu Đan:
- Lão phu quyết định chuyên tâm khôi phục thương thế, trở lại đỉnh phong...
Nói xong, thăm dò, sâu sắc ngửi một khí vị.
-..... Canh gì lại thơm như vậy.
Sau đó liền bò lên trên bàn, giơ màng cóc ra để cho tiểu nữ quỷ đưa tới cái muỗng cho hắn, múc một muỗng thổi thổi nhiệt khí, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, con mắt đều híp lại.
- Dùng Ô Mai nấu, bên trong còn có táo đỏ, cẩu kỷ.....
Hồng Liên thuộc như lòng bàn tay vạch lên đầu ngón tay, đem từng nguyên liệu bên trong nói ra:
- Sau khi đun sôi, đợi lúc hâm nóng thì thêm một muỗng nhỏ rượu gạo, học được từ thẩm thẩm học, thế nào, dễ uống không?