Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 542: Trấn Hải

Chương 542: Trấn Hải




Cái này..... Không phải chính là bức tranh Huyền Quy trước đó ta vẽ sao?

Đầu ngón tay dời qua nhẹ nhàng điểm một cái, hình dạng con rùa kia đẩy ra trên giấy một vòng gợn sóng nhỏ, Lục Lương Sinh cơ hồ theo bản năng mở tay ra, mình cũng không biết tại sao phải làm thủ thế này, nhưng sau một khắc, lòng bàn tay có lấm ta lấm tấm ánh sáng hội tụ.

~ Gàooo

Một tiếng gào rít bén nhọn vang lên trong tia sáng, đợi đến khi tia sáng trắng rút đi, thủ chưởng trầm trầm, liền thấy một mai rùa xanh đen đang nằm trong lòng bàn tay, tứ chi bắp chân BA~ cùng nhau đạp ra, chống đỡ trên tay Lục Lương Sinh chậm rãi dựng đứng lên, vị trí đầu đuôi lộ ra hai đầu. Phía trước cổ đầu chim có lông vũ màu hồng, phần đuôi duỗi ra một đầu thân rắn thật dài, cuôi đuôi còn có đầu Thanh Xà mở miệng lộ ra răng nanh phun lưỡi, tê tê kêu to.

Còn không có to như sư phụ..... Bất quá tiểu tử tiểu mô này vẫn còn có chút ý tứ.

Lục Lương Sinh nhẹ nhàng đụng vào lại có đầy cảm giác, đưa nó ném đi đến trên mặt bàn, thình thịch một tiếng hóa thành khói trắng biến mất không thấy gì nữa, chờ trong chốc lát cũng lại không có lại xuất hiện.

"A........ Không thể rời khỏi tay ta, chẳng lẽ cũng chỉ có thể dùng để thưởng thức? Hay là có những phương pháp khác, ta không có phát giác?"

Liền thử mấy lần, giống như trước đó, đợi đến khi mẫu thân đứng trước cửa phòng gọi hắn ăn cơm mới tạm thời buông xuống.

"Có thể có liên quan với bức tranh? Không thể gấp nóng nảy, dục tốc bất đạt, buổi chiều lại tìm tòi nghiên cứu một chút. "

Có chủ ý, lại có thể mở ra lối phương pháp tu hành riêng, Lục Lương Sinh vừa lòng thỏa ý đóng « Sơn Hải Mênh Mông » lại, sau đó đóng cửa phòng, chạy tới chỗ Đạo Nhân, Trư Cương Liệp cùng nhau đi vào nhà bếp.

Ngoài trời mưa tí tách, trên đường núi thông đến Phú Thủy Huyện, mưa rơi dừng lại, một chiếc xe ngựa chạy qua vũng bùn lộ diện, tóe lên một bãi nước bùn. Không lâu sau, xa ngựa dừng lại, một lão tăng khô gầy vén rèm lên, hướng xa phu lái xe thi lễ.

Hất cà sa, nâng bát vàng lên, nhanh chân đi đến trong miếu quan phía trước trú mưa.



Mây đen bị xua tan, dần dần có ánh nắng chiếu xuống.

Nơi rừng hoang ướt sũng, hạt mưa theo lá nhọn lặng yên không một tiếng động nhỏ nào xuống thấm ướt tới vải lụa vàng rực trên bả vai của một người, lão tăng tay nâng bát vàng, hất lên Cà Sa đi lên thềm đá ướt sũng, nhìn thấy mấy gốc đại thụ che lấp một chỗ miếu quan đứng sừng sững phía trước.

Sắc vàng tô điểm một tấm bảng lớn có viết hai chữ "Hồng Liên", đi vào cửa miếu, hương nến dày đặc, nhìn ra được ngày thường hương hỏa tràn đầy, bên trong chỉ có một thần đài, tượng thần bằng bùn làm ra dáng hình nữ tử nâng tay áo dài bay lượn, khuôn mặt tư thái sinh động như thật, tựa như người sống đứng ở phía trên.

Một trận mưa duyên cớ, khách hành hương thưa thớt, ngẫu nhiên có mấy người từ trong đi ra, cười nói từ nơi cửa đến phía ngoài, nhìn thấy một lão hòa thượng bên ngoài đi vào, cảm giác có chút quái dị.

- A Di Đà Phật!

Lão tăng tay nâng bát vàng mặt hướng về phía ba tiểu thương ăn mặc như khách hành hương chắp tay:

- Ba vị thí chủ, miếu quan hương dã không thể tùy ý bái tế, phần lớn là một ít yêu ma quỷ quái mê hoặc người ngu đắp miếu, hấp thụ hương hỏa, bái chúng nó không phải phúc của người

- Có bệnh.

Đột ngột nói ra một câu để cho ba người có chút khó chịu, miếu nơi đây bọn hắn tới cũng không phải một hồi hai hồi, hơn nữa lại có chút linh nghiệm.

- Lão hòa thượng, ngươi là người xuất gia, sao có thể nói như vậy, ai đi vào miếu lễ bái đều là người ngu à?

- Thí chủ hiểu lầm, bần tăng nói chính là tượng thần trong miếu kia không phải Tiên Phật Thánh Nhân, bất quá chỉ lường gạt người ngoài, đắp miếu quan, bái nó nếu như linh nghiệm, thời điểm lễ tạ thần chắc chắn sẽ đòi thù lao.

- Vậy sao ta dùng tiền đi vào trong miếu khác bái mà cái gì cũng không có được, nếu như ở chỗ này bái lại linh nghiệm, đòi lấy thù lao cũng không sao, tùy thời mua bán.

Hai người khác gật gật đầu, thúc giục đồng bạn đang nói chuyện rời khỏi.

- Đi thôi đi thôi, đừng nói chuyện cùng kẻ này.

Tiếng bước chân đi xa, lão tăng đưa mắt nhìn ba người rời khỏi, thở dài xoay người lại, nhìn lại Hồng Liên Miếu trước mặt, râu quai nón trắng xám không có gió tự lay động, xung quanh không có người ngoài qua lại, tay bỗng nhiên ném bát vàng treo lên cao.

- Dâm từ ---

Tung ra Cà Sa, bàn tay khô gầy dò xét đi qua, bát vàng ở trên không quay vài vòng nổi lên kim quang vọt tới phía trước miếu quan, vừa đến gần pho tượng, đồng dạng cũng có một vệt kim quang ngăn bát vàng lại, bay trở về trong tay lão tăng.

Lão tăng cảm nhận được đây không chỉ là nguyện lực hương hỏa, còn có lễ tạ thần bách tính lưu lại.

- Xem ra Âm Quỷ nho nhỏ ngươi còn có chút đạo hạnh.

Râu quai nón và Cà Sa lắng lại rủ xuống, lão tăng nâng bát vàng chuyển người đi đến thềm đá ngoài miếu, âm thanh uy nghiêm vang lên.

- Niệm tình ngươi đã làm nhiều việc thiện, bần tăng không đuổi tận giết tuyệt, không cần phải lưu luyến nhân gian, về trong núi tu hành đi!

Hòa thượng đi xa, ở cửa miếu, Hồng Liên hiện ra thân hình, che ngực cảm thụ thần hồn đều đang bất ổn, một kích vừa rồi của đối phương hiện ra chỉ là tùy ý xuất thủ.

- Hòa thượng này là ai..... Thật đáng sợ.

Lướt tới bên cạnh một cây tùng già, thân ảnh chỗng đỡ thân cây nhìn con đường bằng đá xa xa thấy hòa thượng đã đi xuống sườn núi, tim vẫn còn đập nhanh.

"Không tốt, hướng hắn đi là Lục gia thôn, lấy tính nết lão hòa thượng này, chỉ sợ Trư Cương Liệp và Tê U bên kia gặp gỡ hắn, nếu như phát hiện sư phụ cóc... "

Nghĩ đến trong thôn không chỉ có một yêu vật, Nhiếp Hồng Liên mím chặt môi đỏ, quay người lại, váy áo tung bay, cả người nhẹ nhàng rời khỏi mặt đất, bay về phía Lục gia thôn.

Lướt tới không trung quan sát giữa con đường, đồng ruộng, ánh nắng sáng chói đuổi đi mây đen sau cơn mưa ướt lạnh, không ít thôn nhân đi ra ngoài phơi mặt trời, hoặc giơ cuốc lên đi ra đồng ruộng đem việc trì hoãn mà làm tiếp.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch