Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 543: Ngươi tìm Lương Sinh nhà ta có chuyện gì?

Chương 543: Ngươi tìm Lương Sinh nhà ta có chuyện gì?




Một góc hàng rào tiểu viện tọa lạc trong thôn, giọt mưa theo mảnh ngói từ mái hiên nhà rơi xuống từng giọt. Lục Lương Sinh ngồi dưới mái hiên đỡ lấy giá vẽ, ngòi bút nhanh chóng di động, trong ánh mắt, một hình thù dị thú sơn hải cổ quái khác đang dần dần được mực xanh phác hoạ hiện ra hình dáng.

Xếp gọn trên ghế đẩu là bức tranh Huyền Quy vẽ xong trước kia, sau khi ăn cơm trưa xong, ngưng tụ Huyền Quy từ « Sơn Hải Mênh Mông » trong lòng bàn tay thả đi vào tranh, quả nhiên, tranh vẽ kia liền chủ động đứng lên, chớp mắt, rống to một tiếng, nhưng phải dùng như thế nào, Lục Lương Sinh vẫn không có tìm được phương pháp.

Tâm cảnh thư sinh tìm tòi nghiên cứu học vấn trước kia được khơi dậy, chống lên giá vẽ, một lần nữa vẽ tiếp một bức dị thú, nhìn xem phải chăng còn sẽ đi vào trong « Sơn Hải Mênh Mông » hay không.

Trong tiểu viện, Đạo Nhân nhàm chán ngáp một cái từ trên lầu đi xuống, giơ tay lên duỗi cái lưng mệt mỏi ngồi vào bên cạnh thư sinh cũng không khách khí bưng lên nước trà ực một hớp, liếc mắt nhìn dị thú trên bức tranh đang giương nanh múa vuốt, lắc đầu.

- Bản đạo muốn nói, tu đạo này của ta là chân thật, tu vi ngươi đã không còn, bây giờ chính là làm lại từ đầu, ta dứt khoát dạy cho ngươi, cũng không cần ngươi bái bản đạo làm thầy, kêu một tiếng kêu sư huynh là được rồi.

Ngòi bút của Lục Lương Sinh đang vẽ trên ngừng lại, ánh mắt liếc nhìn hắn,

- Muốn làm muội phu ta? Bắt sư phụ ngươi làm lễ ăn hỏi?

Thả tay xuống, ngòi bút dính trong nghiên mực một hồi, tiếp tục đặt vào trong bức tranh tô vẽ.

Đạo Nhân xấu hổ nở nụ cười, lau lau râu cá trê trên môi, xích lại gần một chút.

- Chúng ta quen thuộc như vậy, đừng như vậy, ngươi cũng biết, bản đạo cái gì cũng không có, trong túi không phải Phù Chỉ thì chính là Chu Sa, nhiều lắm là lại có mấy đầu tiểu xà, con cóc.....

Những lời Tôn Nghênh Tiên nói cũng không giả, hắn vốn là cô nhi, phụ mẫu là ai đều không biết, là sư phụ hắn đem hắn nhặt về nuôi dưỡng, sau khi sư phụ hắn chết, càng chỉ lưu lại một bản đạo thuật thư. Mỗi lần đi ra ngoài cũng phần lớn đều là Lục Lương Sinh bỏ tiền, hắn chưa có chủ động, đoạn ngày tháng gần đây ở ngoài ngao du, sau đó Đạo Nhân lưu tại Tê Hà Sơn cũng để cho Lục Lương Sinh không còn bao nhiêu lo lắng, thời gian mỗi ngày một dài, lấy tính nết không muốn mặt kia của Đạo Nhân, cùng muội tử nhà mình ở chung ra tình cảm cũng là hợp tình lý.

- Chuyện này, hay là ngươi nói với mẫu thân ta đi.

Lục Lương Sinh còn muốn nói tiếp một câu, vừa mở miệng đã bị một tiếng la cắt đứt

- Công tử.

Tiếng nói vừa đến, dừng bút lại nhìn ra ngoài tường viện, Hồng Liên giữa không trung bay xuống, vừa rơi xuống đất vội vàng hướng dưới mái hiên đi tới.

Thấy nàng một mặt sốt ruột, thư sinh buông bút lông đứng dậy, Tôn Nghênh Tiên ở bên cạnh cũng đi theo nghênh đón.

- Thế nào?

Ngoài mái hiên, Hồng Liên cũng không thi lễ, sắc mặt lo lắng, lôi kéo cánh tay thư sinh, nhìn lại bên ngoài:

- Vừa rồi trong miếu có một lão hòa thượng, phật pháp rất lợi hại, cùng ta giao thủ một chiêu liền hướng tới bên này, sợ là đối với sư phụ cóc, còn có Trư Cương Liệp cùng Tê U sẽ có bất lợi, nên chạy đến báo tin tức.

Lão hòa thượng?

Trong đầu Lục Lương Sinh có ấn tượng, lôi kéo Hồng Liên ngồi vào trên ghế:

- Đừng nóng vội, ta hỏi ngươi, trong tay hòa thượng kia có một bát vàng hay không?

- Ừm, chính là hắn.

Hồng Liên gật đầu.

Đạo Nhân ngồi xổm ở một bên nhìn nhìn hai người, chen lời nói:

- Lão hòa thượng kia rất lợi hại sao?

- Rất lợi hại.

Lúc này đến phiên Lục Lương Sinh gật đầu, bên kia, Tôn Nghênh Tiên một nghe câu trả lời này liền vỗ bộ ngực, đứng lên chạy về trên lầu, tùng tùng đi xuống, phía sau còn đi theo Trư Cương Liệp đang trưng ra vẻ mặt mông lung mơ hồ.

- Bản đạo ngăn cản chuyện này cho ngươi, bao trên người của ta, chỉ cần giúp ta bàn chuyện với mẫu thân thê tử, bớt thu chút sính lễ.

Nói xong lôi kéo Trư Cương Liệp hưng phấn chạy ra ngoài tiểu viện, Lục Lương Sinh vốn định khuyên can, thế nhưng không có cơ hội nói lời nào, lấy tu vi Đạo Nhân cộng thêm Trư Cương Liệp chỉ sợ cũng không phải đối thủ của hòa thượng kia.

Cũng không do dự, thư sinh nghiêng đầu nhìn lại Hồng Liên:

- Ngươi đi trên núi, gọi Tê U trở về, ta đi dẫn hòa thượng kia ra ngoài thôn, nếu như là cùng Đạo Nhân đánh nhau, chỉ sợ sẽ làm người trong thôn bị thương

Hồng Liên cũng nghĩ đến điểm ấy, ừ nhẹ một tiếng, lướt tới mái hiên hướng tây Tê Hà Sơn bay đi, Lục Lương Sinh nhìn vào bức tranh Huyền Quy rồi từ bỏ, chuyển người trở lại trong phòng, cầm vải che đậy Nguyệt Lung Kiếm, còn có một nhúm lông khỉ nhét vào trong túi tay áo, vội vã đi ra khỏi cửa viện.

Một bên khác, Đạo Nhân đi đến đập nước xa xa nhìn thấy tám đại hán Lục gia thôn đứng ở cửa thôn, vây quanh người nào đó gọi kêu la trách móc.

- Ngươi rốt cuộc tìm Lương Sinh nhà ta có chuyện gì?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch