Trong tiếng gầm thét ầm vang như Kim Cương, sợi tóc Lục Lương Sinh hướng phía sau bay cuộn, nghe lấy chim hót bốn phía kinh hoảng, một tay cầm vỏ kiếm nhìn đến lão tăng, âm thanh trong miệng bình thản.
- Đại sư, tinh tu phật pháp, chẳng lẽ không biết bỏ xuống đồ đao lập địa thành Phật? Nghiệp chướng nặng nề cũng là ở lúc trước, bây giờ thay đổi triệt để thì không thể ngoài vòng pháp luật mà khai ân sao?
- Nghiệp chướng nặng nề thì vẫn là nghiệp chướng nặng nề, Phật Môn cũng không phải người nào cũng đều độ!
Lão tăng thả bát vàng xuống đối mặt cùng thư sinh, âm thanh thong thả lại như sư tử hống, để Điểu Tước xung quanh cả kinh từng mảnh từng mảnh bay ra khỏi rừng cây. Nhìn thư sinh thản nhiên nhẹ gật đầu.
- Ngươi bây giờ đã mất tu vi, có thể thân mang Hạo Nhiên Chính Khí, nhìn ra được không hề tầm thường, nhưng thí chủ phải hiểu, yêu chính là yêu, nếu như giờ bỏ qua cho hắn, sinh linh bị hắn đồ sát kia sẽ rất oan khuất!
Lục Lương Sinh gặp được biết bao cảnh tượng, thấy biết bao nhiêu thứ, xem như kinh nghiệm phong phú, buông vỏ kiếm ra lắc tay áo một cái, mỉm cười chắp tay.
- Đại sư quá khen, phế bỏ tu vi, tại hạ bất quá chỉ là người bình thường đọc sách, nhưng cũng rõ đạo lý, sư phụ ta năm đó có hành vi của ác ma, tại hạ thật đuối lý, không thể giảo biện, nhưng nếu đổi lại vị trí, đại sư không ngại ngẫm lại, hôm nay tru trừ sư phụ ta, lấy một mạng thế chấp trên ngàn trăm tính mệnh là có lời sao?
- Quỷ biện!
Trấn Hải lão tăng nheo mắt lại, râu quai nón cũng đều đang run rẩy, lời này không thể trả lời, một khi trở về sẽ bị thư sinh dẫn theo suy nghĩ sai lệch, làm cho lời nói của đối phương sẽ không ngừng không nghỉ.
- Đại sư, không dám nói?
Lục Lương Sinh cười mỉm nhìn đối phương, thật ra lòng bàn tay đang để trên đầu gối, tất cả đều là mồ hôi lạnh, muốn quỷ biện cùng một Phật Môn đại sư thì có chút mạo hiểm, nhưng cũng không thể không mạo hiểm, mệnh mình cùng sư phụ tương liên, nếu như chết một lần, vậy hắn cũng sống không được.
Chỉ có cố giả bộ cường thế một chút, không thể để cho mình rơi xuống hạ phong.
Đây cũng là nôi dung được giảng trong « Sách Đối », trong lòng không chắc cũng phải thể hiện ra tư thái đã tính trước.
- Đại sư đã không nói lời nào, vậy tại hạ liền nói.
Loại giằng co này chú trọng khí thế, trên mặt Lục Lương Sinh không dám rụt rè, thái độ cũng khiêm tốn như từ trước đến giờ, tựa như một già một trẻ nghiên cứu thảo luận thế sự học vấn.
- Lương Sinh nhớ rõ có một vị Trấn Không hòa thượng, ngài ấy và đại sư khác biệt, thái độ hòa ái, chú trọng nhân quả báo ứng, đồng dạng cũng xuất từ Vạn Phật Tự, hôm nay nếu như ngài ấy có ở chỗ này, đại sư cảm thấy Trấn Không hòa thượng sẽ làm như thế nào?
- Các tham các thiền, các minh các giác.
Trấn Hải lão tăng mặt không biểu tình, nhìn thư sinh lắc đầu:
- Lục thí chủ, vẫn là đừng lãng phí thời gian, nói cho bần tăng Tử Tinh Yêu Đạo ở nơi nào.
Nhưng Lục Lương Sinh cũng không trực tiếp trả lời, vẫn như cũ nói xong lời của mình.
-.... Tại hạ cảm thấy Trấn Không hòa thượng sẽ bỏ qua cho sư phụ ta, lần trước tới, ngoài thành Thiên Trị, ngài ấy hiểu được Tử Tinh Đạo Nhân đã hối cải để làm người mới, nếu như giết người trước mắt hối cải để làm người mới, làm trái phật lý, như thế, một người gần trở thành lương thiện, đại sư cảm thấy có tính là người tốt không? Đại sư nếu như là giết hắn, có tính là đã giết người tốt không? Quả thật, một ác yêu, làm việc thiện cũng không xóa được chuyện đã qua, nhưng nếu như muốn đền bù, thành tâm hối cải, thiên địa kia không thể tha cho hắn? Đại sư mỗi ngày mỗi đêm minh thiền ngộ phật, cũng không tha cho hắn sao?
Dù không muốn nghe thư sinh nói chuyện, nhưng âm thanh truyền đến cuối cùng vẫn ảnh hưởng tâm tính, đặc biệt là trong lời thư sinh này nói lại xen lẫn Hạo Nhiên Chính Khí, không nghe không được.
- Hồ ngôn loạn ngữ!
Trấn Hải lão tăng bỗng nhiên hô to đánh gãy lời đối phương, Lục Lương Sinh cũng theo tiếp lời, âm thanh theo sát mà tới, biến thành vang dội!
- Đại sư tương lai giết lầm một yêu thành tâm hối cải, ban ngày vẫn có thể đến quỳ bái Phật tổ, làm đồ đệ, vậy Lục Lương Sinh có phải cũng phải vì sư báo thù, đồ Vạn Phật Tự ngươi hay không!
- Ngươi dám?!
Trấn Hải phóng ra một bước, gầm thét lên tiếng.
Lục Lương Sinh cũng tiến về phía trước một bước, trợn mắt nhìn:
- Tại hạ dám chứ! Đại sư cùng lắm thì lại giết Lục mỗ, nhưng trong những người giao hảo với Lục mỗ lại sẽ có người đến giết ngươi! !
Lão tăng râu quai nón mở to tròng mắt trừng lớn gắt gao nhìn chằm chằm không cho thư sinh tiến thêm một bước, hắn một thân tinh tu phật pháp, chỉ vì hàng yêu trừ ma, tích tụ đức nghiệp không thẹn với phật. Giờ phút này lại bị một thư sinh toàn thân Hạo Nhiên Khí hận nói không ra lời, nếp nhăn chồng chất trên mặt mo đỏ bừng, trong tai ông ông trực hưởng.
- Bần tăng cùng sư huynh khác biệt, hắn lấy phật lý độ người, bần tăng lấy phật pháp hàng yêu trừ ma, Lục thí chủ không cần phải dùng miệng lưỡi lợi hại!