Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 545: Bắt người (2)

Chương 545: Bắt người (2)




Thôn dân xung quanh nhìn thấy một màn huyền bí này đều bị kinh sợ mà im lặng, cả chó nhà không chỉ không còn sủa loạn mà lúc này cũng đã cụp đuôi, nghẹn ngào co lại đến phía sau chủ nhân.

- Dừng tay! !

Con đường nhỏ hướng hàng rào tiểu viện, Lục Lương Sinh đứng ở nơi đó, trong nháy mắt liền yên tĩnh, âm thanh có vẻ kinh người, lúc đám người nhìn lại, thân hình lão tăng đứng ở trong đám người bỗng nhiên nhoáng lên, chớp mắt đã chuyển đến phía ngoài đoàn người, giữa mấy bước đi, ống tay áo tung ra cuốn lên một cái, bàn tay khô gầy chụp vào thư sinh.

Vừa rồi Đạo Nhân phản ứng cực nhanh va chạm đến chỗ hòa thượng, khoảnh khắc tiếp xúc, trong không khí kình khí vô hình tạo nên gợn sóng.

Thình thịch!

Cả người bị chấn lảo đảo chống đỡ đi bên cạnh lấp kín vách tường, chấn bùn mạnh mẽ vỡ toang hướng phía trong lõm xuống.

Lục Lương Sinh lúc này cũng lấy lại tinh thần, đưa tay chộp tới rút ra chuôi kiếm, bàn tay duỗi đến đối diện vỗ xuống đè lên tay hắn đang cầm chuôi kiếm, đem ấn nó trở về.

- Lục thí chủ, đi theo bần tăng một chuyến!

Thủ chưởng xoay chuyển nắm chặt áo dài thư sinh lăng không nhảy lên trên đỉnh, tăng bào phần phật bay lên, râu quai nón phủ động đảo qua đám người phía dưới, đưa tay thu hồi bát vàng, dắt lấy Lục Lương Sinh như đại điểu nhào đến trong rừng bay đi ra ngoài thôn, chui vào trong ánh nắng.

Đám người đứng ở trong thôn ngơ ngác nhìn hai thân ảnh tiêu thất giữa không trung, mãi đến nửa ngày mới từ một màn bất ngờ lấy lại tinh thần.

- Hòa thượng này không phải hàng yêu trừ ma sao, bắt Lương Sinh làm gì?!

- Còn nói cái gì, nhanh đi thông báo Lý Chính đi huyện nha báo quan!!

- Ôi, nhanh đi nói cho Kim Hoa thẩm!

- Đừng đi đừng đi, nàng sẽ lo chết!

Trong một tràng âm thanh hô to thốt lên, Đạo Nhân che ngực từ trên mặt đất đứng lên, hỏi rõ thôn nhân phương hướng hòa thượng kia mang theo Lục Lương Sinh bay đi, sau đó lật ra hai tấm Thần Hành Phù đánh tới đầu gối, đang muốn đuổi theo thì phía tây đầu thôn có hai thân ảnh một trắng một đen lao xuống.

Nhìn thấy thôn nhân kinh hô hò hét, còn có Đạo Nhân đang thụ thương nhưng lại không thấy Lục Lương Sinh đâu, lập tức cũng có chút cuống lên.

- Công tử (lão yêu) đâu?

Hồng Liên, Tê U nhìn qua từng gương mặt xung quanh, cùng quay qua hỏi Đạo Nhân.

Đạo Nhân thật ra không có chút thụ thương nào, chỉ là bị đối phương đánh lui, nhìn ra được hòa thượng kia căn bản không có ý đả thương người, chỉ là gặp nhiều người ở đây, có chút bất tiện, mới bắt Lục Lương Sinh đi.

- Bị lão hòa thượng kia bắt đi, ta nghĩ hắn có việc còn muốn hỏi.

Hồng Liên, Tê U không nói hai lời, liếc nhau nhẹ gật đầu, chuyển thân chạy tới ngoài thôn, dùng ngự sử pháp lực của mỗi người, tách ra hướng phương hướng khác nhau mà bay đi, Đạo Nhân cầm lấy trâm cài tóc đạo sĩ tán loạn, gạt mở mấy người chặn đường, đuổi ở phía sau, kêu la:

- Chờ bản đạo một chút, ta không biết bay!!

Thấy không ai để ý tới hắn, giậm chân một cái, kêu lên tám người Lục Phán, còn có nam nữ già trẻ lớn nhỏ trong thôn nhao nhao tản đi đến Tê Hà Sơn tìm kiếm.

- Lão hòa thượng cũng không biết mang Lương Sinh đi chỗ nào?!

- Nói không chừng còn ở trong Tê Hà Sơn, Lương Sinh cũng không phải ăn chay, khẳng định chạy không xa!

- Gọi tất cả mọi người ra đây, nếu gặp con lừa ngốc kia thì lớn tiếng la lên!

Thương khách lui tới trên đường núi, khách hành hương nhìn thấy gần trăm người chen chúc mà ra, cả người trong một làng khác cũng đều đi tới, dò nghe xem đã xảy ra chuyện gì, cứ nghĩ là một ác tăng bắt người, từng người đều đi theo chửi rủa, xung phong nhận việc hỗ trợ tìm kiếm....

Mặt trời dần dần nghiêng về phía tây, gió núi nhẹ lay động cành lá, một trận gió phất qua mang theo giọt mưa tích tụ điên cuồng dao động.

Một bộ Cà Sa kim hồng giao nhau rào một tiếng phất vang, lão tăng râu quai nón trắng xám nhoáng lên chạy vội qua rừng hoang, xông lên một chỗ, tựa như một trận gió đi qua cuốn lên lá khô bay lượn trên không trung, lúc một lần nữa hạ xuống trên mặt đất thì thân ảnh kia đã xuống dốc núi ở chỗ khác, từng mảnh từng mảnh lá rụng, đường dưới chân núi kéo dài đều bay ngược ở trong tầm mắt.

Không lâu sau đó, thân hình tàn ảnh khô gầy dừng bước, khung cảnh bay ngược trong tầm mắt cũng ngừng lại trong ánh mắt Lục Lương Sinh, ánh mắt đột nhiên xoay chuyển, lại định thần lại thì chợt phát hiện người đã đang ở trên một đỉnh núi, nhìn thấy thế núi bốn phía phương xa uốn lượn kéo dài nhấp nhô.

- A Di Đà Phật!

Phía dưới một cây tùng già trên đỉnh núi, lão tăng khoác Cà Sa ngồi xếp bằng xuống, hơi khẽ vuốt râu quai nón trong gió, nhắm hai mắt niệm lên một tiếng phật hiệu.

- Lục thí chủ, người trong thôn vô tội, lão tăng không thể không đưa ngươi đến nơi đây, đắc tội.

Ngửa mặt ra mở to mắt nhìn thư sinh cũng đang trông về phía mình.

- Mong ngươi hãy cho ta biết Tử Tinh Yêu Đạo tội nghiệt sâu nặng kia ở nơi nào.

- Bình!

Lục Lương Sinh tra Nguyệt Lung Kiếm vào vỏ kiếm, cùng một chỗ cắm vào khe đá, ngồi xuống trên một tảng đá, không nháy mắt cùng đối phương đối mặt.

- Không biết.

Phía dưới cây tùng già, râu quai nón của lão hòa thượng Trấn Hải mở rộng, một chưởng đánh xuống đầu gối.

- Ngu xuẩn mất khôn!

Tiếng hét to lớn như hổ hống, trong nháy mắt, cành lá cây tùng già phía sau đều đang rung động.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch