Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hương Sắc Miền Quê

Chương 17: Thanh xuân nẩy mầm

Chương 17: Thanh xuân nẩy mầm



Mắt tuy sắp rơi ra khỏi hốc, nhưng trên mặt Trương Tuấn vẫn giữ nguyên vẻ thương yêu, một bên thầm mắng chính mình, một bên lại không khống chế được mà quan sát dáng vẻ ngày càng xinh đẹp động lòng người của muội muội, cười hì hì nói: "Đúng vậy, đúng vậy, không có thịt, vậy cái mông lớn này chẳng lẽ là đất nặn thành sao? Thật không xong rồi, tiểu Diệp Tử nhà ta mông không có thịt a!"

"Ai nói không có thịt!" Diệp Tử dỗi hờn nhún nhảy trên đùi Trương Tuấn hai cái, nũng nịu oán trách: "Chỗ nào không có, huynh nói bậy! Mông người ta chỗ nào lớn chứ..."

"Có có, có là được mà..." Diệp Tử vừa cọ một cái đã vô tình chạm trúng vào bộ phận mấu chốt của Trương Tuấn, một luồng điện khiến toàn thân thoải mái nhanh chóng truyền qua, Trương Tuấn tức khắc rùng mình một cái, bộ phận mấu chốt thực ngượng ngùng mà cương lên.

Hắn cảm giác rõ ràng hơi ấm từ mông muội muội truyền tới, tựa hồ như đang dụ hoặc chính mình, máu bắt đầu không khống chế được mà dồn về phía thể hang! Thấy tiểu Diệp Tử tựa hồ còn chưa thỏa mãn muốn nhún thêm vài cái, bộ dáng còn muốn tiếp tục nô đùa, Trương Tuấn vội vàng lui về phía sau tránh một chút, không dám để nàng phát giác ra phản ứng bản năng của chính mình, càng không dám để nàng biết phía dưới của hắn đã bắt đầu cương lên.

Nếu bị nàng phát giác chỉ vì nàng cọ nhẹ một cái mà hắn đã cương lên thì thật là chết chắc! Tiểu Diệp Tử tuy đơn thuần nhưng cũng không phải đứa trẻ không hiểu chuyện gì, nếu bị nàng biết được, kẻ làm ca ca như hắn sau này còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa.

"Ca ca..." Diệp Tử tựa hồ rất say mê sự thân mật giống hệt lúc nhỏ này, hoàn toàn không phát giác ra trạng thái quẫn bách của ca ca. Đột nhiên, ánh mắt nàng có chút mê ly, vừa giống như nũng nịu vừa có chút cầu xin nói: "Muội không muốn đi học nữa..."

"Không được." Cho dù tâm thần đang hốt hoảng, Trương Tuấn không chờ nàng nói tiếp đã chém đinh chặt sắt đáp: "Cái gì cũng có thể thương lượng, nhưng chuyện này muội đừng hòng nghĩ tới."

Diệp Tử từ trên đùi Trương Tuấn nhảy xuống, có chút không cam lòng nhìn ánh đèn mờ ảo trong nhà. Nàng quay đầu lại, dáng vẻ đáng thương nói: "Ca, muội cũng muốn giống như huynh ra ngoài làm thuê. Đến lúc đó hai chúng ta cùng nhau để dành tiền chữa bệnh cho mẹ có tốt không? Dù sao con gái sớm muộn gì cũng phải gả cho người ta, học nhiều sách như vậy thì có ích gì. Tiền học của muội tiết kiệm lại có thể mua đồ tẩm bổ cho mẹ, còn có thể giúp gia đình dành dụm chút tiền sửa sang lại nhà cửa, hơn nữa huynh cũng không cần vì muội mà mệt mỏi suốt ngày đêm như vậy."

Nhìn thấy muội muội mà hắn hết lòng thương yêu từ nhỏ mặt đầy vẻ cầu xin, trong lòng Trương Tuấn không khỏi xót xa. Diệp Tử luôn là một đứa trẻ hiểu chuyện và ngoan ngoãn, bệnh tình liên miên của mẫu thân luôn là cái gai trong lòng nàng. Mặc dù nàng rất thích đọc sách, thích học tập, thành tích ở trường luôn rất tốt, nhưng nếu không có Trương Tuấn nghiêm khắc ngăn cản, e rằng Diệp Tử cũng đã buông sách vở để cùng hắn bước ra khỏi đại sơn kiếm tiền rồi.

Đây là điều Trương Tuấn không muốn thấy nhất, bởi vì bản thân hắn đã đủ mệt mỏi rồi, Trương Tuấn không muốn muội muội cũng phải trải qua cuộc sống này. Hắn hy vọng nàng học tập thật tốt để thi đỗ đại học, sau này mới có thể tìm được một công việc tốt hơn.

"Diệp Tử..." Trương Tuấn xúc động gọi một tiếng, bàn tay lớn nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng mình. Hắn tự nhiên ôm lấy muội muội kiều nhỏ đáng yêu, một bên nhẹ nhàng vuốt ve làn tóc mềm mại của nàng, một bên cưng chiều thì thầm: "Nghe lời ca, chỉ có học hành tử tế mới có tiền đồ. Người vùng núi chúng ta nếu không học hành đàng hoàng, sau này làm sao có tương lai được? Đừng suy nghĩ lung tung nữa, ca hiện giờ có tiền cho muội đi học, cũng có tiền chữa bệnh cho mẫu thân. Trong nhà có ca lo liệu là được rồi, muội không cần lo lắng."

"Ca, muội không phải trẻ con nữa, muội biết nhà mình hiện đang thiếu tiền." Diệp Tử mặt đầy vẻ say sưa ngẩng đầu nhỏ lên, bàn tay nhỏ nhắn thon dài tự nhiên vòng qua eo Trương Tuấn, nhu mì nói: "Nhưng người ta thích huynh dỗ dành muội như dỗ trẻ con vậy, huynh đã lâu rồi không ôm muội thế này..."

Trương Tuấn há miệng, nhất thời có chút nghẹn lời. Hắn muốn nói cho nàng biết trong nhà hiện có mười vạn tiền mặt, nhưng lại không thể nói đó là do sinh mẫu của mình đưa cho. Nếu nói ra sự thật, đầu óc nhạy cảm của nàng lại bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ. Vấn đề đau đầu này khiến Trương Tuấn băn khoăn một hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra được lý do nào tốt để đối phó.

Sau một lúc do dự, hắn chỉ có thể nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của nàng mà nói: "Diệp Tử, ca thật sự không lừa muội, ca hiện giờ thật sự có tiền chữa bệnh cho mẫu thân.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch