Chương 16: Thân thế Trang điểm cho thật xinh đẹp, ngày mai ta gả muội đi luôn!" Trương Tuấn cười ha hả trêu chọc. Nhìn chiếc quần đùi trên người mình và bộ quần áo xám xịt của Diệp Tử, rốt cuộc hắn vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ của số tiền kia, trong lòng sớm đã ngứa ngáy muốn tiêu pha một chút cho thỏa. Dù sao tiền không tiêu cũng phí, trước mắt cứ cải thiện cuộc sống gia đình rồi mới tính đến những chuyện phiền phức kia, có lẽ như vậy sẽ thực tế hơn một chút.
"Huynh lại thế rồi!" Diệp Tử mỉm cười hạnh phúc, đôi tay thoăn thoắt cho thịt vào nồi rồi đảo đều. Động tác thục nữ của nàng hoàn toàn không giống một cô gái mới mười sáu tuổi. Nàng hơi nũng nịu nói: "Chẳng qua là huynh chê người ta phiền phức nên muốn đuổi đi thôi, sao lại nói nghe hay thế chứ!"
Trương Tuấn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào vóc dáng nhỏ nhắn của Diệp Tử khi nàng hơi cúi người xuống, bờ mông nhỏ nhắn căng tròn nảy nở kia tràn đầy sự đàn hồi của thiếu nữ. Chỉ mới không gặp một năm mà Diệp Tử đã cao hơn nhiều. Trước đây nàng vừa đen vừa gầy chẳng có gì đáng yêu, giờ bỗng trở nên trắng trẻo, làn da vốn khô khốc cũng trở nên vô cùng mịn màng. Sau khi bước vào tuổi dậy thì, Diệp Tử phát triển quá tốt.
Cơ thể nàng chắc chắn rất mềm mại, đã đến lúc có thể hái lượm rồi. Dù trông vẫn hơi gầy nhưng đường cong trước ngực đã... Nếu làm chuyện đó với nàng, chắc có thể dùng được nhiều tư thế... Trong đầu Trương Tuấn lại bắt đầu không khống chế được mà hiện ra những điều này. So với vẻ quyến rũ thành thục của Trần Ngọc Liên, tiểu Diệp Tử trước mắt mang theo sự cám dỗ non nớt của thiếu nữ mới lớn, hoàn toàn là hai phong thái khác nhau!
"Ca ca, sao huynh lại im lặng rồi!" Diệp Tử thắc mắc vì sao ca ca không trả lời, nàng một mặt say sưa ngửi mùi thịt thơm nức bay ra từ trong nồi, một mặt cười tươi hỏi. Sự ngây thơ của nàng khiến nụ cười trở nên vô cùng thuần khiết, nàng hoàn toàn không nhận ra cơ thể đang phát triển của mình đang bị ca ca ra sức tưởng tượng đầy sắc dục!
"Không có gì..." Trương Tuấn dần lấy lại tinh thần, cảm thấy không còn lời nào để nói về bản thân. Đều tại tên lão Triệu chết tiệt dắt mình đi xem mấy cái phim kia, khiến cái đầu vốn đơn thuần của mình trở nên loạn cả lên! Giờ thì tối ngày cứ nghĩ ngợi lung tung, thấy phụ nữ là lại liên tưởng đến chuyện đó, não sắp biến thành màu vàng cả rồi. Ngay cả khi nhìn một cô bé như Diệp Tử mà còn nghĩ đến chuyện đó, đúng là súc sinh mà!
"Thật kỳ lạ..." Diệp Tử lẩm bẩm một chút, lập tức chạy ra vườn sau hái ít hành và gừng rồi tiếp tục bận rộn. Đứa trẻ nhà nghèo sớm lo toan, Trương Tuấn luôn đi làm xa, Trần Ngọc Liên lại mang bệnh, Diệp Tử nhỏ tuổi làm việc nhà chẳng kém gì người lớn, lại còn nấu ăn rất ngon. So với những cô gái thành phố được nuông chiều, cô bé dịu dàng thế này càng hợp để làm vợ hơn nhỉ!
Diệp Tử vừa hát vừa cho nước vào nồi hầm thịt hoẵng, đậy nắp lại rồi cười hì hì chạy về phía Trương Tuấn. Nàng reo lên một tiếng rồi bất ngờ nhảy tót lên ngồi trên đùi Trương Tuấn, vừa nũng nịu vừa mỉm cười nói: "Ca ca, huynh xem giờ người ta có nặng không? Mấy hôm trước đo chiều cao, người ta đã cao thêm được hai phân rồi đấy!"
Đối với chiều cao một mét bảy mươi lăm và cơ thể rắn chắc của Trương Tuấn, cân nặng của Diệp Tử nhẹ bẫng như một chú chim nhỏ, như một sợi lông hồng. Nhưng cú ngồi bất ngờ của nàng dường như mang theo một làn hương mê người, cảm giác mềm mại từ bờ mông nhỏ của nàng khiến Trương Tuấn nhất thời có chút say đắm, cơ thể loạng choạng không vững, hắn vội vàng đưa một tay chống xuống đất mới giữ được thăng bằng!
"Cái con bé này, mông của muội nặng hơn nhiều rồi đấy!" Trương Tuấn nói đùa, nhưng ánh mắt lại cố ý liếc nhìn vào ngực Diệp Tử. Do cuộc sống nghèo khó, trẻ em vùng núi ở lứa tuổi này vẫn chưa mặc nội y. Cộng thêm việc Diệp Tử vừa bận rộn bên lò lửa nóng hầm hập một hồi lâu nên lúc này người đầy mồ hôi, làn da trắng ngần dán chặt vào lớp áo mỏng manh, thấp thoáng thấy được hai nụ hồng tinh nghịch hiện lên, khiến tâm thần hắn một phen chao đảo.
"Làm gì có!" Diệp Tử bất mãn lẩm bẩm. Nàng hoàn toàn không ngờ tư thế thân mật này lại gây kích thích lớn đến nhường nào cho gã ca ca đang đầy đầu ý nghĩ xấu xa. Nàng ngây thơ chu môi, hai tay chống nạnh, giả vờ giận dỗi phản đối: "Người ta cũng đâu có tăng cân mấy, chỉ là dạo này mẫu thân nói muội cao lên một chút thôi, làm gì mà quá đáng thế chứ?"
Nàng vừa chống nạnh, lớp áo bị thắt lại dán chặt vào người, làm nổi rõ đôi gò bồng đảo nhỏ xinh và những điểm nhạy cảm. Đặc biệt là đôi thỏ trắng nhỏ kia thế mà đã phát triển có quy mô như vậy, hoàn toàn không còn là thân hình phẳng lỳ như trước nữa. Trương Tuấn không khỏi nuốt nước bọt. Tiếc là bây giờ mặt trời đã sắp lặn, tầm nhìn rất tối tăm, nếu là ban ngày thì chắc chắn đã lộ hết sạch rồi. Không ổn, phải nhanh chóng mua cho muội muội ít nội y mới được, nếu không chưa nói đến việc bản thân sớm muộn gì cũng hộc máu mà chết, mà nếu để người khác nhìn thấy thì đúng là lỗ lớn rồi.