Tuy nơi này cũ nát, nhưng đối với hắn mà nói lại là nơi hạnh phúc nhất, căn nhà cũ kỹ đó chính là tổ ấm ấm áp và hạnh phúc nhất của hắn.
"Ca đang nghĩ gì vậy?" Diệp Tử ở bên cạnh khẽ gọi, nũng nịu lắc lắc cánh tay Trương Tuấn.
Trương Tuấn nở nụ cười ôn hòa rồi xoa đầu nàng. Nhìn muội muội đã trở nên xinh đẹp, thấy trong ánh mắt nàng vẫn tràn đầy sự ỷ lại dành cho mình, hắn khẽ nói: "Không có gì, chúng ta về nhà thôi!"
Đúng vậy! Tuy cũ nát, nhưng đây mới là nhà của hắn!
"Ca, muội không vào đâu." Có lẽ vì sợ người lạ, Diệp Tử thẹn thùng lắc đầu nói: "Những người bên trong muội đều không quen, vả lại bây giờ bên đầm nước không có ai trông coi, mẹ lại nói củ ấu trong đó cần phải đào lên rồi, cho nên muội đi xem sao."
Phía sau nhà có một cái ao nhỏ nuôi cá và trồng ấu. Do vận chuyển không thuận tiện nên những thứ này không đáng giá bao nhiêu, đa phần chỉ trồng để người trong nhà dùng.
Trương Tuấn biết muội muội vì sợ người lạ nên mới không muốn vào. Hắn trầm tư một lát rồi gật đầu bảo: "Ừm, lát nữa muội tiện đường ghé qua nhà chú nhỏ đưa mấy thứ này cho họ nhé!"
Nói xong, hắn lấy từ trong túi ra một phần đồ đưa cho nàng.
"Dạ!" Diệp Tử nhận lấy, ngoan ngoãn đáp lời rồi xoay người rời đi. Đôi mắt lớn vẫn còn lưu luyến nhìn Trương Tuấn vài cái.
Có lẽ lúc này nàng muốn ở lại nhà để tận hưởng sự yêu thương của ca ca hơn, nhưng con nhà nghèo thường sớm biết lo toan, nàng cũng có những công việc nhỏ cần phải làm!
"Con bé này lớn rồi..." Đợi đến khi bóng dáng nhỏ nhắn của nàng đi xa, Trương Tuấn mới có chút áy náy lẩm bẩm.
Lúc tiểu Diệp Tử khoác tay hắn, cảm giác ấy không còn gầy yếu như trước. Sự mềm mại của thiếu nữ đã vô cùng rõ ràng, đôi gò bồng đảo nhỏ nhắn đã bắt đầu thành hình, tuy không lớn lắm nhưng lại vừa mềm mại vừa đàn hồi. Suốt quãng đường cọ qua cọ lại khiến Trương Tuấn cảm thấy rất khó chịu.
Dáng người Diệp Tử tuy không phải quá xuất sắc, nhưng sự quyến rũ ngây ngô đó lại càng mãnh liệt, khiến Trương Tuấn khi đi đường không kìm được mà đầu óc có chút mê muội.
Mẹ kiếp, đang nghĩ bậy bạ gì vậy? Nàng là muội muội của ngươi mà, nghĩ nhiều thế làm gì?
Trương Tuấn nhìn theo bờ mông nhỏ vểnh cao của Diệp Tử khi bước đi mà không khỏi nảy sinh ảo tưởng. Bờ mông non mềm, ấm áp khẽ vểnh lên, tràn đầy sự cám dỗ mềm mại!
Nhưng rồi hắn lập tức tỉnh táo lại, thầm mắng bản thân đúng là súc sinh. Ở bên ngoài lâu ngày, sao vừa về đến nhà đã biến thành kẻ háo sắc, ngay cả muội muội yêu thương nhất mà cũng nảy sinh ý đồ xấu! Cứ tiếp tục như vậy, chẳng lẽ ngay cả con lợn nái nhà người ta nuôi nhìn cũng thấy xinh đẹp hay sao!
Hắn dùng sức lắc đầu, cố gắng không để bản thân nghĩ ngợi lung tung. Bước vào cổng viện, hắn thấy dưới gốc cây cổ thụ dường như vô cùng náo nhiệt. Một người trung niên da đen nhẻm nhìn thấy Trương Tuấn đi tới, lập tức nhiệt tình gọi lớn: "Ơ, Tiểu Tuấn về rồi đấy à!"
Nhìn gương mặt hơi xa lạ cùng nụ cười nhiệt tình đến mức có chút giả tạo của y, Trương Tuấn cảm thấy buồn bực trong lòng, nhưng vẫn lễ phép đối phó: "Vâng, Sơn ca! Huynh cũng về rồi à."
Người tới chính là vị trưởng thôn không mấy tin cậy Trần Đại Sơn. Người này tính tình cợt nhả, khoa trương lại thích khoác lác. Cả ngày nếu không phải là nói hươu nói vượn thì cũng là bốc phét tận trời, so với mấy bà tám trong thôn còn thích truyền bá tin đồn nhảm nhĩ hơn. Cái miệng hại người đó đi đến đâu cũng khiến người ta ghét bỏ.
Nói y không tin cậy chủ yếu là vì y cũng đi làm thuê ở bên ngoài, cái danh trưởng thôn chỉ là hữu danh vô thực, hầu như không ai quan tâm. Nhưng dù sao chiếc mũ trưởng thôn này là kế thừa từ đời cha y là Trần Ba, nên bản thân y cũng không bận tâm lắm.
Vả lại làm trưởng thôn ở đây cũng là một việc tốn công vô ích. Quyền lực tuy có nhưng rất ít ỏi. Gỗ và rau rừng trên núi phía sau cũng không vận chuyển ra ngoài được, không đổi thành tiền thì chẳng ai muốn làm cái việc khổ sai phiền phức này. Bởi vì hễ có ai xảy ra chuyện gì, cãi vã, đánh nhau đều tìm đến phiền nhiễu trưởng thôn. Chỉ cần có chút tranh chấp là lại náo loạn đến mức gà bay chó chạy.
Cho nên vị trí trưởng thôn này được cha y là Trần Ba giữ suốt ba mươi năm mà không ai có ý kiến gì. Trần Ba đặc biệt có uy tín ở vùng này. Lúc trẻ ông là một thợ săn giỏi, tính tình hào sảng lại trọng nhân nghĩa, nên mọi người đều rất kính trọng ông! Hồi cha của Diệp Tử vừa mất, ông cũng mang gạo, mang rau đến giúp Diệp gia vượt qua cửa ải khó khăn nhất.
Nhìn chung Trần Ba là một người tốt, vì vậy Trương Tuấn cũng luôn mang lòng biết ơn đối với ông, kéo theo đó là việc hắn không có ý kiến gì với tên trưởng thôn vô dụng Trần Đại Sơn kia.
Trương Tuấn chậm rãi đi vào trong sân, con đường sỏi đá dưới chân vẫn gập ghềnh như cũ. Chưa kịp cùng Trần Đại Sơn nói chuyện xã giao vài câu, lập tức có mười mấy người từ trong nhà nối đuôi nhau đi ra, từng người một nhìn Trương Tuấn như nhìn thấy ma.
Nhóm người này đa phần đều mặc âu phục chỉnh tề, dáng vẻ rất phong độ.