Roi thứ mười lăm. Lực đánh cực mạnh chẻ toạc một mảng thịt lớn trên lưng Cố Thanh Hàn, làm lộ ra một khúc xương sườn trắng hếu dính máu.
Cố Thanh Hàn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể co giật kịch liệt vì đau đớn, nhưng ánh mắt hắn tuyệt đối không dời đi, vẫn ghim chặt lấy khuôn mặt đang tái nhợt vì tức giận của Hàn Phong.
Dưới đài cao, lẫn trong đám đông đệ tử ngoại môn, Hàn Tuyết Nhi không chịu đựng được nữa. Nàng quay mặt đi, lấy tay bưng kín miệng để không phát ra tiếng nức nở. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên hai gò má thanh tú. Nàng thương hại hắn, xót xa cho một kiếp người rẻ rúng. Nàng không hiểu vì sao hắn lại cố chấp như vậy. Quỳ xuống xin tha một câu, khóc lóc vài tiếng thì có mất mát gì đâu? Vì sao lại phải dùng mạng sống của mình để bảo vệ một thứ tôn nghiêm không tồn tại ở thế giới này? Nàng chỉ là một nữ tử phàm tục mới bước chân vào con đường tu tiên, nàng vĩnh viễn không thể hiểu được thế giới nội tâm của một kẻ sinh ra từ trong vũng bùn, lấy sự uất hận làm lương thực để sinh tồn như Cố Thanh Hàn.
Xa xa trên đỉnh Bắc Nhạc Sơn, ở một lầu gác cao vút quanh năm mây phủ của nội môn, có một bóng người già nua đang chắp tay sau lưng, đứng nhìn xuống quảng trường Chấp Pháp thông qua một tấm Thủy Kính pháp bảo.
Đó là Trưởng lão Hàn Lĩnh, một cường giả Nguyên Anh kỳ, người chịu trách nhiệm quản lý hệ thống quy củ và hình phạt của toàn bộ tông môn. Lão mặc đạo bào màu tro, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nghiêm nghị khắc khổ.
Lão đã theo dõi toàn bộ quá trình hành hình từ đầu đến cuối. Ánh mắt lão không chú ý đến sự ngông cuồng của Hàn Phong, bởi vì lão đã quá quen với tính cách kiêu ngạo của tên hậu bối được nuông chiều này. Đôi mắt già nua, sắc bén của lão chỉ tập trung vào thân hình gầy gò, đẫm máu đang bị treo trên xích thiết.
Lông mày Hàn Lĩnh hơi nhíu lại.
"Luyện Khí tầng ba... chịu mười lăm roi Toái Cốt Tiên mang theo huyền khí Kim Đan mà không rên la nửa lời, ánh mắt không hề tản mát..." Lão lẩm bẩm, ngón tay vuốt chòm râu bạc. "Kẻ này... ý chí kiên định đến đáng sợ. Thật tiếc, linh căn quá tạp nham, sinh ra lại mang thân phận kiếm nô. Nếu không, sự lì lợm này đủ để bồi dưỡng thành một lưỡi dao tử sĩ tuyệt hảo."
Hàn Lĩnh khẽ lắc đầu, phẩy tay giải trừ Thủy Kính, không xem tiếp nữa. Trong mắt lão, Cố Thanh Hàn dù có ý chí sắt đá đến đâu cũng chắc chắn sẽ chết dưới năm roi cuối cùng của Hàn Phong. Thiên đạo vốn dĩ bất công như vậy.
Trên đài cao, cuộc hành hình đã đến hồi kết thúc.
Vút! Bốp! Roi thứ hai mươi.
Toàn thân Cố Thanh Hàn đã biến thành một huyết nhân. Máu chảy ròng ròng theo hai ống quần rách nát, nhỏ thành vũng lớn dưới chân. Xương sườn của hắn đã gãy ba chiếc, đâm ngược vào phổi khiến mỗi lần hít thở đều kéo theo cảm giác ngạt thở và đau đớn như bị dao cứa. Nhưng hắn vẫn sống. Bằng một cách kỳ diệu nào đó, sự sống thoi thóp của hắn vẫn bám trụ lại như một con gián ngoan cường. Và đôi mắt xám kia, dù đã mờ đi vì mất máu, vẫn nhìn chằm chằm vào Hàn Phong.
Hàn Phong thở hổn hển, vứt mạnh cây roi dính đầy máu thịt xuống đất. Hắn không thể hiểu nổi vì sao tên rác rưởi này lại dai mạng đến vậy. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục bởi ánh mắt đó. Hắn không muốn dừng lại.
Hắn bước lên một bước, túm lấy mớ tóc rối bết máu của Cố Thanh Hàn, giật ngược lên.
"Đánh thêm năm roi!" Hàn Phong rống lên, ra lệnh cho tên chấp sự đang run lẩy bẩy bên cạnh. "Cứ đánh cho ta!"
Quy định hai mươi roi do chính miệng hắn nói ra, giờ hắn lại nuốt lời. Nhưng ở đây, hắn là luật pháp. Tên chấp sự vội vã nhặt Toái Cốt Tiên lên, nhắm mắt nhắm mũi quất mạnh thêm năm roi nữa vào cái xác tưởng chừng như đã chết của Cố Thanh Hàn.
Bốp! Bốp! Bốp!...
Năm roi này tuy không có huyền khí Kim Đan gia trì, nhưng đối với cơ thể đã tới giới hạn của Cố Thanh Hàn, nó chẳng khác nào những búa tạ tàn khốc nhất.
Cố Thanh Hàn cảm thấy tầm nhìn đen kịt, bóng tối của cái chết đang vẫy gọi. Hắn không còn đủ sức để chống cự lại lực tay của cường giả Kim Đan nữa. Dưới cái bóp chặt như gọng kìm, đầu hắn từ từ rũ xuống. Đôi mắt xám mất đi tiêu cự, cúi nhìn xuống vũng máu đen ngòm dưới đất.
Nhưng, dù cái đầu đã phải cúi xuống, bóng dáng gầy gò, đẫm máu của hắn bị treo trên xích thiết vẫn thẳng tắp, bướng bỉnh như một ngọn giáo không bao giờ chịu uốn cong. Hắn cúi mắt, nhưng không khuất phục.
"Hừ! Rác rưởi." Hàn Phong buông tay, ghê tởm lau vệt máu dính trên ngón tay vào vạt áo của tên chấp sự. Hắn cảm thấy cuộc chơi đã trở nên nhàm chán và bẩn thỉu. Hắn quay lưng bỏ đi, bỏ lại Cố Thanh Hàn đang thoi thóp trên đài cao.
...
Đêm đó, kho kiếm phía Tây tĩnh mịch và lạnh lẽo hơn thường lệ.
Không có ai đem Cố Thanh Hàn về, hắn đã tự mình lê lết tấm thân tàn tạ, đẫm máu từ quảng trường Chấp Pháp bò về tận đây. Quãng đường dài mấy dặm đó kéo dài như một thế kỷ. Mỗi một lần nhích người là một lần vệt máu dài in hằn trên nền đá trắng của tông môn.
Bây giờ, hắn đang nằm bẹp trên nền đất ẩm ướt của kho chứa, ngay giữa đống vũ khí sứt mẻ mà hôm qua Hàn Phong đã đá đổ. Bóng tối bao trùm lấy hắn. Mùi máu tanh nồng nặc lấn át cả mùi mạt sắt và nấm mốc. Máu tươi rỉ ra từ vết thương trên lưng vẫn chưa có dấu hiệu đông lại, thấm dần vào nền đất lạnh, hòa lẫn với thứ bùn nhơ bẩn thỉu.
Cố Thanh Hàn không rên rỉ. Hắn chỉ còn thoi thóp thở những hơi cực kỳ yếu ớt. Toàn thân bất động, chỉ có cánh tay phải là đang cố gắng nhúc nhích một cách tuyệt vọng. Hắn lần mò trong bóng tối, những ngón tay gãy nát, đầy máu cào cấu lên nền đá thô ráp.
Đâu rồi...
Hắn đang tìm kiếm. Hắn không tìm thuốc trị thương, cũng không tìm nước uống.
Cuối cùng, ngón tay hắn chạm vào một mảnh vải thô ráp lạnh ngắt. Hắn dùng hết chút sức tàn, khó nhọc kéo nó lại gần. Lớp vải tuột ra, để lộ nửa thanh kiếm gãy màu đen kịt.
Cố Thanh Hàn áp nửa thanh kiếm gãy vào bên má đang dính đầy bùn máu của mình. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào da thịt, nhưng kỳ lạ thay, nó lại mang đến cho hắn một sự an ủi to lớn. Nửa thanh kiếm gãy này là thứ duy nhất trên đời không bao giờ phản bội hắn, không bao giờ khinh thường hắn. Nó là sinh mạng thứ hai của hắn.
Trong lúc mê man vì mất máu và đau đớn, hắn dường như nghe thấy tiếng thì thầm xót xa vọng ra từ bên trong lưỡi thép câm lặng đó.
Cố Thanh Hàn hé đôi môi nứt nẻ, thanh âm phát ra chỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu, thì thầm vào bóng đêm đen đặc, giống như đang nói chuyện với một người bạn tri kỷ:
"Ngươi... cũng bị vứt bỏ sao..."
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió bấc rít gào ngoài cửa kho. Cố Thanh Hàn dần chìm vào hôn mê, cánh tay phải vẫn ôm chặt lấy nửa thanh kiếm gãy như một đứa trẻ ôm giữ món đồ chơi duy nhất của mình trong cơn ác mộng.