Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 15: Hai Mươi Roi (1)

Chương 15: Hai Mươi Roi (1)


Quảng trường Chấp Pháp của Hàn Sương Kiếm Tông nằm ở vị trí trung tâm nhất của khu vực ngoại môn. Nó được lát bằng những phiến đá đen tuyền, lạnh lẽo, ở giữa dựng một đài cao hình chữ thập làm từ xích thiết — nơi dùng để xử phạt những đệ tử vi phạm môn quy. Thường ngày, nơi đây vắng vẻ, u ám và đầy tử khí, khiến không ai muốn bước chân lại gần. Nhưng sáng hôm nay, quảng trường đen kịt người.

Hàng ngàn đệ tử ngoại môn và hàng trăm đệ tử nội môn đã tụ tập đông đủ, xếp thành từng hàng vuông vức dưới sự điều động của các chấp sự. Bọn họ đứng đó, vẻ mặt đa phần là hưng phấn, tò mò, xen lẫn một chút sợ hãi. Từ sáng sớm, một tin tức chấn động đã lan truyền khắp tông môn: đại đệ tử chân truyền Hàn Phong sẽ đích thân chủ trì hình phạt đối với một tên kiếm nô ti tiện vì tội dám nhìn trộm Hàn Sương Kiếm Pháp.

Việc một kiếm nô bị xử tử vì phạm thượng không có gì lạ, nhưng việc đích thân một thiên tài Kim Đan hậu kỳ như Hàn Phong phải ra tay trừng phạt một con kiến hôi thì lại là một chuyện chưa từng có.

Trên đài cao xích thiết, Cố Thanh Hàn đã bị trói chặt hai tay, treo lơ lửng, gót chân vừa vặn không chạm đất. Nửa thân trên gầy gò, gồ ghề những vết sẹo cũ của hắn phơi trần dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của gió bấc. Lớp y phục rách nát đã bị lột bỏ, ném sang một bên. Đôi mắt xám tĩnh lặng của hắn nửa khép nửa mở, không nhìn đám đông ồn ào bên dưới, cũng không nhìn Hàn Phong đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế khảm ngọc bọc da thú được bê ra tận nơi. Hắn đang điều chỉnh lại nhịp thở, dùng toàn bộ số huyền khí Luyện Khí tầng ba ít ỏi tích tụ ở đan điền để bảo vệ lục phủ ngũ tạng. Hắn biết, một hình phạt mang tính chất biểu dương quyền lực như thế này sẽ không hề nhẹ nhàng.

Hàn Phong nhấp một ngụm linh trà nóng bốc khói, thong thả đặt chén ngọc xuống. Hắn đứng dậy, khoác chiếc trường bào trắng muốt được bọc thêm một lớp áo choàng bằng lông chồn tuyết cực kỳ xa hoa. Hắn sải bước tới rìa đài cao, cúi xuống nhìn đám đông đang im phăng phắc chờ đợi.

"Kẻ này..." Hàn Phong chỉ ngón tay bọc ngọc chỉ vào Cố Thanh Hàn đang bị treo trên xích thiết. Giọng nói của hắn được khuếch đại bằng linh lực, vang vọng khắp quảng trường đen. "... thân phận đê hèn, chỉ là một con chó mài kiếm do tông môn cưu mang, nhưng lại to gan lớn mật, dám lén lút nhìn trộm bí kíp trấn phái Hàn Sương Kiếm Pháp của chúng ta! Tội danh này, chiểu theo môn quy, đáng bị thiên đao vạn quả, nghiền nát linh hồn!"

Đám đông bên dưới lập tức xì xào, vô số ánh mắt khinh miệt, căm ghét bắn về phía Cố Thanh Hàn như những mũi tên độc. Ở thế giới này, kẻ cắp tài nguyên tu luyện luôn bị khinh bỉ nhất.

Hàn Phong giơ tay lên, quảng trường lập tức im lặng trở lại. Hắn tiếp tục, giọng điệu mang theo sự nhân từ giả tạo đến buồn nôn: "Nhưng, Bổn tọa xét thấy hắn sống mười năm dưới đáy tông môn, đầu óc có phần ngu muội, chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng. Bổn tọa nương tay, hôm nay chỉ ban cho hắn hai mươi roi hình phạt. Hy vọng hình phạt này sẽ làm gương cho tất cả những kẻ khác, biết an phận thủ thường, đừng trèo cao ngã đau."

Hai mươi roi.

Nghe thì có vẻ nhẹ nhàng so với cái chết, nhưng khi Hàn Phong vươn tay rút lấy cây roi từ tay một tên chấp sự bên cạnh, sắc mặt của nhiều đệ tử bên dưới lập tức biến đổi. Đó không phải là roi da bình thường. Đó là "Toái Cốt Tiên" — một loại pháp khí hạ phẩm chuyên dùng để hành hình, làm từ gân của hỏa ngưu yêu thú, có gai nhọn tẩm độc tố làm tăng cảm giác đau đớn lên gấp mười lần. Quan trọng hơn, roi này sẽ do đích thân Hàn Phong, một cường giả Kim Đan hậu kỳ quất xuống. Dù hắn có nương tay chỉ dùng một phần ngàn công lực, thì mỗi một roi đánh xuống cũng đủ sức đập vỡ xương sườn của một đệ tử Luyện Khí kỳ.

Đánh hai mươi roi bằng Toái Cốt Tiên, chẳng khác nào một án tử hình từ từ và đau đớn nhất. Hàn Phong không hề có ý định tha mạng cho Cố Thanh Hàn, hắn chỉ muốn mượn tên rác rưởi này để lập uy, thỏa mãn thú tính hành hạ kẻ yếu, đồng thời rửa sạch mối nhục trong Kiếm Luyện Trường ngày hôm qua.

Vút! Bốp!

Không có một lời cảnh báo, Hàn Phong vung tay. Cây roi đỏ quạch như một con rắn lửa xé toạc không khí, tàn nhẫn quất thẳng vào tấm lưng gầy gò của Cố Thanh Hàn.

Một vệt máu đỏ tươi lập tức bắn ra, văng thành một đường chéo trên nền đá đen xích thiết. Lớp da thịt mỏng manh bị xé rách toạc, để lộ ra cả lớp mỡ trắng hếu và dính chút vụn thịt đỏ lòm. Tiếng roi chạm vào da thịt vang lên khô khốc, rợn người, khiến vài nữ đệ tử yếu bóng vía bên dưới phải nhắm tịt mắt lại.

Nhưng, trên đài cao, nạn nhân của hình phạt đó lại không hề phát ra lấy nửa tiếng kêu.

Cố Thanh Hàn gồng cứng người. Hàm răng hắn cắn chặt vào nhau đến mức rỉ máu, hai bàn tay bị trói siết chặt thành nắm đấm, nổi đầy gân xanh. Cơn đau từ Toái Cốt Tiên không giống như đau đớn do kiếm chém. Nó là sự đau đớn xé rách từng tế bào thần kinh, độc tố từ gai nhọn như những con kiến lửa bò len lỏi vào tận xương tủy, cắn xé. Hắn nhắm nghiền mắt, điều động chút huyền khí cuối cùng tạo thành một lớp màng chắn siêu mỏng bảo vệ xung quanh tim và phổi, phó mặc phần da thịt bên ngoài cho sự tàn phá của ngọn roi.

Vút! Bốp! Roi thứ hai.
Vút! Bốp! Roi thứ ba.

Máu bắt đầu nhỏ giọt từ trên người Cố Thanh Hàn xuống nền đá đen, tạo thành một vũng đỏ sậm nhớp nháp. Âm thanh roi quất liên hồi văng vẳng khắp quảng trường rộng lớn. Mọi người nín thở theo dõi. Họ đang chờ đợi một tiếng la hét, một tiếng cầu xin tha mạng thảm thiết từ tên kiếm nô hèn mọn. Đó là điều luôn xảy ra, không có ngoại lệ.

Nhưng đến roi thứ mười, mọi thứ vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.

Chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc của Cố Thanh Hàn, tiếng máu nhỏ giọt tí tách, và tiếng gầm gừ bực tức của Hàn Phong.

Lưng của Cố Thanh Hàn lúc này đã không còn một chỗ nào lành lặn. Da thịt nát bét, máu thịt lẫn lộn, đỏ lòm một mảng thê thảm. Tuy nhiên, khi Hàn Phong vô tình nhìn vào khuôn mặt của hắn, hắn bỗng rùng mình một cái.

Cố Thanh Hàn đã mở mắt. Đôi mắt xám đó không hề ngước nhìn bầu trời cầu xin sự giải thoát, cũng không hề nhắm lại để trốn tránh nỗi đau. Hắn đang nhìn chằm chằm vào Hàn Phong. Một ánh mắt tĩnh lặng, lạnh lẽo, sâu thẳm như một hố đen vũ trụ, không chứa đựng một tia sợ hãi, cũng không có sự hèn mọn, yếu đuối của một kẻ sắp chết. Nó chứa đựng một sự khinh bỉ tột độ. Hắn nhìn Hàn Phong, giống như đang nhìn một thằng hề đang ra sức múa may quay cuồng trên sân khấu.

Ánh mắt đó chọc đúng vào sự tự ái và nỗi bất an sâu kín nhất của Hàn Phong. Hắn là Kim Đan hậu kỳ, là rồng phượng trong cõi người, tại sao hắn lại phải cảm thấy lạnh gáy trước cái nhìn của một tên phế vật sắp chết? Tại sao tên rác rưởi này không khóc? Tại sao nó không cầu xin?

"Ngươi nhìn cái gì?!" Hàn Phong rống lên, đánh mất đi vẻ phong độ giả tạo ban đầu. Hắn dồn thêm một lượng huyền khí lớn hơn vào ngọn roi.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch