Chương 18: Hàn Sương Kiếm Tông (2) Có thanh lại chứa đựng sự bi ai của kẻ thất bại, bị đánh gãy trong những trận lôi đài đẫm máu để tranh đoạt tài nguyên. Một trăm vạn thanh kiếm, là một trăm vạn mảnh ghép cảm xúc, một trăm vạn bài học về kiếm đạo được cô đặc lại, hòa quyện vào máu thịt và linh hồn của một tên kiếm nô mười lăm tuổi. Cố Thanh Hàn không học các chiêu thức hoa mỹ trên giấy, hắn học qua chính những tàn niệm sát phạt nguyên thủy nhất đọng lại trên từng vết mẻ của lưỡi gươm.
Đó chính là lý do vì sao Cố Thanh Hàn chỉ cần liếc mắt nhìn Hàn Phong thi triển Hàn Sương Kiếm Pháp, hắn đã có thể nhìn thấu những sơ hở trí mạng mà ngay cả các trưởng lão cũng bỏ qua. Hắn không học kiếm bằng mắt, mà hắn học kiếm bằng sự thấu hiểu kết cấu và linh hồn của hàng vạn lưỡi thép.
Nhưng cái giá phải trả cho sự thấu hiểu đó cũng cực kỳ đắt.
Lúc này, Cố Thanh Hàn đang nằm bất động trên ổ rơm mục nát trong góc kho chứa kiếm. Cơn sốt cao hầm hập đang thiêu đốt cơ thể hắn. Những vết thương do hai mươi lăm roi Toái Cốt Tiên để lại trên lưng đã sưng tấy, mưng mủ, tỏa ra mùi tanh hôi của máu thịt thối rữa và độc tố. Ở Hàn Sương Kiếm Tông, không ai lãng phí linh dược quý giá cho một tên kiếm nô ti tiện. Hắn chỉ có thể dựa vào sức chịu đựng tự nhiên của một cơ thể Luyện Khí tầng ba để chống chọi với Tử thần.
Cái lạnh của Bắc Nhạc Sơn len lỏi qua từng khe hở của kho chứa, thổi thốc vào những vết thương hở miệng trên lưng hắn, mang đến cảm giác đau đớn tê dại như bị hàng vạn con dao lam cắt vào da thịt. Hắn cảm thấy sự sống đang từ từ trôi tuột khỏi cơ thể mình, giống như những hạt cát chảy qua kẽ tay.
Ta sẽ chết ở đây sao? Hắn tự hỏi trong tâm trí mê man. Chết như một con chó hoang trong xó xỉnh tồi tàn này, trở thành thức ăn cho bọ cạp và giòi bọ?
Bàn tay phải của hắn, dù đã gãy nát vài ngón, vẫn theo bản năng vô thức ôm chặt lấy nửa thanh kiếm gãy được bọc trong mảnh vải rách rưới đặt trước ngực. Đó là vật phẩm duy nhất trên thế giới này thuộc về hắn, là mảnh ghép cuối cùng níu giữ linh hồn hắn không rơi vào vực thẳm của sự tuyệt vọng.
Trong bóng tối tĩnh mịch của kho kiếm, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên vô cùng mong manh, tâm trí Cố Thanh Hàn dường như vượt qua rào cản của thể xác. Những âm thanh rên rỉ của gió bấc ngoài cửa sổ dần phai nhạt đi. Sự tê cóng của từng thớ thịt, nhịp đập yếu ớt của trái tim, hay hơi thở ngắt quãng trong lồng ngực... tất cả dường như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng nhưng lại cực kỳ sắc bén. Thay vào đó, hắn nghe thấy một loại thanh âm khác. Một thanh âm không thuộc về thế giới vật lý này.
Đó không phải là tiếng người, cũng không phải là tiếng thú rừng. Đó là những tiếng "ngân" rất nhỏ, rất vi tế, phát ra từ hàng vạn thanh vũ khí sứt mẻ đang chất thành đống xung quanh hắn, kéo dài ra tận bãi Kiếm Mộ khổng lồ ngoài kia. Những thanh kiếm bị vứt bỏ này, dưới con mắt của những kẻ tu tiên cao ngạo ngoài kia, chỉ là những cục sắt vụn chờ ngày được nung chảy, là những thứ phế phẩm không đáng một xu. Nhưng đối với Cố Thanh Hàn, chúng là những sinh mệnh đang thoi thóp, là những người bạn duy nhất đã chứng kiến sự trưởng thành của hắn trong suốt mười năm qua.
Tiếng ngân của chúng buồn bã, thê lương, đầy uất ức. Chúng cộng hưởng với nỗi đau đang gặm nhấm thể xác hắn, cộng hưởng với sự sỉ nhục mà hắn vừa phải gánh chịu trên đài Chấp Pháp. Mười năm nay, hắn đã dùng đôi bàn tay trần để xoa dịu chúng, mài đi những vết thương rỉ sét trên thân thể chúng, rửa sạch những vết máu tanh tưởi bám trên lưỡi thép. Và giờ đây, khi hắn đang nằm chờ chết, những tàn niệm yếu ớt đó dường như đang tụ tập lại xung quanh hắn, tạo thành một tầng sóng âm vô hình. Chúng giống như những oan hồn không nơi nương tựa, tìm thấy một bến đỗ duy nhất có thể lắng nghe tiếng khóc của chúng.
Cố Thanh Hàn hé đôi môi khô khốc, mấp máy không thành tiếng. Hắn không có nước mắt để khóc cho chính mình, cũng không có sức lực để gào thét hận thù. Sự tĩnh lặng tuyệt đối của linh hồn hắn lúc này lại trở thành một cái hồ chứa hoàn hảo để dung nạp những tàn niệm của vạn kiếm. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của hàn thiết truyền qua da thịt, len lỏi vào tận xương tủy, nhưng lại không khiến hắn thấy run rẩy, mà lại mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ. Giữa thế giới tu tiên tàn khốc đầy rẫy sự lừa lọc và kiêu ngạo này, chỉ có những thanh kiếm gãy này là thành thật với hắn nhất. Chúng không phán xét hắn là kiếm nô, chúng không chế giễu hắn yếu kém. Chúng chỉ cần một người thấu hiểu.
Thế giới tu tiên rộng lớn ngoài kia vẫn đang xoay vần theo trật tự ngàn năm của nó. Chưởng Môn Hàn Thiên Hàn vẫn đang nhắm mắt tu luyện trên đỉnh núi, Hàn Phong vẫn đang kiêu ngạo bước đi trên con đường chân truyền rải đầy hoa tươi và sự sùng bái. Đám đệ tử ngoại môn vẫn đang ngày đêm tranh giành từng viên linh thạch mỏng manh. Bọn họ mải mê ngước nhìn lên những tầng mây cao vợi, mà không một ai trong số bọn họ biết cúi xuống để nhìn. Không một ai trong số bọn họ biết rằng, ở tận cùng của sự bẩn thỉu và thấp hèn, một tên kiếm nô tàn tạ đang nằm chờ chết lại đang dần hòa quyện linh hồn mình vào nhịp đập của vạn thanh gươm vỡ nát. Hắn cứ nằm đó, bất động, thở những nhịp yếu ớt cuối cùng, để mặc cho bóng đêm của Bắc Nhạc Sơn nuốt chửng lấy mình, trong một giấc mộng dài chìm đắm giữa biển tàn kiếm vô tận.