Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 19: Đêm Tuyết Luyện Kiếm (1)

Chương 19: Đêm Tuyết Luyện Kiếm (1)


Đêm buông xuống Bắc Nhạc Sơn, mang theo một trận bão tuyết dữ dội. Những bông tuyết lớn bằng bàn tay thi nhau trút xuống, trắng xóa cả một vùng trời đất, che lấp đi mọi dấu vết bẩn thỉu của thế giới phàm trần. Tiếng gió rít qua những tán cây tuyết tùng nghe như tiếng gào thét của vạn quỷ, khiến cả những đệ tử nội môn tu vi thâm hậu cũng phải đóng chặt cửa phòng, đốt lò sưởi, không muốn bước chân ra ngoài nửa bước.

Thế nhưng, ở nơi tận cùng u ám nhất của tông môn, bãi Kiếm Mộ khổng lồ lại đón chào một vị khách quen thuộc.

Bóng dáng Cố Thanh Hàn gầy gò, liêu xiêu lách qua những khe đá hẹp, chậm rãi tiến vào trung tâm Kiếm Mộ. Hắn không mặc lớp áo bào xám rách rưới quen thuộc nữa, bởi vì nó đã bị máu tươi nhuộm cứng, dính chặt vào da thịt, mỗi lần cử động đều mang lại cảm giác đau đớn như xé rách. Hắn chỉ quấn tạm một mảnh vải gai thô quanh hông, nửa thân trên hoàn toàn trần trụi, phơi bày ra những vết thương chằng chịt, tàn khốc do Toái Cốt Tiên để lại vào ban sáng. Vết thương vẫn còn đỏ hỏn, sưng tấy. Dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của bão tuyết, những vết thương ấy thi nhau rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm, nhỏ giọt xuống nền tuyết trắng tinh khôi, tạo thành những bông hoa máu nở rộ dọc theo mỗi bước chân hắn đi qua.

Lạnh. Đau.

Đó là hai cảm giác duy nhất tồn tại trên cơ thể hắn lúc này. Nhưng Cố Thanh Hàn không quan tâm. Cơn mê man vì sốt cao ở trong kho chứa kiếm vừa qua đi. Hắn tỉnh dậy không phải vì cơ thể đã hồi phục, mà vì một sự thôi thúc mãnh liệt từ sâu thẳm linh hồn. Những tàn niệm của vạn thanh gươm vỡ nát dường như vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, vẫy gọi hắn bước ra ngoài, đối mặt với cái lạnh lẽo của thiên địa.

Đứng giữa hàng vạn thanh kiếm gãy đang rên rỉ trong bão tuyết, Cố Thanh Hàn vươn tay phải ra, nắm chặt lấy nửa thanh kiếm gãy đen kịt mà hắn luôn mang theo bên mình.

Khục...

Chỉ một động tác nắm kiếm đơn giản, bắp thịt trên cánh tay và bả vai hắn lập tức cọ xát vào nhau, truyền đến một cơn đau nhói buốt tận óc. Hắn nhăn mặt, khóe môi nứt nẻ bật ra một tiếng hừ nhẹ. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh buốt tràn vào phổi, đánh thức từng tế bào đang ngủ đông. Ánh mắt xám tĩnh lặng của hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước. Hắn nhớ lại từng đường kiếm, từng nhịp thở của Hàn Phong ban sáng.

Vút!

Nhát kiếm đầu tiên chém ra. Thức thứ nhất: Sương Tàn.

Máu tươi lập tức phun ra từ vết thương dài nhất trên bả vai, bắn lên mặt kiếm. Nhưng Cố Thanh Hàn không dừng lại. Không có Hàn Phong ở đây để phô diễn linh lực, không có đám đông để tung hô, hắn chỉ có một mình, đối diện với bóng tối và sự thật phũ phàng của một kẻ ở đáy xã hội tu tiên.

Thức thứ hai: Hàn Phong Quét.
Thức thứ ba: Tuyết Lạc.

Mỗi một lần vung kiếm là một lần cơ bắp bị xé rách, là một lần máu chảy. Bão tuyết quất vào thân thể trần trụi của hắn, phủ lên những vết thương đỏ hỏn một lớp băng mỏng, rồi lại bị nhiệt lượng từ sự vận động điên cuồng phá vỡ. Hắn giống như một bức tượng điêu khắc bằng máu đang không ngừng chuyển động giữa cái nền trắng xóa của đất trời. Động tác của hắn rất thô sơ, chậm chạp, hoàn toàn không có sự uyển chuyển và chói lòa như một thiên tài Kim Đan kỳ thi triển. Thậm chí, đôi lúc hắn còn vấp ngã vì kiệt sức. Cứ mỗi lần vấp ngã đập mặt xuống lớp tuyết lạnh buốt, Cố Thanh Hàn lại chống nửa thanh gươm gãy xuống đất, cắn răng lảo đảo đứng dậy.

Hắn tiếp tục múa kiếm.

Thức thứ tư: Băng Kính Phá.
Thức thứ năm: Lãnh Nguyệt Xuyên Tâm.

Hắn không có linh lực để thi triển kiếm khí. Hắn chỉ dùng cơ bắp, mồ hôi và máu của mình để ép bản thân ghi nhớ từng động tác. Hắn lặp đi lặp lại những tư thế cơ bản nhất của bộ Hàn Sương Kiếm Pháp, những chiêu thức mà Hàn Phong đã ngạo mạn phô diễn trên đài Chấp Pháp. Mười năm sống trong câm lặng, chỉ biết cúi đầu mài kiếm, đôi mắt xám của hắn đã sớm rèn luyện được một khả năng quan sát nhạy bén đến đáng sợ. Hắn nhớ rõ từng độ xoay của cổ tay Hàn Phong, từng góc độ gập gối, từng quỹ đạo di chuyển của thân kiếm. Hắn bắt chước chúng, rồi hắn tự mình trải nghiệm chúng bằng chính thân xác rách nát của mình.

Và trong quá trình trải nghiệm đầy đau đớn đó, hắn phát hiện ra những sơ hở.

Động tác của Hàn Phong đẹp mắt, đúng vậy, nhưng đó là vẻ đẹp của sự biểu diễn, không phải vẻ đẹp của sát lục thực chiến. Ở chiêu Băng Kính Phá, Hàn Phong xoay cổ tay hơi rộng để tạo hiệu ứng kiếm khí tỏa ra, nhưng điều đó vô tình làm giảm tốc độ đâm của mũi kiếm. Cố Thanh Hàn thu hẹp vòng xoay lại. Ở chiêu Lãnh Nguyệt Xuyên Tâm, Hàn Phong dùng lực lượng linh khí Kim Đan để ép kiếm lao đi, bỏ qua bước đệm chuyển trọng tâm ở hông. Cố Thanh Hàn không có linh lực, hắn bắt buộc phải dùng hông để đẩy kiếm đi, và hắn nhận ra rằng, cách làm thô sơ này lại giúp mũi gươm giữ được quỹ đạo ổn định và tàn độc hơn rất nhiều.

Cứ như vậy, trong màn đêm đen kịt của bão tuyết Bắc Nhạc Sơn, một tên kiếm nô mười lăm tuổi thân mang trọng thương, không có nổi một tia huyền khí Luyện Khí nào đáng kể trong người, lại đang âm thầm tự mình tháo dỡ, sửa chữa và định hình lại bộ kiếm pháp trấn phái trăm năm của Hàn Sương Kiếm Tông. Một sự thật châm biếm đến cùng cực mà Hàn Thiên Hàn và Hàn Phong vĩnh viễn không bao giờ có thể ngờ tới.

Thế nhưng, nếu có một vị kiếm tu cảnh giới Nguyên Anh nào đó vô tình đi ngang qua Kiếm Mộ lúc này, họ chắc chắn sẽ phải kinh hãi đến há hốc mồm.

Bởi vì bộ Hàn Sương Kiếm Pháp mà Cố Thanh Hàn đang thi triển, dù động tác thô thiển, dù không có một tia huyền khí nào hỗ trợ, lại tỏa ra một loại "Kiếm ý" thuần khiết đến mức đáng sợ. Quỹ đạo của từng đường kiếm sắc bén, không mang theo bất kỳ tạp niệm nào. Hàn Phong khi múa kiếm, trong tâm trí gã chứa đầy sự kiêu ngạo, khao khát được công nhận, khao khát phô diễn sức mạnh. Còn Cố Thanh Hàn lúc này, trong đầu hắn không có hận thù, không có sợ hãi, không có cả ham muốn báo thù.

Hắn chém kiếm, chỉ đơn giản là vì hắn muốn chém kiếm.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch