Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 2: Kiếm Nô (2)

Chương 2: Kiếm Nô (2)
Máu đỏ sậm rỉ ra, thấm vào nước trên đá mài, hòa cùng mạt sắt đen ngòm tạo thành một thứ bùn nhão nhoét. Nhưng hắn không dừng lại, cũng không bận tâm lau máu.

Thanh thứ một trăm. Dạ dày bắt đầu co thắt vì đói. Cả ngày hôm qua hắn chỉ được ăn một mẩu bánh ngô cứng như đá. Cơ thể Luyện Khí tầng ba yếu ớt của hắn đang kêu gào đòi hỏi năng lượng. Nhưng đối với một kiếm nô, đói bụng là chuyện thường ngày, giống như hít thở vậy. Huyền Khí Luyện Khí tầng ba chỉ đủ để hắn có thêm chút sức lực duy trì tư thế ngồi xổm hàng giờ liền, không đủ để xua tan cái lạnh hay cái đói.

Trong đầu hắn vang lên lời nói của Lão Vương. Lão Vương là một kiếm nô già nua đã cưu mang hắn khi hắn mới được đưa đến đây, lúc hắn chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi gầy gò ốm yếu. Lão Vương đã dạy hắn cách cầm kiếm, cách dùng đá mài, cách lắng nghe âm thanh của kim loại. Lão từng nói bằng cái giọng khàn khàn như tiếng cưa gỗ: "Tiểu Hàn, con phải nhớ, mài kiếm cũng là tu kiếm. Đừng coi nó là cực hình. Hãy nhìn vào lưỡi kiếm, nhìn thấu sự kiên cường của thép, con sẽ thấy được đạo lý." Lão Vương đã chết hai năm trước vì bệnh tật và cái rét. Xác lão bị ném xuống Kiếm Mộ cùng với những thanh kiếm gãy. Nhưng lời nói của lão, Cố Thanh Hàn vĩnh viễn ghi tạc trong lòng. Hắn không biết tu kiếm là gì, hắn chỉ biết mài kiếm. Mài bằng tất cả sự tập trung, bằng tất cả linh hồn, vô tình, hắn đang tự mài giũa một thứ gọi là "kiếm tâm" mà không hề hay biết.

Thanh thứ một trăm năm mươi. Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng kim loại miết trên đá.

Bầu trời bên ngoài chuyển từ xám đục sang một màu u tối, ảm đạm của buổi chiều tà. Tuyết vẫn rơi không ngừng, từng cơn gió lớn thổi thốc qua khe cửa hở, mang theo những bông tuyết bay tứ tung trong kho chứa. Cố Thanh Hàn vẫn ngồi đó, lưng thẳng tắp như một thanh kiếm được cắm xuống đất. Tư thế của hắn không hề thay đổi dù chỉ một tấc. Sự kiệt sức tàn phá cơ thể, nhưng đôi tay hắn vẫn di chuyển với tốc độ không đổi. Không nhanh hơn khi vội vàng, cũng không chậm đi khi mệt mỏi. Sự nhẫn nại của hắn vượt xa giới hạn của một con người bình thường, cứ như thể hắn sinh ra chỉ để làm một công việc duy nhất này.

Mặt trời bắt đầu khuất sau rặng núi xa xa, nhường chỗ cho bóng tối đang dần nuốt chửng Hàn Sương Kiếm Tông.

Thanh kiếm thứ hai trăm được đặt xuống giá gỗ. Lưỡi kiếm sắc bén, sáng bóng, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa cuối ngày, hoàn hảo không tì vết. Hai trăm thanh kiếm xếp hàng ngay ngắn, tỏa ra một luồng hàn khí nhè nhẹ. Cố Thanh Hàn từ từ buông hòn đá mài. Cả cơ thể hắn cứng đờ, hai cánh tay nặng như chì, dường như không còn thuộc về hắn nữa. Các khớp xương kêu răng rắc khi hắn thử duỗi người cử động. Hắn lùi lại, dựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt sau lưng, thở ra một hơi dài đục ngầu sương trắng. Khắp người hắn phủ đầy mạt sắt bẩn thỉu và máu khô.

Ngay lúc đó, cánh cửa kho gỗ lụp xụp bị đạp tung một cách thô bạo. Bản lề cũ kỹ kêu lên một tiếng răng rắc thảm thiết. Gió tuyết bên ngoài ào ạt ùa vào, mang theo cái lạnh thấu xương lấp đầy căn phòng nhỏ.

Ba bóng người bước vào, che khuất chút ánh sáng cuối ngày. Dẫn đầu là một đệ tử ngoại môn có thân hình cao lớn, vạm vỡ. Gã mặc áo bào trắng viền xanh đặc trưng của đệ tử chính thức, chất vải dày dặn ấm áp, bên hông đeo một thanh trường kiếm khảm ngọc lấp lánh. Ánh mắt gã nhìn xuống Cố Thanh Hàn đầy khinh bỉ, như đang nhìn một con giòi bọ hôi thối dính trên đế giày. Phía sau gã là hai tên đệ tử tùy tùng với điệu bộ phách lối, khoanh tay đứng nhìn chằm chằm vào góc tối.

"Mài xong chưa, đồ phế vật?" Tên đệ tử cao lớn gắt lên, giọng nói khàn đục đầy vẻ kẻ cả. Gã bước tới giá gỗ, rút thử một thanh kiếm ra. Ánh sáng loáng lên từ lưỡi kiếm sắc lẹm, không một vết xước. Dù không muốn thừa nhận, kỹ thuật mài kiếm của tên phế vật này luôn khiến những thanh Linh Khí cấp thấp trở nên sắc bén hơn hẳn, vượt xa tiêu chuẩn của bất kỳ kiếm nô nào khác trong tông môn. Gã hừ lạnh một tiếng, cắm mạnh thanh kiếm trở lại vỏ.

Cố Thanh Hàn im lặng. Hắn vẫn dựa lưng vào tường, không ngước nhìn tên đệ tử, cũng không hé môi trả lời. Đôi mắt xám của hắn hạ xuống, tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào những ngón tay đầy máu và mạt sắt của mình. Sự im lặng của hắn luôn khiến bọn đệ tử cảm thấy khó chịu, bực tức. Chúng quen với việc những kẻ bề dưới phải khúm núm, phải sủa như chó, phải cầu xin sự thương xót. Đằng này, tên kiếm nô rách rưới này lúc nào cũng câm như hến, vẻ mặt chẳng có lấy một chút sợ hãi, lì lợm như một tảng đá vô tri nơi đáy giếng.

"Con chó câm này, cậy mài kiếm giỏi nên làm cao phải không?" Tên đệ tử cao lớn nhếch mép, khạc một bãi nước bọt xuống sàn, ngay trước mũi chân trần của Cố Thanh Hàn. Gã thò tay vào ngực áo, lấy ra một mẩu bánh bao cứng ngắc, bề mặt đã lấm tấm vài vết mốc xanh, và ném mạnh về phía hắn. Mẩu bánh rơi xuống, lăn lóc trên mặt đất bẩn thỉu đầy bùn đất và mạt sắt.

"Ăn đi, con chó." Gã bật cười khẩy, giọng đầy ác ý. "Ăn cho no cái bụng hèn mọn của ngươi, ngày mai còn có thêm ba trăm thanh kiếm từ nội môn chuyển xuống. Bọn họ vừa đi săn yêu thú về, kiếm sứt mẻ rất nhiều. Nếu ngày mai trước lúc mặt trời lặn mà mài không xong, ta sẽ đánh gãy hai chân ngươi, ném ngươi xuống Kiếm Mộ cho làm bạn với đám xương khô."

Hai tên tùy tùng phía sau cười phá lên hùa theo, tiếng cười man rợ vang vọng trong kho kiếm chật hẹp. Bọn chúng tiến đến, thô lỗ vơ lấy những thanh kiếm của mình trên giá, rồi nhanh chóng quay lưng bước ra ngoài. Chúng chẳng thèm đóng cửa, để mặc cánh cửa gỗ mở toang, gió tuyết hung hãn tiếp tục thốc vào trong kho, mang theo hơi thở của mùa đông khắc nghiệt.

Cố Thanh Hàn vẫn ngồi đó, dựa lưng vào tường đá. Không có sự tức giận. Không có vẻ phẫn nộ. Không gào thét uất ức. Khuôn mặt hắn vẫn phẳng lặng như một tờ giấy trắng. Hắn chậm rãi cúi người về phía trước, đưa bàn tay đầy những vết nứt nẻ và máu đông nhặt mẩu bánh bao bẩn thỉu trên mặt đất lên. Hắn đưa tay áo phủi nhẹ những hạt cát, bùn đất bám trên đó, rồi đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ.

Bánh cứng như đá, khô khốc và đắng nghét vì mốc, làm xước cả vòm họng. Nhưng hắn nhai chậm rãi, từng chút một, nuốt xuống cùng với nước bọt và vị tanh của máu từ đôi môi khô nứt nẻ đang rỉ ra. Hắn cần phải ăn. Không ăn thì sẽ chết, sẽ không có sức mài kiếm ngày mai, sẽ không thể tồn tại. Và hắn chưa muốn chết. Sống sót trong cái địa ngục băng giá này là mục tiêu duy nhất của hắn lúc này.

Khi nhai xong mẩu bánh tồi tàn, bàn tay phải của Cố Thanh Hàn vô thức đưa lên, luồn vào bên trong ngực áo bào xám rách nát. Bàn tay áp sát vào ngực trái, nơi con tim đang đập. Ngón tay đầy sẹo của hắn chạm vào một vật thể lạnh ngắt, cứng rắn đang được giấu kín sát da thịt, được bọc cẩn thận bằng một mảnh vải rách.

Đó là một nửa thanh kiếm gãy. Một mảnh kiếm gãy vô danh hắn nhặt được từ rìa Kiếm Mộ cách đây nhiều năm. Một vật bị vứt bỏ, giống như hắn.

Chạm vào bề mặt lạnh lẽo của thanh kiếm gãy, ánh mắt xám tĩnh lặng của Cố Thanh Hàn dường như sâu thẳm thêm một chút. Một tia sắc bén như kiếm phong vừa lóe lên rồi lại nhanh chóng chìm vào màn sương mù của sự câm lặng. Bên ngoài, gió tuyết không ngừng gào thét dữ dội, cuốn bay những cành cây khô gãy, nhưng trong lòng hắn, mọi thứ đều im lìm tĩnh lặng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ, như mặt biển đen ngòm trước cơn bão lớn, chờ đợi một khoảnh khắc để bùng nổ, xé toạc bầu trời. Mười năm mài kiếm, mười năm nhẫn nhục, mười năm chịu đựng. Tựa như một thanh tuyệt thế bảo kiếm đang bị giấu trong vỏ bọc gỉ sét, chỉ chờ ngày lưỡi kiếm được rút ra, tất sẽ nhuộm đỏ cả thiên hạ.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch