Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 3: Mười Ngón Tay Đầy Sẹo (1)

Chương 3: Mười Ngón Tay Đầy Sẹo (1)


Đêm khuya bao trùm Hàn Sương Kiếm Tông, nuốt chửng cả chút ánh sáng yếu ớt của ban ngày. Bên ngoài kho chứa tồi tàn, gió tuyết đã ngừng gào thét, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng bàng bạc, vỡ vụn chiếu qua khe hở trên mái nhà lợp bằng cỏ tranh mục nát, in những vệt sáng nhờ nhợt xuống nền đá ẩm ướt. Cố Thanh Hàn vẫn ngồi ở góc phòng, lưng dựa vào bức tường đá lạnh buốt, tư thế như một pho tượng tạc từ băng. Hắn không ngủ. Hay đúng hơn, hắn chưa từng có một giấc ngủ trọn vẹn trong suốt mười năm qua.

Cuộc sống của một kiếm nô không có chỗ cho những giấc mơ êm đềm, không có chỗ cho sự yếu đuối hay mộng mị. Hắn bắt đầu công việc từ khi vạn vật chưa tỉnh giấc ở canh ba, mài giũa liên tục không ngừng nghỉ, và chỉ dừng lại khi mặt trời đã khuất núi từ lâu. Thức ăn là những thứ thừa mứa, những mẩu bánh cứng như đá, những phần cơm thiu thối bị vứt bỏ, đôi khi bị dính cả nước bọt của đám đệ tử. Nơi ngủ là ổ rơm ẩm ướt, mốc meo trong góc nhà kho đầy mùi sắt thép gỉ sét và cái lạnh thấu xương của phương bắc. Quần áo là những mảnh vải vụn chắp vá, mùa đông không cản nổi gió tuyết, mùa hè không ngăn nổi cái nóng hầm hập. Ở nơi đây, mạng sống của hắn rẻ rúng hơn bất kỳ thanh kiếm hạ phẩm nào. Thậm chí nếu một thanh kiếm gãy, người ta còn tiếc nuối nhặt lại mẩu thép tàn dư để nung chảy đánh lại vũ khí khác, nhưng nếu một kiếm nô như hắn ngã xuống tắt thở, bọn họ chỉ việc lẳng lặng vứt xác hắn xuống đáy vực cho cầm thú cấu xé. Thế nhưng, trong đôi mắt xám sâu thẳm của Cố Thanh Hàn, vĩnh viễn không bao giờ có lấy một tia oán thán hay than vãn. Mọi hỉ nộ ái ố dường như đã bị khối băng hàn lạnh giá của cuộc đời đông cứng lại từ lâu.

Hắn chậm rãi nhấc đôi tay lên ngang tầm mắt, đưa ra trước vệt ánh trăng mờ ảo đang vắt ngang không gian. Mười ngón tay hắn vặn vẹo, gồ ghề, phủ kín bởi những vết sẹo. Có những vết sẹo dài và sâu, chạy dọc từ mu bàn tay xuống tận móng tay, là dấu tích của những lần lưỡi kiếm trượt khỏi đá mài do sức lực kiệt quệ, cắt phăng da thịt. Có những vết nẻ nứt nẻ, ứa máu đỏ sậm vì cái lạnh khắc nghiệt của đỉnh Bắc Nhạc Sơn. Những lớp chai sần chồng chất lên nhau, rắn chắc như lớp vỏ của một cây cổ thụ ngàn năm, dày cộp đến mức cảm giác đau đớn cũng trở nên chai sạn. Vết thương cũ chưa kịp kéo da non, những vết cắt mới đã lại vô tình chồng lên, tạo thành một mạng lưới đan chéo chằng chịt, xấu xí và đáng sợ. Đó là đôi tay đã mài hơn một trăm vạn thanh kiếm. Đôi tay ấy mang trên mình sự tàn nhẫn của cả một thế giới tu tiên đặt nặng cường giả vi tôn.

Nhìn đôi bàn tay tàn tạ của mình dưới ánh trăng u ám, ánh mắt Cố Thanh Hàn khẽ lay động. Một dòng hồi ức xa xăm, nhạt nhòa, nhưng sâu sắc đến mức không thể xóa nhòa lướt qua tâm trí. Đó là hình ảnh của hai năm về trước, vào một đêm mùa đông khắc nghiệt hơn bây giờ gấp vạn lần, khi mà cái lạnh có thể đông cứng cả hơi thở.

Đêm đó, Lão Vương, người kiếm nô già đã nhặt hắn về nuôi từ đống xác mồ côi dưới chân núi mười năm trước, đang nằm hấp hối trên chính cái ổ rơm ẩm ướt này. Lão Vương đã rất già, thân hình tiều tụy, gầy rộc đi như một cành cây khô héo bị bão tuyết quật gãy. Cái rét thấu xương của đêm đông và những cơn ho sù sụ đến xé rách lồng ngực đã rút cạn sinh lực cuối cùng của lão. Lão bị bệnh phổi nặng, hơi thở khò khè, đứt quãng như tiếng bễ lò rèn sắp hỏng. Ở Hàn Sương Kiếm Tông, một viên đan dược hạ phẩm trị giá bằng hàng trăm mạng kiếm nô gộp lại. Chẳng có ai quan tâm đến sự sống chết của một lão già vô dụng chỉ biết mài kiếm. Bọn họ để mặc lão nằm đó chờ chết, như chờ một mẩu gỗ mục rữa tự tan biến vào hư vô.

Cố Thanh Hàn lúc đó mười bốn tuổi, quỳ bên cạnh ổ rơm, đôi tay nhỏ bé và đầy rẫy vết thương run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, thô ráp của Lão Vương. Hắn không khóc. Từ lúc sinh ra đến giờ, hắn chưa từng biết khóc. Hắn chỉ cắn chặt môi dưới đến rỉ máu, vị máu mặn đắng tràn vào khoang miệng. Đôi mắt xám của hắn trừng trừng nhìn vào bóng tối, mang theo một thứ sát ý non nớt, hoang dã nhưng lạnh lẽo đến rợn người. Hắn hận sự bất công đến cực điểm này, hận những kẻ cao cao tại thượng khoác trên mình lớp đạo bào lộng lẫy, đã nhẫn tâm mặc kệ Lão Vương chết mòn trong xó xỉnh tăm tối. Hắn hận sự bất lực của chính bản thân mình.

Nhưng Lão Vương lại mỉm cười. Nụ cười héo hon trên khuôn mặt đầy nếp nhăn chằng chịt, tựa như một tờ giấy nhàu nát bị vò nát rồi vuốt phẳng lại. Lão dùng chút hơi tàn cuối cùng, cố gắng đưa bàn tay nhăn nheo vuốt ve mái tóc rối bời, bết dính mạt sắt của hắn. Lão khó nhọc cất tiếng, giọng nói khàn đục, rin rít như tiếng cưa gỗ mòn cọ xát vào nhau: "Tiểu Hàn... đừng hận. Hận thù... chỉ làm mờ mắt con. Kẻ mang thù hận trong lòng, vĩnh viễn không thể nắm chắc thanh kiếm."

Lão Vương lại ho dữ dội, cơ thể gầy gò co rúm lại. Máu đen ộc ra từ khóe miệng, thấm đỏ cả cổ áo xám đã rách bươm. Lão cố gắng mở to đôi mắt đục ngầu, mờ đục vì tuổi tác và bệnh tật, nhìn chằm chằm vào những đống kiếm xếp xó trong kho. Sau đó, lão lại quay sang nhìn Cố Thanh Hàn, ánh mắt đột nhiên lóe lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, một thứ ánh sáng rực rỡ hiếm hoi của một người đã gần đất xa trời: "Người ta khinh rẻ chúng ta... vì chúng ta là kiếm nô, những kẻ thấp hèn nhất dưới đáy vực. Nhưng Tiểu Hàn... con hãy nhớ kỹ những gì ta nói hôm nay. Mài kiếm... cũng là tu kiếm, con ạ."

Lão thều thào, từng chữ từng chữ khó nhọc nhả ra từ khuôn miệng đầy máu, nhưng vô cùng kiên định, như đang truyền đạt một chân lý tối cao của đời mình: "Khi con mài kiếm, đừng chỉ dùng sức của đôi tay. Hãy đặt cả linh hồn mình vào đó. Hãy cảm nhận lưỡi thép sắc bén lạnh lẽo, cảm nhận độ cong của kiếm, cảm nhận cái đau đớn khi lớp thép gỉ sét bị bào mòn. Kiếm không có miệng, không có ngôn từ, nhưng nó biết nói. Đừng mài bằng sức mạnh của cơ bắp hay vì nỗi sợ hãi roi vọt. Hãy mài bằng... trái tim con. Khi nào con tĩnh tâm đến mức nghe được tiếng kiếm khóc trong đêm, tiếng kiếm cười vang khi sắc bén... lúc đó con sẽ hiểu thế nào là kiếm, con sẽ không còn là một kiếm nô ti tiện nữa."

Đó là những lời nói cuối cùng của Lão Vương. Bàn tay lão buông thõng xuống ổ rơm, ánh mắt đục ngầu mất đi tiêu cự, sinh mệnh tàn tạ, cô độc đã chính thức lụi tàn trong bóng tối của kho chứa gỉ sét. Cố Thanh Hàn vẫn quỳ đó, giữ chặt lấy bàn tay lạnh ngắt, thô ráp của lão suốt một đêm dài lê thê. Hắn không nói một lời, chỉ im lặng ghi nhớ từng khoảnh khắc. Sáng hôm sau, xác Lão Vương bị hai tên đệ tử ngoại môn kéo xềnh xệch trên lớp tuyết dày, lôi đi hời hợt rồi ném tuột xuống khe vực sâu thẳm của Kiếm Mộ như vứt một đống rác rưởi không hơn không kém.

Từ ngày nghiệt ngã đó, Cố Thanh Hàn vĩnh viễn ghi tạc lời Lão Vương vào tận sâu thẳm linh hồn. Hắn không còn mài kiếm như một cỗ máy vô hồn chỉ biết lặp đi lặp lại những động tác cơ bản, không còn mài để hoàn thành nhiệm vụ bị ép buộc hay để lảng tránh những trận đòn roi tàn độc của bọn quản sự. Mỗi lần nhặt một thanh kiếm sứt mẻ lên, hắn đều nhắm mắt lại, dọn dẹp tâm trí, tĩnh tâm cảm nhận luồng khí tức bao quanh nó. Hắn lắng nghe tiếng ma sát chói tai của thép trên bề mặt đá thô, lắng nghe sự thay đổi vi tế trong âm điệu sau mỗi nhát mài.

Sự tập trung của hắn dần đạt đến một mức độ điên cuồng và cố chấp. Dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông phương bắc, dưới cơn đói cồn cào như có trăm ngàn con kiến đang gặm nhấm dạ dày, dưới những vết thương nứt nẻ rỉ máu trên mười ngón tay, tâm trí hắn vẫn hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn học cách hòa hợp nhịp thở của mình với nhịp cọ xát của lưỡi kiếm, hợp nhất tinh thần làm một với vũ khí trên tay.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch