Đáy Vực Hắc Phong lúc này tĩnh lặng một cách dị thường. Không còn tiếng gầm rú của yêu thú, không còn tiếng rít gào của gió lốc. Sau khi Cửu U Kiếm Thai thức tỉnh và hấp thụ sạch sẽ vạn luồng kiếm ý tàn khuyết, cả không gian tối tăm này dường như vừa trải qua một cuộc đại thanh trừng, trở nên trống rỗng và ngoan ngoãn lạ thường.
Cố Thanh Hàn đứng thẳng người. Chiếc áo xám trên người hắn đã rách nát đến mức không thể che đậy những vết sẹo chằng chịt, nhưng giờ đây, không ai có thể nhìn thấy vẻ tiều tụy hay thảm hại của một tên kiếm nô nữa. Cơ thể hắn tỏa ra một luồng khí tức sắc bén, lạnh lẽo và đầy tính áp bách. Luyện Khí tầng năm kết hợp với Huyền Khí đen nhánh luân chuyển dưới da thịt, tạo cho hắn một sức sống bạo liệt chưa từng có.
Đôi mắt một xám, một đen tuyền của hắn khẽ đảo qua biển gươm giáo hoen rỉ xung quanh.
Đột nhiên, từ sâu thẳm trong bóng tối, một "tiếng gọi" mãnh liệt vang lên. Nó không phải là âm thanh vật lý truyền qua không khí, mà là một sự rung động truyền thẳng vào linh hồn. Nó phát ra từ hướng sâu nhất, trung tâm nhất của lõi Kiếm Mộ, nơi mà sương mù chưa bao giờ tan biến trong suốt mấy ngàn năm qua.
Cửu U Kiếm Thai trong lồng ngực hắn đập mạnh một nhịp như cộng hưởng. "Tiếng gọi" ấy quen thuộc đến lạ lùng. Nó mang theo sự cô độc, sự lạnh lẽo tột độ, nhưng cũng chất chứa một khao khát được giải thoát, y hệt như những cảm xúc mà Cố Thanh Hàn đã chịu đựng suốt mười năm qua.
Không một chút do dự, Cố Thanh Hàn bước tới. Hắn đi về phía ngọn nguồn của tiếng gọi, tiến sâu vào vùng cấm địa chưa từng có kẻ nào dám bước chân tới.
Két... Rào rào...
Một cảnh tượng kỳ diệu và chấn động bắt đầu diễn ra. Khi Cố Thanh Hàn vừa nhấc bước chân đầu tiên, hàng vạn thanh gươm gãy, đao sứt, giáo gãy đang chất thành núi trước mặt hắn đột nhiên chuyển động. Dưới sự chi phối vô hình của Kiếm Cảm (Sơ Kỳ) và sự uy nhiếp của Cửu U Kiếm Thai, đám phế liệu sắt thép ấy dường như được ban cho sinh mệnh.
Chúng rung lên bần bật, cọ xát vào nhau tạo ra những tia lửa nhỏ, rồi tự động trượt lùi ra hai bên. Những ngọn đồi gươm giáo tách đôi ra, giống như biển cả rẽ sóng trước mặt một vị hải thần, tạo thành một lối đi thẳng tắp, nhẵn nhụi, trải dài vào tận sâu trong lớp sương mù đen đặc.
Vạn kiếm nhường đường!
Đối với bất kỳ một kiếm tu nào của Hàn Sương Kiếm Tông, nếu nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ hoảng sợ đến mức vỡ mật. Tôn nghiêm của kiếm không cho phép chúng khuất phục trước bất kỳ ai, trừ khi kẻ đó mang trong mình một kiếm ý cường đại và bá đạo đến mức có thể nghiền nát ý chí của chúng. Vậy mà giờ đây, hàng vạn tàn kiếm đang phủ phục, nghênh đón một tên kiếm nô tạp căn.
Cố Thanh Hàn không hề tỏ ra ngạc nhiên. Trong đôi mắt đen tuyền của hắn chỉ có sự bình thản lạnh lẽo. Hắn sải bước đi trên con đường được lót bằng sự phủ phục của sắt thép, bóng lưng gầy gò của hắn dần hòa vào sương mù.
Mỗi một bước đi, hắn lại cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể mình. Luyện Khí tầng năm không chỉ mang lại cho hắn sức mạnh cơ bắp, mà còn mở rộng ngũ quan đến một giới hạn mới. Hắn có thể nghe thấy nhịp đập của những con bọ hung đang đào bới dưới lớp đất đen cách đó chục trượng. Hắn có thể ngửi thấy sự khác biệt tinh tế giữa mùi máu khô trên áo mình và mùi rỉ sét của những thanh kiếm xung quanh. Nhưng quan trọng nhất, hắn cảm nhận được sự tuần hoàn liên tục của Huyền Khí trong kinh mạch. Nó không tuân theo quy luật của các môn công pháp chính phái là tích tụ và nuôi dưỡng, mà nó vận hành theo nguyên lý của sự hủy diệt và tước đoạt. Mỗi vòng chu thiên hoàn thành, Huyền Khí lại như một lưỡi cưa nhỏ, gọt giũa xương cốt và kinh mạch của hắn trở nên sắc bén hơn, biến chính cơ thể hắn thành một thanh kiếm hình người. Hắn biết, con đường mình đang đi không còn đường lùi. Hắn đã chọn bóng tối, và bóng tối cũng đã chọn hắn.
Sau khoảng một canh giờ đi bộ trong bóng tối vô tận, vượt qua vô số những gò kiếm khổng lồ mang hình thù kỳ dị, Cố Thanh Hàn cuối cùng cũng đến được đích.
Trước mặt hắn không còn là những núi kiếm gãy ngổn ngang nữa. Thay vào đó là một khoảng không gian trống trải hình tròn, rộng chừng trăm trượng. Chính giữa khoảng không gian đó, đặt một tảng đá khổng lồ màu đen tuyền. Tảng đá này hoàn toàn nhẵn bóng, không có lấy một khe nứt, tỏa ra một luồng khí tức đóng băng vạn vật. Nhiệt độ xung quanh tảng đá thấp đến mức những giọt sương mù vừa bay ngang qua lập tức đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ li ti, rơi rào rào xuống đất. Nhìn kỹ hơn, trên bề mặt tảng đá còn khắc kín những dòng phù văn phức tạp màu máu, chằng chịt như mạng nhện, liên tục phát ra những luồng sáng lập lòe nhằm ngăn chặn sự rò rỉ của thứ đang bị nhốt bên trong.
Đây chính là khu vực phong ấn sâu nhất của Kiếm Mộ, một cái phong ấn cổ xưa còn mạnh mẽ hơn hàng trăm lần so với trận pháp ánh sáng xanh mà hắn từng chạm trán ở tầng trên. Những phù văn này chính là Mật Tông Phong Huyết Trận, một cấm thuật thượng cổ mà chỉ những đại năng Nguyên Anh kỳ trở lên mới có đủ khả năng thi triển, phải dùng chính tinh huyết của mình để duy trì. Sự tồn tại của nó ở đây chứng tỏ thứ bên trong đáng sợ đến mức nào.
Nhưng lần này, Cố Thanh Hàn không cần phải cắn răng mượn lực đánh lực, cũng không cần phải liều mạng để tiếp cận. Hắn dừng lại cách tảng đá mười trượng, đôi mắt khóa chặt vào vật thể đang bị giam cầm bên trong lớp băng đá đen nhánh kia.
Thông qua Kiếm Cảm, hắn có thể "nhìn" thấu qua tảng đá. Ở bên trong lõi của nó, không phải là yêu thú, cũng không phải tà ma, mà là MỘT thanh kiếm.
Thanh kiếm đang không ngừng phát ra tiếng ngân bi ai, gọi tên hắn.