Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 38: Cửu U Kiếm Thai — Tầng 1 Thức Tỉnh (2)

Chương 38: Cửu U Kiếm Thai — Tầng 1 Thức Tỉnh (2)
Đây là Huyền Khí — một loại năng lượng thuần túy được tinh luyện từ sát khí và kiếm ý vô tận.

Huyền Khí men theo những đoạn kinh mạch mới được định hình, chảy dọc khắp toàn thân Cố Thanh Hàn. Nó đi đến đâu, những tế bào chết đi vì hàn khí của Hàn Phong lập tức bị thiêu rụi, thay thế bằng những tế bào mới mang màu sắc xám nhạt, tràn đầy sức sống bạo liệt. Quá trình tái tạo này đau đớn không kém gì lúc bị hủy diệt. Hắn cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ, từng sợi gân của mình đang bị xé ra rồi đan lại, bị nung chảy rồi rèn đúc lại hàng trăm lần. Ba chiếc xương sườn gãy nát được các sợi Huyền Khí đen nhánh quấn lấy, giống như những sợi chỉ thép xuyên qua tủy xương, tự động nối liền lại với nhau. Không những thế, xương cốt của hắn dưới sự tôi luyện của Huyền Khí còn trở nên cứng cáp, rắn chắc hơn cả tinh thiết, bề mặt xương lờ mờ hiện lên những phù văn ma quái màu đen.

Tạp căn bùn nhão vốn là thứ kìm hãm tu vi của hắn mười năm qua, nay dưới luồng khí tức bá đạo này, hoàn toàn bị tẩy rửa sạch sẽ, ép ra ngoài qua các lỗ chân lông thành một lớp mồ hôi đen ngòm, hôi thối. Cơ thể hắn giờ đây không còn phụ thuộc vào linh căn tự nhiên để hấp thụ linh khí nữa. Cơ thể hắn chính là một vỏ kiếm hoàn hảo, được thiết kế riêng để chứa đựng kiếm khí và sát ý.

Cửu U Kiếm Thai giống như một cái ao nhỏ bỗng nhiên được nối thông với một dòng sông lớn. Nguồn năng lượng tích tụ từ vạn thanh kiếm gãy được chuyển hóa, trực tiếp bơm vào cơ thể vật chủ.

Uỳnh! Luyện Khí tầng ba viên mãn... Đột phá! Luyện Khí tầng bốn!

Uỳnh! Cảnh giới vừa mới lập, chưa kịp củng cố đã tiếp tục bị đẩy lên. Đột phá! Luyện Khí tầng năm!

Chỉ trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi, tu vi của Cố Thanh Hàn đã liên tục nhảy vọt, vượt qua hai rào cản lớn nhất mà mười năm qua hắn không thể nào chạm tới vì linh căn tạp nham.

Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất.

Khi Huyền Khí lấp đầy kinh mạch, chảy vòng về lại não bộ, "Kiếm Cảm" mỏng manh và tàn khuyết của Cố Thanh Hàn cũng nhận được một sự tẩy lễ triệt để. Nhờ vào việc hấp thụ tinh hoa cảm ngộ từ vạn kiếm tu, sự cảm nhận về kiếm của hắn đã đột phá một giới hạn mới.

Hắn mở trừng mắt.

Trong bóng tối dưới đáy vực, đôi mắt của hắn đã thay đổi. Con ngươi bên phải vẫn là màu xám tĩnh lặng như hồ nước thu, nhưng con ngươi bên trái lại chuyển sang một màu đen tuyền tuyệt đối, đen đến mức không phản chiếu bất kỳ thứ ánh sáng nào, giống như một tiểu hố đen chứa đựng sự tĩnh mịch của cõi chết. Đây là dấu ấn của kẻ được Cửu U Kiếm Thai lựa chọn.

Hắn chậm rãi ngồi dậy. Những âm thanh răng rắc vang lên từ các khớp xương, báo hiệu một sự tái sinh hoàn mỹ.

Cố Thanh Hàn vươn tay ra, nắm lấy không khí.

Xoẹt.

Không hề có thanh kiếm nào trong tay, nhưng một luồng kiếm phong sắc lẹm vô hình vẫn xé toạc không gian phía trước, để lại một vết chém sâu hoắm trên vách đá đen kịt cách đó năm trượng.

Đây không phải là múa may vô thức nữa. Đây là ý chí ngưng tụ thành thực thể.

Kiếm Cảm (Sơ Kỳ) đã hoàn toàn thức tỉnh. Ở cảnh giới này, đối với Cố Thanh Hàn, vạn vật đều có thể là kiếm. Chỉ cần một ý niệm, một cái liếc mắt mang theo sát khí, cũng có thể tạo ra kiếm phong vô hình để cắt đứt cuống họng kẻ thù.

Sự chênh lệch giữa việc sở hữu Kiếm Ý và không có Kiếm Ý là một rãnh trời không thể bù đắp bằng tu vi thấp kém. Một kiếm tu Luyện Khí tầng năm có Kiếm Cảm, hoàn toàn có đủ tư cách để giết chết một Trúc Cơ kỳ sơ kỳ trong một đòn chớp nhoáng, nếu kẻ đó khinh suất.

Cố Thanh Hàn cúi xuống, nhìn hai bàn tay mình. Những vết sẹo chai sần do việc mài kiếm để lại vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn là dấu vết của sự nhục nhã nữa. Chúng là những tấm huân chương của sự nhẫn nại. Hắn cảm nhận được luồng sức mạnh cuồn cuộn đang chảy trong huyết quản, một loại sức mạnh không mượn từ thiên địa, mà mượn từ sự hủy diệt và cái chết.

"Luyện Khí tầng năm... Kiếm Cảm..."

Giọng nói của hắn vang lên, khàn đặc, trầm thấp, mang theo một sự ma mị khó tả. Hắn không hề vui mừng hay kích động. Cái giá phải trả cho sức mạnh này là sự tra tấn của vạn tiễn xuyên tâm, là mười năm nhẫn nhục sống không bằng chó lợn.

Cố Thanh Hàn ngẩng đầu lên, dùng con mắt trái đen tuyền nhìn xuyên qua màn sương mù mịt mù, hướng thẳng lên đỉnh Vực Hắc Phong xa tít tắp, nơi Hàn Phong đã tự tay đẩy hắn xuống.

Hắn nhớ lại khuôn mặt ngạo mạn, khinh bỉ của gã thiên tài đó. Nhớ lại tiếng cười nhạo báng khi gã giẫm nát lồng ngực hắn. Hắn nhớ lại từng ngụm máu bọt mà hắn đã nuốt ngược vào trong. Tất cả những ký ức nhục nhã ấy giờ đây không còn làm hắn đau đớn, mà trở thành nguồn nhiên liệu thiêu đốt, nuôi dưỡng cho sát ý vô tận bên trong Cửu U Kiếm Thai. Cơn bão tuyết trên đỉnh vực dường như cũng cảm nhận được sự oán hận ngút trời này, nó bắt đầu rít lên từng hồi thê lương, gào thét như muốn xé rách màng nhĩ.

Bàn tay phải của Cố Thanh Hàn từ từ siết chặt lại thành nắm đấm. Không khí xung quanh bị bóp nghẹt, phát ra những tiếng nổ lép bép, Huyền Khí vô hình lượn lờ quanh những ngón tay như những con rắn độc chờ chực cắn xé.

Khóe môi nhợt nhạt của hắn khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn hơn vạn năm hàn băng. Đôi mắt một xám một đen của hắn toát ra vẻ quỷ dị đến đáng sợ.

"Hàn Phong..." Hắn thì thầm, giọng nói như từ cõi âm vọng về, trầm thấp và gai góc. "Chuẩn bị đi. Chó rách... về cắn người rồi đây."

Lời thề câm lặng trước khi rơi xuống vực nay đã có đủ sức mạnh để trở thành hiện thực. Cố Thanh Hàn đã chết dưới một chưởng của Hàn Phong. Giờ đây, kẻ đang đứng dưới đáy Kiếm Mộ này, là một ác quỷ bước ra từ cõi chết, mang theo thanh kiếm vô hình của sự phục thù.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch