Khoảnh khắc Cố Thanh Hàn nắm lấy chuôi thanh Hàn Uyên Kiếm, một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới đáy Vực Hắc Phong, giống như nhịp đập đầu tiên của một trái tim khổng lồ vừa được hồi sinh.
Sự cộng hưởng giữa Cửu U Kiếm Thai trong cơ thể hắn và linh hồn của ma kiếm cổ xưa đã tạo ra một phản ứng dây chuyền bạo liệt. Hàng vạn vạn luồng kiếm ý tàn khuyết còn sót lại trong không gian, vốn đang bị Kiếm Thai uy hiếp, nay như tìm được vị vua đích thực của mình, ồ ạt hội tụ lại.
UỲNH!
Từ dưới đáy vực sâu thẳm đen ngòm, một cột sáng khổng lồ bất ngờ phụt lên. Nó mang màu xanh lục lạnh lẽo, xen lẫn những tia sét đen nhánh của Huyền Khí, thẳng tắp đâm xuyên qua lớp sương mù dày đặc, xuyên qua những tầng mây đen đang vần vũ trên bầu trời Bắc Nhạc Sơn.
Cột sáng ấy không mang theo âm thanh hủy diệt của sấm sét thiên lôi, mà nó tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng mang tính áp bách tuyệt đối. Nhiệt độ của toàn bộ khu vực Kiếm Mộ sụt giảm một cách thê thảm, băng tuyết vốn đã cứng ngắc nay lại kết tủa thành những khối băng sắc nhọn như dao, bao phủ mọi cành cây ngọn cỏ.
Cố Thanh Hàn, tâm điểm của vụ bùng nổ, không hề bị tổn thương. Ngược lại, hắn mượn luồng sức mạnh cộng hưởng kinh hồn bạt vía này, vung Hàn Uyên Kiếm chém mạnh xuống mặt đất. Lực phản chấn từ luồng kiếm phong cuồng bạo đẩy cơ thể gầy gò của hắn bắn vọt lên không trung, lao vút đi trong cột sáng xanh lạnh lẽo, thoát khỏi cái địa ngục sâu không đáy mà bọn Hàn Phong đã nhẫn tâm đẩy hắn xuống.
Cùng lúc đó, sự chấn động không chỉ dừng lại ở Vực Hắc Phong. Nó đang lan rộng ra toàn bộ Hàn Sương Kiếm Tông.
Sự ra đời của một thanh tuyệt thế ma kiếm, đi kèm với ý chí "Nhân Kiếm" của một kẻ mang Cửu U Kiếm Thai, đã tạo ra một loại uy áp "Vương giả" đối với tất cả những thanh gươm giáo khác trong vòng trăm dặm.
Tại khu vực ngoại môn, hàng ngàn đệ tử đang say giấc nồng bỗng nhiên bị đánh thức bởi những tiếng keng keng chát chúa. Những thanh thiết kiếm hạ phẩm treo trên vách tường, đặt trên đầu giường của họ đồng loạt rung lên bần bật. Vài thanh chất lượng kém cỏi thậm chí còn xuất hiện những vết nứt nhỏ, giống như những tên bề tôi hèn nhát đang run rẩy sợ hãi tột độ trước uy thế của bậc đế vương.
Tại một tửu lâu xa hoa nằm sâu trong khu vực nội môn, nơi chỉ dành cho những đệ tử tinh anh có thân phận hiển hách.
Hàn Phong đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên một chiếc nhuyễn kỷ bọc da thú gấm vóc, tay cầm chén dạ quang bôi đầy rượu ngọc hồng. Xung quanh gã là ba tên đệ tử nội môn vừa cùng gã thực hiện hành vi thủ tiêu Cố Thanh Hàn. Bọn chúng đang nâng ly chúc tụng, khuôn mặt đỏ gay vì men say và sự đắc ý.
"Đại sư huynh ra tay thật quyết đoán. Tên cẩu nô tài đó giờ này chắc đã bị mấy con Hắc Phong Cẩu dưới vực nhai không còn một khúc xương," Một tên đàn em xu nịnh, rót thêm rượu cho Hàn Phong.
Hàn Phong nhếch mép cười, vẻ ngạo mạn không thèm che giấu. "Một con kiến hôi mà cũng dám học đòi leo lên bàn thờ? Chết như vậy là còn quá nhân từ với nó. Nếu không sợ Chấp Pháp Đường nhúng mũi vào, ta đã..."
Lời của gã đột ngột bị cắt ngang.
Rắc!
Một âm thanh rất khẽ, nhưng lại sắc nhọn vô cùng vang lên ngay bên hông Hàn Phong. Gã giật mình cúi xuống. Thanh Hàn Sương Kiếm — thanh bảo kiếm hạ phẩm mà gã luôn tự hào, biểu tượng cho thân phận thiên tài Kim Đan kỳ của gã — đang rung lên bần bật trong vỏ. Không chỉ rung, mà trên lớp vỏ chạm khắc tinh xảo của nó vừa xuất hiện một vết nứt dài.
"Cái... cái quỷ gì thế này?" Hàn Phong hoảng hốt buông chén rượu, định vươn tay rút kiếm ra kiểm tra.
Nhưng gã chưa kịp chạm vào chuôi kiếm, thì một tiếng nổ lớn từ phía chân trời vọng tới. Cánh cửa sổ tửu lâu bị một luồng gió buốt giá thổi tung. Cả bốn tên đệ tử đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài.
Đồng tử Hàn Phong co rút lại thành kích thước của mũi kim. Khí lạnh chạy dọc sống lưng gã.
Ở phía chân trời xa xăm, nơi đáng lý ra phải là một vùng tối tăm của khu phế liệu Kiếm Mộ, nay lại xuất hiện một cột sáng xanh đen khổng lồ đâm thẳng lên chín tầng mây. Luồng sát ý và uy áp tỏa ra từ cột sáng đó, dù cách xa mười mấy dặm, vẫn khiến cho Kim Đan của gã trong đan điền phải run rẩy bấn loạn.
"Kiếm Mộ... Kiếm Mộ xảy ra chuyện gì vậy?" Ba tên đàn em lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu. "Cột sáng đó... chẳng lẽ có dị bảo xuất thế? Hay... hay là ma đầu phá phong?"
Hàn Phong không trả lời. Trong đầu gã lúc này không hiểu sao lại xẹt qua hình ảnh đôi mắt xám tĩnh lặng đến rợn người của Cố Thanh Hàn trước khi rơi xuống vực. Một linh cảm bất an, tăm tối như mực lan tỏa trong tâm trí gã thiên tài ngạo mạn. Nhưng gã lập tức lắc đầu gạt phăng đi. Không thể nào. Một tên Luyện Khí tầng ba kinh mạch đứt đoạn rớt xuống đó, mười vạn phần trăm là đã chết không toàn thây. Khí tượng này tuyệt đối không liên quan đến nó!
Dù tự trấn an như vậy, bàn tay đang cầm vỏ kiếm nứt nẻ của gã vẫn không ngừng run rẩy.
Cùng lúc đó, tại nơi cao nhất của Bắc Nhạc Sơn — Đỉnh Hàn Băng.
Trong một thiền phòng được đục thẳng vào ruột một tảng băng ngàn năm, nơi nhiệt độ thấp đến mức có thể đóng băng cả thời gian, Chưởng môn Hàn Thiên Hàn đang bế quan tĩnh tọa. Vị đại năng Hóa Thần kỳ này đã không rời khỏi thiền phòng suốt năm mươi năm qua.
Thế nhưng đêm nay, đôi mắt nhắm nghiền của ông đột ngột mở bừng. Hai đạo tinh quang xẹt qua trong bóng tối, sắc lẹm như kiếm phong.
Ông khẽ vươn tay, bấm đốt ngón tay tính toán, sắc mặt vốn luôn trầm ổn tựa thái sơn bỗng chốc biến đổi dữ dội.
"Kiếm ý này... bá đạo và cô tuyệt đến thế? Lại xuất phát từ hướng Kiếm Mộ?" Giọng nói của Hàn Thiên Hàn vang lên, mang theo sự kinh ngạc hiếm thấy.