Ông đứng dậy, đẩy cửa thiền phòng bước ra ngoài vách núi, ánh mắt khóa chặt vào cột sáng xanh đen đang từ từ nhỏ lại ở phía xa. Trong tư cách là người đứng đầu tông môn, ông biết rõ dưới Vực Hắc Phong có phong ấn thứ gì.
"Mật Tông Phong Huyết Trận có dấu hiệu bị phá vỡ? Không thể nào. Trận pháp đó phải dùng máu của ba vị trưởng lão Nguyên Anh đỉnh phong mới kích hoạt được, làm sao có kẻ nào ở ngoại môn đủ sức phá vỡ? Chẳng lẽ ma đầu Thượng Cổ kia vẫn còn sót lại một tia tàn hồn, mượn nhờ sát khí Kiếm Mộ để trùng sinh?"
Hàn Thiên Hàn hít một hơi sâu, thanh âm uy nghiêm mang theo linh lực truyền đi khắp bảy mươi hai ngọn núi chính của Hàn Sương Kiếm Tông. Lời nói của ông vang lên như sấm rền, chấn động màng nhĩ của tất cả vạn tên đệ tử đang say giấc:
"Truyền lệnh Chưởng Môn! Khởi động Băng Trần Hộ Phái Đại Trận! Lệnh cho Chấp Pháp Đường, Lệnh Bài Trưởng Lão ngay lập tức xuất quan! Phong tỏa toàn bộ khu vực Kiếm Mộ, không cho một con kiến nào lọt ra ngoài. Bất kỳ kẻ nào có mặt ở đó đều phải bắt giữ lại tra khảo, kẻ nào kháng cự, giết không tha! Đội cảnh vệ lập tức kiểm tra phong ấn đáy Vực Hắc Phong. Nhanh!"
Tiếng chuông báo động của tông môn lập tức vang lên dồn dập, chín chín tám mươi mốt tiếng chuông liên hồi xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Hàng loạt những đạo lưu quang đủ màu sắc bay vút lên bầu trời, đan chéo nhau như một mạng lưới ánh sáng, hướng thẳng về phía Kiếm Mộ. Bầu không khí vốn đang thanh bình của một đêm đông bỗng chốc trở nên hỗn loạn, căng thẳng tột độ. Đám đệ tử ngoại môn sợ hãi rúc sâu vào chăn không dám ló mặt ra, còn đệ tử nội môn thì vội vã khoác áo, tay lăm lăm vũ khí, hướng mắt về phía cột sáng với sự e dè, hoảng sợ.
Ở một ngọn núi thấp hơn, đỉnh Kiếm Phong Bắc.
Trưởng lão Hàn Lĩnh, vị trưởng lão hộ pháp duy nhất thường hay đứng nhìn xuống bãi phế liệu, lúc này cũng đang chắp tay sau lưng, đứng giữa gió tuyết. Lão mặc đạo bào mỏng manh, râu tóc bạc phơ bay phần phật, đôi mắt già nua híp lại nhìn thẳng vào trung tâm của cơn chấn động.
Lão không hoảng hốt như Hàn Phong, cũng không bàng hoàng như Chưởng môn. Đôi mắt già nua của lão nhìn cột sáng xanh đang phai nhạt dần, mang theo một vẻ phức tạp khó tả, nửa như tiếc nuối, nửa như mong đợi. Lão cảm nhận được rất rõ, thứ phá vỡ phong ấn không phải là một luồng ma khí thuần túy, mà mang đậm hơi thở của sự kiên nhẫn, của một ý chí cầu sinh mãnh liệt đến cực đoan.
"Thiên ý... Đúng là thiên ý," Lão khẽ vuốt chòm râu, thở dài một tiếng não nề. "Áp bức một con rồng trong vũng bùn quá lâu, khi nó ngẩng đầu, tất yếu sẽ kéo theo máu chảy thành sông. Con kiếm nô câm lặng đó... cuối cùng cũng thức tỉnh rồi. Hàn Sương Kiếm Tông... e rằng sắp phải đối mặt với một kiếp nạn lớn nhất từ trước đến nay do chính mình tạo ra."
Lão biết rõ mười năm qua Cố Thanh Hàn đã sống thế nào. Lão cũng biết rõ ngộ tính kiếm đạo kinh khủng của hắn. Lão chỉ không ngờ, sự trỗi dậy của hắn lại mang theo một hình thái tàn bạo và chấn động đến mức này. Lão xoay người bước vào trong điện, không hề có ý định tuân lệnh Chưởng môn bay đi truy bắt. Vì lão biết, kẻ mang trên mình kiếm ý bạo liệt đó, giờ này đã không còn ở nơi mà bọn họ có thể dễ dàng tìm thấy nữa. Một con thú hoang bị dồn vào chân tường, nay đã mọc răng nanh, nó sẽ chọn cách ẩn nấp và cắn xé con mồi vào lúc chúng lơ là nhất.
Trở lại với miệng Vực Hắc Phong.
Cố Thanh Hàn vừa đáp xuống bờ vực phủ đầy rêu trơn trượt. Hắn không hề chần chừ một giây nào nán lại để thưởng thức sức mạnh mới. Hắn biết rõ cảnh tượng vừa rồi chắc chắn đã kinh động đến những đại năng thượng tầng của tông môn. Với tu vi Luyện Khí tầng năm hiện tại, dù có Hàn Uyên Kiếm trong tay, hắn cũng không thể nào chống lại một trưởng lão Nguyên Anh kỳ, chứ đừng nói đến Chưởng môn Hóa Thần.
Sự kiêu ngạo lớn nhất không phải là phô trương, mà là biết cách giấu mình để tung ra đòn chí mạng.
"Thu."
Hắn khẽ lẩm bẩm một chữ. Cửu U Kiếm Thai trong lồng ngực lập tức xoay tít, đóng lại như một lỗ đen. Toàn bộ Huyền Khí đang luân chuyển trong kinh mạch hắn ngay lập tức rút về đan điền, ẩn giấu một cách hoàn hảo không để lộ ra dù chỉ là một tia khí tức của Luyện Khí tầng năm.
Đồng thời, nhờ vào cảnh giới Nhân Kiếm hợp nhất (Sơ Kỳ), Cố Thanh Hàn vươn tay vỗ nhẹ lên lưỡi thanh Hàn Uyên Kiếm.
Thanh tuyệt thế ma kiếm lập tức hóa thành một luồng ánh sáng u tối, dung nhập thẳng qua da thịt, chui tọt vào bên trong Cửu U Kiếm Thai để được ấp ủ và tĩnh dưỡng.
Cột sáng trên bầu trời biến mất hoàn toàn. Sương mù và bóng tối lại nhanh chóng che lấp đi miệng Vực Hắc Phong.
Cố Thanh Hàn đứng đó, thân thể gầy gò, áo xám rách tả tơi, thoạt nhìn không khác gì một tên kiếm nô đáng thương vừa thoát khỏi miệng sói. Hắn rũ mái tóc xõa xượi xuống, che đi con mắt trái đen tuyền quỷ dị, chỉ để lộ ra con mắt phải xám xịt, tĩnh lặng như thường ngày.
Hắn nhặt lên một thanh thiết kiếm gãy nằm lăn lóc gần đó, bôi một ít máu tươi từ những vết sẹo chưa lành hẳn lên mặt, rồi cúi gập lưng, lẩn vào trong những gò gươm giáo hoen rỉ.
Khi những luồng lưu quang của các trưởng lão Chấp Pháp Đường bay đến bao vây miệng vực, Cố Thanh Hàn đã như một giọt nước hòa vào đại dương, biến mất hoàn toàn trong khu phế liệu khổng lồ của ngoại môn.
Kế hoạch trả thù của tên cẩu nô tài, bắt đầu từ việc trở lại làm một con chó ngoan ngoãn. Bọn chúng đã ném hắn xuống vực, vậy thì hắn sẽ bò lên từ đó, và kéo từng kẻ một xuống địa ngục cùng mình.