Hắn không cần tông môn. Hắn chỉ cần một thanh kiếm, đủ sắc bén để chặt đứt mọi bất công, đủ lạnh lẽo để đóng băng mọi dối trá. Hàn Uyên Kiếm trong đan điền dường như cảm nhận được sự quyết tuyệt của chủ nhân, nó khẽ rung lên những nhịp đập đồng điệu, truyền những tia Huyền Khí mát lạnh xoa dịu những vết thương chằng chịt trên da thịt hắn.
Hàn Thiên Hàn ngồi trên ngai vàng, bàn tay nổi đầy gân xanh siết chặt lấy chuôi của Tuyết Lạc Kiếm. Ông ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng ngày càng đi xa của tên kiếm nô, đôi mắt nheo lại thành một đường chỉ nguy hiểm.
Ông ta có thể trực tiếp ra tay giết chết Cố Thanh Hàn ngay tại đây. Nhưng đường đường là một vị Chưởng môn Hóa Thần kỳ lại tự mình ra tay đánh lén một tên đệ tử Luyện Khí kỳ trước mặt đám vãn bối, chuyện này nếu truyền ra ngoài sẽ khiến thanh danh của ông ta ô uế vạn năm. Hơn nữa, sự kháng cự mãnh liệt và thái độ không hề sợ hãi của Cố Thanh Hàn khiến ông ta sinh nghi. Tên tiểu tử kia thái độ kiêu ngạo như vậy, biết đâu trong tay hắn thực sự có giữ một lá bài tẩy đồng quy vu tận cường đại nào đó từ Mật Tông Phong Huyết Trận? Hàn Thiên Hàn không muốn đánh cược cơ đồ của mình vào những rủi ro không đáng có. Nhưng để Cố Thanh Hàn mang theo bí mật và tu vi đó rời khỏi tông môn lại càng không thể.
"Nếu ngươi rời đi..." Hàn Thiên Hàn lẩm bẩm trong miệng, giọng nói chỉ đủ cho những kẻ đứng gần nhất nghe thấy. "Với tiềm năng và tâm tính tàn nhẫn đó... cùng với bí mật dưới Kiếm Mộ... ta tuyệt đối không thể để ngươi rơi vào tay tông phái khác, trở thành mối họa lớn trong tương lai."
Khi bóng dáng Cố Thanh Hàn vừa khuất sau cánh cửa khổng lồ, bước ra ngoài màn tuyết trắng xóa của đỉnh Hàn Băng. Hàn Thiên Hàn từ từ quay đầu sang bên trái, nơi một vị Trưởng lão mặc áo bào đen, khuôn mặt gầy guộc đang đứng khoanh tay, mắt nhắm hờ từ đầu đến cuối buổi chầu.
Đó là Trưởng lão Hàn Lĩnh — vị trưởng lão duy nhất từng liếc nhìn Cố Thanh Hàn bằng một nửa con mắt thương hại, người từng tha mạng cho Cố Thanh Hàn mười năm trước khi bắt hắn về làm kiếm nô.
"Hàn Lĩnh," Chưởng môn cất tiếng, âm thanh lạnh lẽo mang theo sát khí sắc như dao.
Hàn Lĩnh từ từ mở mắt, tiến lên nửa bước, cúi đầu chắp tay: "Có thuộc hạ."
"Mang theo Đội Ám Vệ của Chấp Pháp Đường." Hàn Thiên Hàn hạ lệnh, ánh mắt không chút dao động, giống như đang ra lệnh dọn dẹp một đống rác chứ không phải tước đoạt một sinh mạng. "Theo sát hắn khi hắn vừa bước chân ra khỏi ranh giới hộ tông đại trận. Bất luận dùng cách gì, không được để hắn sống sót qua đêm nay. Lấy đầu hắn về đây, cùng với bất cứ dị bảo nào hắn mang trên người."
"Xử lý cho sạch sẽ."
Hàn Lĩnh hơi khựng lại một nhịp rất nhỏ. Trong mắt lão hiện lên một tia phức tạp khó tả. Lão nhớ lại đôi mắt trong trẻo quật cường của đứa trẻ mười năm trước, và sự tĩnh lặng như vực thẳm của tên kiếm nô vừa mới bước ra khỏi cửa. Là một người tu kiếm thuần túy hiếm hoi còn sót lại trong Hàn Sương Kiếm Tông, Hàn Lĩnh thực sự có chút thưởng thức sự kiêu ngạo và kiếm đạo bá đạo của Cố Thanh Hàn. Lão từng nghĩ, nếu đứa trẻ này sinh ra ở một thời đại khác, hoặc được nuôi dưỡng tử tế, nó chắc chắn sẽ trở thành một Kiếm Tiên kinh tài tuyệt diễm.
Nhưng lệnh của Chưởng môn là sơn hô hải khiếu, không thể chống lại. Ở cái tông môn cá lớn nuốt cá bé này, sự thương hại là một thứ vô dụng và nguy hiểm nhất.
Hàn Lĩnh nhắm mắt lại, đè nén đi chút tiếc nuối mỏng manh trong lòng, lập tức khôi phục vẻ mặt lạnh lùng thường thấy. Lão cúi người sâu hơn: "Tuân lệnh Chưởng môn."
Nói xong, Hàn Lĩnh quay người, bước nhanh ra khỏi đại điện theo một lối đi nhỏ dành riêng cho các trưởng lão.
Ở dưới sảnh, Hàn Phong nghe thấy mệnh lệnh đó, đôi mắt gã sáng rực lên một thứ ánh sáng điên dại. Cố Thanh Hàn, tên cẩu nô tài ngu ngốc! Cơ hội sống sót duy nhất đã bị chính tay hắn bóp nát vì cái tính kiêu ngạo ngu xuẩn. Gã muốn tự tay giết Cố Thanh Hàn, nhưng để Trưởng lão Hàn Lĩnh — một cường giả Kim Đan hậu kỳ — ra tay cùng Đội Ám Vệ, thì tên kiếm nô kia chắc chắn sẽ bị băm vằm thành vạn mảnh, chết không toàn thây.
Hàn Phong nở một nụ cười man rợ, máu tươi từ kẽ răng trào ra. Gã sẽ cố gắng giữ mạng sống tàn tạ này, chỉ để đợi nhìn thấy cái đầu của Cố Thanh Hàn được đem về treo trước cổng tông môn.
Bên ngoài Chính Điện, gió bão vẫn gào thét.
Cố Thanh Hàn bước những bước đều đặn xuống hàng ngàn bậc thang bạch ngọc. Sương tuyết táp vào khuôn mặt lạnh lẽo của hắn, nhưng không thể làm lay động ngọn lửa u ám đang bùng cháy trong đôi mắt xám.
Hắn biết rõ đằng sau lưng hắn, một mạng lưới tử thần đang được giăng ra. Hắn biết rõ con đường rời khỏi tông môn sẽ được trải thảm bằng xác chết và máu tươi. Hắn không hề ảo tưởng rằng Hàn Thiên Hàn sẽ rộng lượng buông tha cho hắn.
Nhưng hắn không sợ.
Bàn tay trái của hắn vô thức đặt lên lồng ngực, nơi đan điền đang nóng hổi. Cửu U Kiếm Thai đang rung lên những nhịp đập phẫn nộ, khát máu. Hàn Uyên Kiếm ở bên trong dường như cũng cảm nhận được sự đe dọa, sát ý của vạn ngàn oán hồn lan tỏa trong huyết quản của Cố Thanh Hàn.
"Đến đây đi," Hắn khẽ thì thầm với màn đêm bão tuyết, thanh âm như ma quỷ nỉ non. "Để xem tối nay, là các ngươi lấy mạng ta, hay là ma kiếm của ta... được uống no máu chó của các ngươi. Đêm nay, Hàn Sương Kiếm Tông sẽ không có một giấc ngủ yên ả."