Sáu chữ. Ngắn gọn, trầm khàn, nhưng sắc bén như một lưỡi dao cạo cứa qua cổ họng của tất cả những kẻ đang đứng trong đại điện.
Cố Thanh Hàn ngước con mắt xám tro nhìn thẳng vào vị Hóa Thần kỳ đang ngồi trên ngai vàng ngọc băng. Ánh mắt hắn không hề dao động, không mang theo một chút cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lẽo tột cùng của cõi Cửu U. Hắn từ từ nói tiếp, giọng điệu kiên định, không thể lay chuyển:
"Kiếm của ta, chỉ thuộc về ta."
Toàn bộ Chính Điện rơi vào một khoảng không tĩnh lặng chết chóc. Sự tĩnh lặng này còn đáng sợ hơn cả lúc Cố Thanh Hàn chưa mở miệng. Nó giống như khoảnh khắc trước khi một quả bom linh lực khổng lồ phát nổ.
Năm vị Trưởng lão đạo mạo cứng đờ người, những ngón tay đang vuốt râu khựng lại giữa không trung. Bọn họ trừng mắt nhìn tên cẩu nô tài như đang nhìn một con quái vật hoang tưởng.
Mười tên Chân truyền đệ tử há hốc mồm. Sự ghen tị và phẫn nộ lúc nãy nhanh chóng chuyển thành sự bàng hoàng tột độ. Bọn họ không thể hiểu nổi! Chân truyền đệ tử! Đó là vị trí mà hàng chục vạn tu sĩ ngoại môn sẵn sàng chém giết lẫn nhau, sẵn sàng bán rẻ cả lương tâm và linh hồn để đoạt lấy. Đó là vinh hoa phú quý, là tài nguyên tu luyện vô tận, là bước đệm để phi thăng thành tiên! Vậy mà một tên nhặt rác dọn nhà xí lại có thể thốt ra hai chữ "không cần" một cách thản nhiên đến thế? Hắn điên rồi! Hắn chắc chắn đã điên rồi!
Còn Hàn Phong, gã đang nằm bẹp dưới sàn đá, nghe thấy câu nói đó thì toàn thân run lên bần bật. Không phải vì sợ, mà vì một sự nhục nhã ê chề lại trào dâng. Thứ mà gã khao khát cả đời, thứ mà gã dùng mọi thủ đoạn đê tiện nhất để bảo vệ, lại bị kẻ thù của gã vứt bỏ như vứt một miếng giẻ rách. Cố Thanh Hàn không chỉ đánh bại gã về mặt thực lực, mà còn giẫm đạp lên toàn bộ nhân sinh quan và giá trị sống của gã.
Trên ngai vàng, nụ cười giả tạo của Hàn Thiên Hàn hoàn toàn cứng lại. Đáy mắt ông ta lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Sự uy nghiêm của một vị Chưởng môn Hóa Thần kỳ, kẻ đứng đầu hàng vạn tu sĩ phương Bắc, lại bị một tên Luyện Khí tầng ba — à không, Luyện Khí tầng năm — từ chối thẳng thừng trước mặt tất cả thuộc hạ. Đây không còn là sự bất kính nữa, đây là một cái tát trời giáng vào mặt ông ta.
"Ngươi... từ chối?" Hàn Thiên Hàn gằn giọng, luồng khí tức Hóa Thần kỳ bắt đầu rỉ ra, khiến nhiệt độ trong Chính Điện giảm mạnh, những ngọn nến mỡ linh thú đồng loạt tắt ngúm, chỉ còn lại ánh sáng nhợt nhạt hắt vào từ cửa lớn.
"Ngươi có biết mình đang nói gì không?" Giọng ông ta lạnh dần, âm vang như sấm rền trong không gian hẹp. "Ngươi có biết đây là cơ hội mà vạn người mơ ước? Bước ra khỏi cánh cửa này với thân phận kiếm nô, ngươi sẽ lập tức trở thành kẻ thù của toàn bộ tông môn. Những kẻ muốn giết ngươi đoạt bảo sẽ xếp thành hàng dài từ đỉnh Hàn Băng xuống tận chân núi. Ngươi nghĩ, chỉ dựa vào chút tu vi Luyện Khí rẻ rách và thanh ma kiếm đó, ngươi có thể sống sót bước ra khỏi lãnh địa của ta sao?"
Lời đe dọa trắng trợn, không cần che đậy. Hàn Thiên Hàn đã lật bài ngửa. Nếu không thể thu phục, thì phải hủy diệt.
Đối mặt với uy áp kinh khủng của Hóa Thần kỳ có thể nghiền nát mình thành tro bụi bất cứ lúc nào, Cố Thanh Hàn vẫn đứng thẳng.
Hắn không giải thích thêm một lời nào. Hắn không tranh luận về đạo lý, cũng không thèm vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Hàn Thiên Hàn. Bởi vì đối với một kẻ mang trong mình "Lãnh Huyết Độc Hành", nói chuyện với những kẻ không cùng đường là một sự lãng phí thời gian và hơi sức. Hắn hiểu rõ quy luật của thế giới tu chân tàn khốc này hơn bất kỳ ai đang đứng trong đại điện này. Kẻ mạnh tạo ra quy tắc, kẻ yếu phải tuân theo. Bọn chúng lấy cớ "bảo vệ danh dự tông môn" để che đậy sự thèm khát đối với bí mật trên người hắn, điều đó là quá rõ ràng.
Cố Thanh Hàn im lặng, quay lưng lại với ngai vàng.
Động tác của hắn rất chậm rãi, nhưng lại vô cùng dứt khoát. Hắn kéo lại vạt áo xám rách bươm nhuốm máu, bước những bước dài, vững chãi hướng về phía cánh cửa Chính Điện đang mở toang, nơi có những cơn gió tuyết đang gào thét. Bóng lưng hắn cô độc, gầy gò, nhưng lại tản ra một loại kiếm ý kiêu ngạo đến mức khiến mười tên Chân truyền đệ tử phải vô thức lùi lại nhường đường. Hắn không cần sự ban ơn của bọn chúng. Hắn sẽ tự dùng kiếm của mình chém ra một con đường máu.
Tiếng bước chân của Cố Thanh Hàn vang lên cộp... cộp... trên nền đá bạch ngọc, gõ từng nhịp vào thần kinh căng thẳng của tất cả mọi người. Mỗi một bước đi, những hình ảnh của mười năm qua lại lướt qua trong tâm trí hắn như một cuộn phim cũ kỹ nhuốm màu máu và nước mắt.
Hắn nhớ lại ngày đầu tiên bị lôi đến tông môn này, bị bắt quỳ dưới mưa tuyết ròng rã ba ngày ba đêm chỉ để được ném cho một mảnh giẻ rách làm áo. Hắn nhớ lại những đêm mùa đông lạnh thấu xương, phải nằm co ro ôm lấy Lão Vương trong góc bếp tồi tàn, nghe tiếng ho khù khụ rách cả phổi của ông lão già tốt bụng duy nhất trên thế gian này. Hắn nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Tiểu Mẫn khi bị tên đệ tử nội môn lăng nhục cho đến chết, và nụ cười ghê tởm của những kẻ tự xưng là "danh môn chính phái" khi đứng nhìn cảnh tượng đó.
Bọn chúng lấy cái gì để đòi hắn cống hiến? Lấy vinh hoa phú quý sao? Lấy danh xưng "Chân truyền đệ tử" nực cười kia sao?
Một trăm tên Chân truyền đệ tử cũng không đổi lại được mạng sống của Lão Vương. Một ngàn viên linh đan diệu dược cũng không rửa sạch được sự nhơ nhuốc của tông môn này.