Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Nhân Gian Băng Khí

Chương 171: Đào Thoát (1)

Chương 171: Đào Thoát (1)


Một chiếc taxi màu vàng đang lao đi trên đường với tốc độ chừng một trăm ba mươi tới một trăm năm mươi km/h, hơn nữa còn đang không ngừng tăng tốc. Phía sau chiếc taxi này có một chiếc xe cảnh sát không đuổi sát không rời, hệt như trường đoạn cảnh sát truy đuổi tội phạm trong phim vậy.

May mà lúc này là sáng sớm, trên đường chẳng có bao nhiêu xe cộ qua lại, nếu không sớm đã phát sinh tai nạn rồi.

Không thể phủ nhận kĩ thuật lái xe của Vịt Bầu quả thực không tồi, có vẻ giống như tay đua chuyên nghiệp vậy. Đặc biệt là mỗi lần cắt đuôi hay rẽ ngoặt, chiếc xe đều đi sát vào mép dải phân cách, giữ vững khoảng cách chỉ chừng mười centimet mà lướt qua, thật khiến người ta cảm thấy kích thích đến phát điên.

Trong ba người đang ngồi trên xe lúc này, Mười Một và Lãnh Dạ đều luôn rất bình tĩnh, còn Hầu Tử thì do đã mất quá nhiều máu lên tạm thời rơi vào trạng thái hôn mê. Chỉ còn loáng thoáng tiếng gào thét quái dị của Vịt Bầu.

“Khặc…”Vịt Bầu kêu lên một tiếng quái dị, tay phải giữ chặt phanh tay, chân tăng ga, tay trái quay vô lăng nửa vòng, chiếc xe lập tức lạng ngược trở lại bằng một vòng rất đẹp, vang len mấy tiếng “két két” rất chói tai. Ngay sau đó nó liền tăng tốc lao đi, chỉ để lại phía sau một bóng đen mờ.

- Ha ha! Kích thích quá, đại ca…ha ha… trước nay ta chưa từng tưởng tượng ra khi chơi đùa sinh tử với cảnh sát lại như thế này.

Vịt Bầu vừa lái xe vừa hưng phấn kêu lên.

Mười Một nghiêng đầu nhìn những chiếc xe đang truy đuổi phía sau qua gương chiếu hậu, bốn chiếc xe cảnh sát đã bị bỏ lại rất xa rồi, có điều đến bây giờ chúng vất bám riết theo phía sau không bỏ. Hắn lại quay đầu sang nhìn về phía Hầu Tử vừa được Lãnh Dạ băng bó giúp.

Lãnh Dạ tựa như đã hiểu được ý của Mười Một, gật đầu với hắn, sau đó xoay người lại, đưa khẩu súng bắn tỉa lên nhằm vào tấm kính chắn gió phía sau, ngắm chuẩn vào một trong bốn chiếc xe cảnh sát phía sau mà nổ súng.

“Xoảng!” Tiếng súng vang lên, sau nháy mắt tấm kính chắn gió phía sau vỡ tan, những mảnh kính vỡ đã rơi đầy lên người Hầu Tử đang ngồi ở ghế sau.

Cùng lúc này, chiếc xe cảnh sát đang chạy đầu tiên trong bốn chiếc xe phía sau một nhiên mất lái, nghiêng sang bên đường, va vào một hàng rào phân cách.

Ba chiếc xe cảnh sát đang đuổi theo phía sau chẳng hề dừng lại xem đồng sự có sao không mà vẫn tiếp tục đuổi tới.

Bảy giây sau, Lãnh Dạ lại một lần nữa nổ súng, lần này là chiếc xe cảnh sát phía bên trái, tấm kính chắn gió phía trước chiếc xe lại xuất hiện một lỗ lớn, rồi cả tấm kính hoàn toàn vỡ vụn ngay sau đó. Bên trong có một dải màu huyết hồng tóe ra, chiếc xe liền phanh gấp lại, xem ra đã không còn khả năng truy kích. Hai chiếc xe còn lại đã phát hiện ra có chỗ không hay, hai bên cách nhau tới hơn trăm mét mà bọn cướp thì cứ vài giây lại nổ súng một lần, cứ mỗi lần là có một chiếc xe cảnh sát ngưng lại, đến kẻ ngốc cũng biết đối phương đang có tay bắn tỉa ở trong.

Hai chiếc xe còn đang truy kích bắt đầu giảm tốc độ lại, có điều chúng bẫn bám theo từ rất xa. Cự li sáu bảy trăm mét đối với bất kì lại súng khác nào thì có trở ngại rất lớn, nhưng đối với súng bắn tỉa mà nói thì chẳng là cái gì. Tầm bắn xa nhất của khẩu F-R32 có thể đạt tới tám trăm mét, nếu là khẩu súng bắn tỉa bán tự động Miiosass, tầm bắn lớn nhất của nó có thể đạt tới trên nghìn mét. Ưu điểm lớn nhất của súng bắn tỉa chính là tầm sát thương xa, lực xuyên thấu mạnh.

Hai chiếc xe cảnh sát vẫn đang giảm tốc. Cự li đã sắp đạt tới 800 mét rồi. Qua ống ngắm, Lãnh Dạ nhằm chuẩn vào tên tài xế đang lái một trong hai chiếc xe, lại một lần nữa bóp cò. Có thể là vì nguyên nhân cự li quá xa, tấm kính chắn gió của chiếc xe kia chỉ bị rạn nứt tạo thành những vết như mạng nhện nhưng không hề có tia máu nào bắn lên. Chiếc xe còn lại cũng đã bị dọa cho vô cùng sợ hãi. Hai chiếc xe cùng dừng lại bên đường, không dám đuổi theo nữa, Vịt Bầu nhân cơ hội này mà tăng tốc thêm. Tốc độ lúc này đã đạt tới mức hơn một trăm bảy mươi km/h, coi bộ đã là cực hạn của chiếc taxi này rồi. Nếu lúc này phía trước đột nhiên xuất hiện chướng ngại gì đó, kết cục chắc chắn sẽ là xe hủy người vong.

Vịt Bầu tiếp tục điều khiển chiếc xe lao về phía trước, lúc này Mười Một và Lãnh Dạ đồng thời nghe thấy tiếng của Cuồng Triều gọi tới:

-Sở Nguyên, chừng hai km phía trước các ngươi có một trạm kiểm soát.

- Vịt Bầu, dừng xe lại!

Vịt Bầu sửng sốt một chút, tuy không hiểu được tại sao phải dừng xe, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn nghe lời mà làm theo như vậy. Chiếc xe thắng gấp một cái, theo quán tính còn lao đi thêm sáu bảy mét nữa mới dừng lại, để lại hai vết bánh xe rõ nét trên đường phía sau.

Mười Một mở cửa xe và nhảy ra, Lãnh Dạ cũng cõng theo Hầu Tử theo sau.

Vịt Bầu vội vã từ trong xe bước ra, kêu lên:

- Đại ca...

Mười Một liếc hắn một cái rồi lạnh nhạt nói:

- Muốn sống thì mau chạy đi.

Sau đó chẳng thèm quay đầu lại mà lao vào con đường nhỏ bên cạnh cùng với Lãnh Dạ.

Vịt Bầu cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức vứt lại chiếc taxi mà đi theo sau bọn Mười Một. Chỉ là động tác của Mười Một và Lãnh Dạ quá nhanh, cho dù trên lưng Lãnh Dạ còn phải cõng theo một người, nhưng tốc độ vẫn chẳng hề giảm đi, Vịt Bầu phải rất cố gắng mới theo sau lưng mấy người, không bao lâu đã thở phì phò rồi.

Ba người vẫn đang lao vào con đường đen xì phía trước, lúc này tiếng chuông điện thoại di động của Mười Một đột nhiên vang lên.

Mười Một hơi nhíu mày lại, lấy chiếc điện thoại trong túi ra định tắt máy, nhưng vừa nhìn thấy ba chữ “Trương Hân Hân” hiển thị trên màn hình, hắn lại suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn trả lời:

- A lô.

- Anh Sở Nguyên.

Giọng nói ngọt ngào của Trương Hân Hân vang lên.

- Đây.

Trương Hân Hân nhẹ nhàng hỏi:

-Anh đang làm gì thế?

Mười Một vừa đi vừa ngẩng đầu lên nhìn trời, miệng lạnh nhạt nói:

- Ngủ.

- Ồ.

- Có chuyện gì sao?

- Cũng không có chuyện gì. Anh Sở Nguyên, vừa rồi chỗ nhà em xảy ra vụ đấu súng, nghe nói còn chết rất nhiều người nữa, em sợ quá không dám đi ngủ nên mới gọi điện đến nói chuyện với anh. Không làm phiền anh chứ?

Mười Một lạnh lùng “ừm” một tiếng, không nói thêm gì nữa.

- Đúng rồi, Anh Sở Nguyên. Mẹ em nói lúc nào anh rỗi, mời anh đến nhà em ăn cơm a.

- Nói tiếp đi…

Dừng một chút, Mười Một lại hỏi tiếp:

- Còn chuyện gì không?

- Không, em...

- Vậy ta ngủ đây.

Ngữ khí của Trương Hân hân lộ ra một chút thất vọng, nhưng nàng vẫn nói:

- Ừm, vậy em không làm phiền anh nữa. Anh Sở Nguyên, ngủ ngon nhé!

- Ừm.

Mười Một ngắt máy, tiếp đó tùy tiện tắt máy rồi bỏ vào trong túi.

Vẻ mặt Lãnh Dạ cổ quái nhìn sang hắn:

-Nam hay nữ?

- Liên quan gì đến ngươi?

Lãnh Dạ chẳng hề đỏ mặt mà cười nói:

- Ta cũng quan tâm đến ngươi mà.

Lúc này thanh âm của Cuồng Triều đột nhiên vang lên bên tai hai người: - Ta thu âm rồi, muốn nghe không?

- Hay lắm, hay lắm.

Lãnh Dạ gật mạnh đầu rồi cười lên một tiếng kì quái nói:

- Không ngờ lại có người gọi điện thoại cho khối băng này, ta thật sự rất hiếu kì muốn biết đó là ai.

- Nghe một phút một nghìn tệ.

- Con mẹ ngươi chứ! Cuồng Triều, ngươi đi chết đi, ngươi là tên quỷ hút máu, thấy nhà cháy thì vào hôi của hả? Một phút một nghìn tệ, ta đào đâu ra chứ?

Cuồng Triều đắc chí nói:

- Khấu trừ vào khẩu phần cơm của ngươi nhé.

- Con mẹ ngươi, ta không nghe nữa.

Vịt Bầu đi theo sau lưng hai người, thấy Lãnh Dạ ngẩng mặt lên trời mà lẩm bẩm một mình, hắn không khỏi phải cẩn thận mà ngó quanh bốn phía, nhưng đáng tiếc là màn đêm đen kịt khiến hắn chẳng phát hiện ra được cái gì khác.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch