Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Phản Phái: Mẹ Ta Là Đại Đế

Chương 11: 3

Chương 11: 3



"Ảnh Cơ, hãy đi giám sát Lâm Phàm cho ta, mọi nhất cử nhất động của hắn đều phải báo cáo lại."

"Tuân lệnh."

Thanh âm của Ảnh Cơ khiến Vũ Băng Thiềm giật mình kinh hãi, nàng không ngờ trong căn phòng này lại có người thứ ba tồn tại. Chẳng lẽ những chuyện vừa rồi giữa nàng và Tần Thiên đều bị kẻ đó nhìn thấy hết hay sao?

"Công tử, đây là..." Nghĩ đến cảnh tượng dâm đãng của bản thân ngoài Tần Thiên ra còn bị người khác nhìn thấy, nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Đó là thị vệ của ta, nàng yên tâm, nàng ta là nữ." Tần Thiên khẽ giải thích một câu.

"Vậy thì tốt rồi." Vũ Băng Thiềm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng nép mình vào lòng Tần Thiên, cẩn thận hỏi: "Công tử vì sao phải phái người giám sát Lâm Phàm? Ta không phải quan tâm hắn, chỉ là cảm thấy hiếu kỳ, Lâm Phàm trong mắt Công tử chẳng qua chỉ là một con kiến hôi, vì sao Ngài lại phải tốn công như vậy?"

"Lâm Phàm đối với ta vẫn còn chút tác dụng, những chuyện đó không quan trọng, chúng ta hãy làm chút chuyện thú vị hơn đi, hắc hắc."

Tần Thiên đưa bàn tay to lớn luồn vào trong y phục của Vũ Băng Thiềm, nắm trọn bầu ngực căng tròn trong lòng bàn tay. Cảm giác trơn mịn, mềm mại và tràn đầy đàn hồi truyền đến, điểm chưa hoàn mỹ duy nhất chính là nó vẫn chưa hoàn toàn phát triển hết, dù đã đủ lớn nhưng thứ này phải lớn hơn nữa thì chạm vào mới thực sự thoải mái.

Đôi gò bồng đảo của mẫu thân Cung Tiêu Nguyệt chính là thứ mềm mại và thoải mái nhất mà hắn từng chạm qua, quả thực là hoàn mỹ trong những thứ hoàn mỹ.

Dâm huyết trong cơ thể Vũ Băng Thiềm lại một lần nữa trỗi dậy, cơ thể nàng tỏa ra mùi hương thoang thoảng, gương mặt đỏ bừng, nàng khẽ nói: "Công tử biết thật nhiều chuyện thú vị..."

"Chút này đã là gì, sau này ta sẽ cho nàng thấy nhiều chuyện thú vị hơn nữa." Tần Thiên bế thốc Vũ Băng Thiềm lên rồi đặt nàng xuống giường.

Hắn vỗ nhẹ vào mông nàng: "Hãy làm theo những gì ta đã dặn trước đó."

Vũ Băng Thiềm gật đầu, nàng cởi bỏ y phục trên người, nằm sấp trên giường rồi nhổm cao mông lên. Nàng dùng hai tay tách hai cánh mông ra, phô bày cúc huyệt hồng hào, khép chặt như một đóa hoa cúc trước mặt Tần Thiên.

"Mời Công tử thưởng dụng~"

"Vậy ta không khách khí đâu, hắc hắc~"

Tần Thiên tiến tới, đâm thẳng nhục bổng vào trong cúc huyệt của Vũ Băng Thiềm...

"A~" Vũ Băng Thiềm khẽ rên rỉ, nàng nhíu chặt đôi mày, tuy không đau đớn như tưởng tượng nhưng lại có cảm giác không thoải mái khi cơ thể bị một dị vật lấp đầy.

Thế nhưng theo những nhịp đâm rút của Tần Thiên, cảm giác khó chịu đó nhanh chóng biến thành khoái cảm mãnh liệt.

"A~ Công tử~ Công tử~ Thật kỳ lạ, ta~ rõ ràng đây là lần đầu tiên bị thao túng cúc huyệt~ nhưng mà~ sướng quá~ a! Thật thoải mái, nóng quá~ giống như trong mông đang bốc hỏa vậy... A~ Công tử~ hãy cho ta nhiều hơn nữa~"

Thể chất và dâm huyết của Cửu Vĩ Mị Hồ quả nhiên tuyệt vời, một bán yêu như Vũ Băng Thiềm mà đã chơi đùa sướng như vậy, nếu là mẹ của nàng thì cảm giác chắc chắn sẽ còn tuyệt đỉnh hơn.

Tần Thiên lúc này có chút muốn lập tức đi phục sinh mẫu thân của Vũ Băng Thiềm, sau đó khiến cặp mẹ con Cửu Vĩ Mị Hồ này đều phải quỳ gối trước mặt hắn, vểnh mông chờ hắn sủng hạnh.

Trong lúc Tần Thiên đang khổ cực giúp Vũ Băng Thiềm khai thông đường ruột, thì ở một nơi khác, Lâm Phàm đang bị giam cầm trong hầm ngục u ám và sâu thẳm nhất của Thiên Kiếm Thánh Địa.

Hắn nằm bò trên mặt đất, vì đôi chân đã bị nghiền nát nên hiện tại hắn ngay cả đứng dậy cũng không làm được.

Lâm Phàm nắm chặt nắm đấm, giọng nói có chút oán trách: "Sư tôn, vừa rồi sao người không giết hắn!"

Lúc đó Lâm Phàm đã kêu gọi trong lòng vô số lần, nhưng vị sư tôn vốn luôn xuất hiện giúp hắn giải quyết mọi vấn đề lần này lại chẳng hề có một lời phản hồi.

Ngay lúc này, từ trong chiếc nhẫn trên ngón tay Lâm Phàm hiện ra một đạo hồn thể, nàng nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy bất lực.

"Tiểu Phàm, vừa rồi không phải ta không muốn ra tay giúp đỡ, mà là ta nhận thấy bên cạnh kẻ đó có cường giả bảo vệ. Nếu ta xuất hiện, chỉ trong nháy mắt sẽ bị giết chết, lúc đó cả hai chúng ta đều không thể sống sót."

"Làm sao có thể, ngay cả Sư tôn cũng không phải đối thủ sao?"

Lâm Phàm có chút không dám tin, vị mỹ nhân sư tôn này chính là "Bàn tay vàng" của hắn, là một người xuyên không, hắn đương nhiên quá quen thuộc với mô-típ này.

(Bàn tay vàng của ta chẳng lẽ không phải là mạnh nhất sao?) Lâm Phàm thầm nghĩ trong lòng, hắn bắt đầu có chút hoài nghi về chỗ dựa của mình.

"Tiểu Phàm, nghe ta khuyên một câu, vị Công tử đó thực sự không phải là người chúng ta hiện tại có thể trêu chọc. Với thiên phú của ngươi, vượt qua hắn chỉ là chuyện sớm muộn, đừng vì một người nữ tử mà đắc tội hắn thêm nữa."

Lâm Phàm cúi đầu, trong mắt lóe lên một tia hung tợn, thầm mắng trong lòng: "Chẳng phải tại bà vô dụng sao, nếu bà có bản lĩnh thì ta đâu cần phải chịu khổ thế này."

Ban đầu hắn vốn rất hài lòng với vị mỹ nhân sư tôn này, tuy là hồn thể không nhìn rõ vóc dáng nhưng gương mặt đó đủ để gây họa quốc ương dân, không chỉ dạy hắn tu luyện mà bình thường còn có thể ngắm nhìn cho bổ mắt.

Nhưng hiện tại xem ra, vị sư tôn này thực chất chỉ là một bình hoa di động, còn bảo hắn từ bỏ Vũ Băng Thiềm, thật là chuyện nực cười. Một mỹ nhân như Vũ Băng Thiềm sao hắn có thể dễ dàng từ bỏ, quan trọng nhất là hắn đã mặc định nàng là vật sở hữu của mình. Vì vậy trong mắt Lâm Phàm, Tần Thiên chính là đang cướp đồ của hắn, điều này khiến oán niệm trong lòng hắn vô cùng sâu sắc. Cho dù nàng đã bị Tần Thiên chơi đùa thì đã sao, không có gì to tát cả, cùng lắm thì hắn chọn cách tha thứ cho nàng là được.

Lúc này, có hai đệ tử tuần tra đi ngang qua hầm ngục.

"Ngươi nghe nói gì chưa? Thánh nữ Băng Thiềm hôm nay đã ở trong điện của vị Công tử kia cả ngày không ra ngoài đấy."

"Đúng vậy, cả một ngày trời nha, Thánh nữ bị giày vò như thế, dự là ngày mai ngay cả đường cũng không đi nổi đâu.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch