Cơn đau ập đến như hàng ngàn mũi kim châm đâm thẳng vào đại não, xé toạc từng tế bào thần kinh non nớt.
Trong không gian tối tăm của một căn nhà gỗ ọp ẹp, nơi mùi gỗ mục nát hòa lẫn với chút vị mặn chát của gió biển, một chàng trai trẻ đột ngột bật dậy. Hắn ôm chặt lấy đầu, mười ngón tay luồn sâu vào mái tóc đen nhánh, cả cơ thể co rút lại vì cơn đau đớn kịch liệt. Hơi thở của hắn dồn dập, đứt quãng, giống như một người vừa chìm sâu dưới đáy biển sâu thẳm mới ngoi lên được mặt nước để giành lấy từng ngụm dưỡng khí quý giá.
"Chết tiệt... Cái quái gì đang xảy ra thế này?"
Giọng nói cất lên khàn đặc, khô khốc, mang theo sự bàng hoàng tột độ. Hắn mở choàng đôi mắt. Trong khoảnh khắc đó, nếu có ai nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như màn đêm kia, họ sẽ thấy sự hỗn loạn kinh hoàng. Không chỉ là sự đau đớn về thể xác, mà đó là sự dung hợp cưỡng chế của hai dòng ký ức hoàn toàn khác biệt, chồng chéo, đan xen và va đập vào nhau một cách tàn bạo.
Một nửa ký ức thuộc về một linh hồn xa lạ, mang theo tri thức vô tận của một thế giới khác, một kẻ thấu hiểu toàn bộ lịch sử, tương lai và bí ẩn của vùng biển khổng lồ này. Nửa ký ức còn lại... lại thuộc về một thiếu niên mười tám tuổi tên là Raven, con trai của một thợ săn nghèo khổ sinh sống tại một ngôi làng hẻo lánh ven biển.
Hai dòng ký ức như hai cuộn băng bị lỗi, tua nhanh trong tâm trí hắn. Hình ảnh những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép của thế giới hiện đại đan xen với cảnh tượng một ngôi làng đánh cá yên bình, những chiếc cối xay gió khổng lồ quay chậm rãi dưới ánh nắng mặt trời, và cả... hình ảnh một gã hải tặc tàn ác vung lưỡi tấu chém xuống, máu tươi bắn tung tóe. Đó là ký ức về cái chết của cha mẹ Raven trong một cuộc tập kích của hải tặc vài năm về trước.
"Làng Cối Xay Gió... Biển Đông... Hải tặc..."
Hắn lẩm bẩm, từng từ một thoát ra khỏi khóe môi khô khốc như để xác nhận lại những gì bộ não đang xử lý. Cơn đau dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự thật phũ phàng và hoang đường đến mức khó tin. Hắn đã chết ở kiếp trước, và giờ đây, linh hồn hắn đã tái sinh, thức tỉnh trong thân xác của cậu thiếu niên mồ côi tên Raven này.
Nhưng điều khiến tim hắn đập liên hồi, máu trong huyết quản sôi sục không phải là việc sống lại, mà là nơi hắn vừa đặt chân đến.
Hắn loạng choạng đứng dậy, đôi chân trần chạm vào mặt sàn gỗ lạnh ngắt, phát ra những tiếng cọt kẹt cọt kẹt chói tai. Căn phòng vô cùng chật hẹp và tồi tàn. Chỉ có một chiếc giường gỗ lót rơm mỏng, một cái bàn nhỏ cũ kỹ, và vài vật dụng săn bắn treo lộn xộn trên tường.
Hắn lê bước đến bên chiếc gương đồng ố vàng mờ đục treo ở góc phòng. Hình ảnh phản chiếu trong gương là một thiếu niên mười tám tuổi, mái tóc đen huyền hơi dài phủ qua mang tai, lòa xòa trước trán. Gương mặt có những đường nét góc cạnh, tuy hơi hốc hác vì suy dinh dưỡng nhưng lại toát lên một vẻ lạnh lùng, thâm trầm kỳ lạ. Đặc biệt là đôi mắt — sâu thẳm, tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa một tia sắc sảo không thuộc về độ tuổi của thân xác này.
"Raven... Đây là tên của ta từ nay về sau."
Hắn đưa tay sờ lên khuôn mặt xa lạ nhưng lại mang cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Đôi bàn tay thô ráp, có nhiều vết chai sạn do cầm cung nỏ và lao săn thú từ nhỏ, nhưng lại thiếu đi sức mạnh thực sự của một chiến binh. Hắn thử siết chặt nắm đấm. Một cảm giác bất lực ập đến. Cơ bắp lỏng lẻo, lực lượng mỏng manh. Thân xác này quá yếu đuối. So với những quái vật trong thế giới mà hắn vừa nhận ra, cơ thể này chẳng khác nào một con kiến có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.
Ánh mắt Raven dời khỏi chiếc gương, đảo quanh căn phòng và dừng lại ở một bức tường gỗ vách ván. Trên đó, được ghim cẩn thận bằng những chiếc đinh gỉ sét, là một tấm bản đồ da dê đã ngả màu vàng ố. Hắn bước tới, ngón tay miết nhẹ lên những đường vẽ thô sơ nhưng quen thuộc đến mức ám ảnh.
Trên bản đồ, những dải đảo nhỏ nằm rải rác, được bao bọc bởi một vùng biển rộng lớn. Ở góc dưới cùng bên phải, có một dòng chữ viết tay xiêu vẹo: *East Blue - Biển Đông*. Và ngay tại vị trí mà hắn đang đứng, một vòng tròn đỏ nhỏ xíu khoanh lại với dòng chú thích: *Làng Cối Xay Gió (Foosha Village)*.
Xung quanh tấm bản đồ, treo lủng lẳng một chiếc nỏ săn bằng gỗ đã sờn mòn, vài mũi tên tự chế, và... một chiếc áo choàng cũ rách, màu nâu nhạt, trên đó vẫn còn in hằn những vết máu đã khô đen từ lâu. Đó là di vật duy nhất còn lại của cha hắn, người thợ săn dũng cảm nhưng đã phải bỏ mạng dưới lưỡi đao tàn bạo của lũ hải tặc không cờ hiệu.
"Đại Hải Trình... Ta thực sự đang tồn tại ở thế giới này."
Raven lùi lại một bước, ngã khuỵu xuống chiếc ghế đẩu mục nát. Cảm giác lúc này trong hắn là một mớ hỗn độn phức tạp: có sợ hãi, có bàng hoàng, nhưng sâu thẳm bên trong lại nhen nhóm một ngọn lửa phấn khích đến điên cuồng.
Thế giới này — nơi của những kẻ mộng mơ, của những hải tặc theo đuổi kho báu vĩ đại nhất, nơi của Trái Ác Quỷ mang đến sức mạnh siêu nhiên, của Haki chấn nhiếp đất trời, của những trận chiến vỡ non lở biển, và của những bí mật lịch sử bị vùi lấp hàng thế kỷ. Một thế giới vô cùng đặc sắc, nhưng cũng tàn khốc, đẫm máu và không có chỗ cho kẻ yếu đuối.
Đặc biệt là khi hắn đang ở Làng Cối Xay Gió, Biển Đông. Hắn cố gắng lục lọi ký ức của thân xác này để đối chiếu với những sự kiện sắp sửa xảy ra.
Luffy, thằng nhóc cao su với chiếc mũ rơm biểu tượng, hiện tại vẫn còn là một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi, suốt ngày chạy nhảy quanh làng và tuyên bố sẽ trở thành Vua Hải Tặc. Shanks Tóc Đỏ đã rời khỏi ngôi làng này từ nhiều năm trước, để lại chiếc mũ rơm và một lời hứa. Điều đó có nghĩa là...
"Chỉ còn hai năm nữa." Raven lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tính toán sắc bén. "Hai năm nữa, Luffy sẽ bước lên một con thuyền nhỏ, chính thức ra khơi, mở ra Đại Kỷ Nguyên Hải Tặc mới đầy hỗn loạn. Vòng quay của định mệnh sắp sửa bắt đầu."
Nếu là một kẻ yếu hèn, có lẽ hắn sẽ chọn cách bám víu vào thằng nhóc kia, trở thành một thuyền viên của băng Mũ Rơm, cưỡi trên những con sóng của vinh quang đã được định sẵn. Đó là con đường an toàn nhất, dễ dàng nhất.
Nhưng Raven thì khác. Hắn không có hứng thú làm cái bóng của kẻ khác. Hắn không muốn số phận của mình, sinh mạng của mình phải phụ thuộc vào những quyết định bốc đồng của một thuyền trưởng ngây thơ, cho dù kẻ đó có được số phận ưu ái đi chăng nữa.