Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 2: Linh Hồn Lạc Loài

Chương 2: Linh Hồn Lạc Loài

Hắn cũng không có tham vọng trở thành Vua Hải Tặc, truy cầu một kho báu mơ hồ ở tận cùng thế giới.

Điều hắn muốn, là sức mạnh. Sự tự do tuyệt đối. Đứng trên đỉnh cao nhất để không một ai, dù là Hải Quân, Tứ Hoàng hay Chính Phủ Thế Giới có thể đe dọa đến mạng sống của hắn và những người hắn muốn bảo vệ. Hắn muốn tự tay viết nên luật chơi của riêng mình.

Tuy nhiên, thực tại ngay lập tức tát một cú đau điếng vào những tham vọng to lớn đó.

Raven cắn răng, giơ bàn tay lên nhìn chằm chằm. Bàn tay nhỏ bé, gân xanh nổi rõ dưới lớp da xanh xao. Cơ thể này quá yếu ớt. Dù người cha thợ săn đã dạy cho thân xác này một vài kỹ năng sinh tồn cơ bản, cách dùng cung nỏ và vài thế võ phòng thân, nhưng bấy nhiêu đó chỉ đủ để đuổi vài con lợn rừng hay lừa gạt lũ sói hoang. Đối mặt với một tên hải tặc quèn có chút máu mặt, cơ thể này chắc chắn sẽ bị băm vằm thành trăm mảnh.

"Không có kỳ tích từ trên trời rơi xuống... Không có ma lực nào bỗng dưng xuất hiện... Không có thiên phú huyết mạch khủng bố nào được ban cho..."

Raven cười khổ, tự lẩm bẩm trong sự im lặng của căn phòng trống. Hắn đã thử nhắm mắt lại, tìm kiếm một phép màu nào đó, nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng gió biển rít qua khe cửa sổ gỗ mục. Hắn chỉ là một linh hồn lạc loài, nhập vào một thân xác phàm nhân bình thường nhất trong số những phàm nhân.

"Nhưng..."

Khóe môi Raven bất chợt cong lên, tạo thành một nụ cười thâm trầm, lạnh lẽo nhưng đầy tự tin. Đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng sắc bén, sắc như lưỡi dao cạo.

"Nhưng ta có thứ mà không một kẻ nào trên thế giới này, kể cả những vị Thần sáng thế, có được. Ta có toàn bộ kiến thức về tương lai. Ta biết điểm yếu của mọi cường giả. Ta biết vị trí của những Trái Ác Quỷ mạnh nhất. Ta biết những bí mật sâu thẳm nhất có thể lật đổ cả một thế giới."

Đúng vậy. Tri thức chính là sức mạnh tối thượng. Sự hiểu biết về tương lai, về tính cách của từng nhân vật, về quy luật vận hành của Trái Ác Quỷ và Haki... đó chính là thứ vũ khí sắc bén nhất của hắn. Một kẻ yếu ớt nhưng biết trước nước đi của đối thủ sẽ đáng sợ hơn hàng vạn lần một tên võ phu chỉ biết dùng sức mạnh cơ bắp.

Raven đứng thẳng dậy, vươn vai hít một hơi thật sâu. Không khí mặn chát của biển cả tràn vào lồng ngực, đánh thức từng giác quan đang ngái ngủ. Cảm giác đau đớn trong đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự tỉnh táo và nhạy bén đến lạ thường.

Hắn bước tới bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, cầm lên con dao săn gỉ sét. Lưỡi dao không còn độ sắc bén, nhưng trọng lượng của nó mang lại một cảm giác chân thực. Hắn vung dao chém vài đường cơ bản vào không khí, cố gắng tìm lại cảm giác chiến đấu từ ký ức của thân xác. Động tác tuy còn thô cứng, lực đạo yếu ớt, nhưng sự kiên định trong ánh mắt thì không thể bàn cãi.

"Muốn tồn tại ở thế giới này, chỉ dựa vào cái đầu là không đủ. Phải có sức mạnh tuyệt đối để bảo vệ những gì mình trân trọng."

Hắn lướt ánh mắt qua những bức tường gỗ ọp ẹp của căn nhà. Đây là nơi duy nhất chứa đựng những kỷ niệm ấm áp hiếm hoi của thân xác này. Hắn nhớ đến những người dân làng hiền lành, dù nghèo khó nhưng vẫn chia sẻ từng củ khoai, mẩu bánh cho cậu bé mồ côi tội nghiệp. Và đặc biệt... hắn nhớ đến một nụ cười ấm áp, dịu dàng như ánh nắng mùa thu, luôn xuất hiện cùng với bát cháo nóng hổi mỗi khi hắn ốm đau.

Ký ức về Makino — người phụ nữ trẻ tuổi, chủ quán rượu của làng, hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Cảm giác ấm áp, lưu luyến lan tỏa trong lồng ngực, một thứ tình cảm thầm kín, mãnh liệt nhưng lại vô cùng tự ti của chủ nhân cũ thân xác này. Cậu thiếu niên Raven nguyên bản đã thầm yêu người phụ nữ lớn hơn mình vài tuổi ấy từ lâu, nhưng chưa bao giờ dám thổ lộ, chỉ biết lặng lẽ đứng từ xa ngắm nhìn.

Bây giờ, linh hồn hiện đại đã tiếp quản, nhưng những cảm xúc mãnh liệt ấy không hề biến mất. Ngược lại, sự dung hợp linh hồn dường như làm cho tình cảm đó trở nên sâu sắc và chân thực hơn bao giờ hết.

"Yên tâm đi, Raven cũ." Hắn thì thầm, bàn tay siết chặt chuôi dao săn. "Ngươi không thể bảo vệ cô ấy, nhưng ta thì có thể. Ngôi làng này, và cả người phụ nữ đó... từ nay về sau, sẽ nằm dưới sự che chở của ta. Bất cứ kẻ nào dám đụng đến một sợi tóc của họ, ta sẽ khiến kẻ đó hối hận vì đã được sinh ra trên đời."

Raven đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đang từ từ nhô lên từ phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng biển Đông Hải. Những tia nắng ban mai chiếu rọi qua khe hở của những đám mây, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Tiếng mòng biển kêu văng vẳng từ phương xa, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào tạo nên một bản giao hưởng hoang sơ, yên bình nhưng cũng đầy bí ẩn.

Thời đại của những kẻ mộng mơ sắp bắt đầu. Những thế lực hùng mạnh đang rục rịch chuyển mình. Nhưng ở một góc nhỏ của vùng biển Đông Hải yếu ớt nhất, một linh hồn dị loại vừa mới thức tỉnh, mang theo những toan tính lạnh lùng và một tham vọng vượt qua mọi giới hạn.

Con đường phía trước vô cùng mờ mịt và đầy rẫy hiểm nguy. Hắn không có năng lực Trái Ác Quỷ hỗ trợ, không có thiên phú huyết mạch, chỉ có một thân xác yếu đuối và một bộ óc chứa đầy kiến thức của tương lai. Hắn phải bắt đầu từ con số không, từng bước từng bước rèn luyện, tính toán, cướp đoạt và xây dựng thế lực của riêng mình.

Mục tiêu đầu tiên rất rõ ràng: Cải thiện thể chất tồi tàn này. Trong thế giới mà người ta có thể đấm vỡ núi, chẻ đôi biển khơi, thì một cơ thể khỏe mạnh là nền tảng tối thiểu để sinh tồn. Hắn cần phải rèn luyện khổ cực, tận dụng mọi kiến thức sinh lý học từ kiếp trước kết hợp với những kỹ năng săn bắn bản năng để vắt kiệt tiềm năng của thân thể.

Raven bước ra cửa, đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát. Ánh nắng chói chang ập vào mặt, khiến hắn khẽ nheo mắt. Làn gió biển mát rượi thổi tung mái tóc đen dài, mang theo hương vị mặn mòi của đại dương.

Hắn hít một hơi thật sâu, để không khí lấp đầy lồng ngực, cảm nhận sự sống đang chảy rần rần trong từng huyết quản.

"Chào thế giới tàn khốc," Raven mỉm cười thâm trầm, một nụ cười không thuộc về một thiếu niên mười tám tuổi bình thường, mà là nụ cười của một kẻ săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để vồ lấy con mồi béo bở nhất. "Hãy xem một linh hồn lạc loài như ta, sẽ dùng tri thức và sự tàn nhẫn để khuấy đảo vùng biển này như thế nào."

Trận chiến sinh tồn, chính thức bắt đầu.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch