Raven lao như một bóng ma xuyên qua khu rừng rậm rạp, đạp nát những cành cây khô gãy đổ sau cơn bão. Hắn ôm khư khư bọc vải trước ngực, nơi cất giấu Trái Ác Quỷ và cuốn sổ tay cũ kỹ, như thể đang ôm lấy chính sinh mạng của mình.
Khi về đến căn nhà gỗ nhỏ quen thuộc, mặt trời đã lên cao bằng con sào, tỏa những tia nắng rực rỡ xua tan hoàn toàn tàn dư âm u của cơn bão đêm qua. Hắn nhanh chóng lách người qua khe cửa, cài chặt chốt gỗ bên trong, rồi kéo tất cả các tấm rèm cửa lại, biến căn phòng thành một không gian kín mít, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Makino đã rời đi từ lúc nào không hay. Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ thô kệch, nàng để lại một mẩu giấy gấp gọn gàng, bên cạnh là một phần bánh mì nướng và thịt xông khói đã nguội lạnh.
"Chị thấy em không có nhà nên chị về quán trước để dọn dẹp sau bão. Nhớ hâm nóng đồ ăn trước khi ăn nhé. Đừng làm việc quá sức. – Makino."
Raven lướt mắt qua mẩu giấy, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong ấm áp, nhưng ánh mắt lại nhanh chóng trở nên sắc lạnh. Hắn bước tới chiếc giường nhỏ, cẩn thận đặt bọc vải xuống lớp nệm lún, rồi từ từ mở ra.
Ánh sáng xanh lục lập lòe từ Hồn Hồn Quả lại một lần nữa hắt lên khuôn mặt hắn, mang theo một sức cám dỗ ma mị đến nghẹt thở. Bên cạnh nó là cuốn sổ tay mục nát, nơi ghi chép những bí mật kinh hoàng về năng lực thao túng sự sống và cái chết.
Hắn kéo một chiếc ghế đẩu tới, ngồi phịch xuống, hai tay đan chéo vào nhau chống lên cằm. Đôi mắt đen láy, sâu thẳm của một sát thủ dạn dày kinh nghiệm từ thế kỷ hai mươi mốt bắt đầu phân tích tình hình một cách lạnh lùng, tàn nhẫn nhất.
Ăn, hay không ăn?
Đó là một câu hỏi mang tính bước ngoặt, quyết định toàn bộ vận mệnh tương lai của hắn.
Trong thế giới One Piece này, Trái Ác Quỷ là con đường tắt nhanh nhất để chạm tới đỉnh cao sức mạnh. Nó có thể biến một kẻ vô danh tiểu tốt thành một thế lực đáng gờm chỉ trong chớp mắt. Nhưng, cái giá phải trả cũng vô cùng nghiệt ngã: Vĩnh viễn mất đi khả năng bơi lội, trở thành kẻ bị biển cả nguyền rủa.
Đối với một người sống ở Biển Đông, nơi bốn bề là đại dương mênh mông, và mục tiêu tương lai chắc chắn là phải tiến vào Đại Hải Trình, việc không thể bơi lội chẳng khác nào mang theo một quả bom hẹn giờ trên người. Chỉ cần rơi xuống nước, hoặc bị tấn công bằng đá biển Hải Lâu Thạch, hắn sẽ lập tức mất hết sức lực, trở thành một phế nhân mặc người chém giết.
Raven nhắm mắt lại, lục lọi những ký ức kiếp trước về Hồn Hồn Quả - Soru Soru no Mi. Chủ nhân thực sự của nó trong tương lai, Tứ Hoàng Big Mom - Charlotte Linlin, là một con quái vật không thể cản phá. Bà ta có thể rút tuổi thọ của kẻ thù chỉ bằng một câu hỏi "Life or Treat?", có thể ban linh hồn cho vạn vật vô tri để tạo ra một đạo quân Homies trung thành tuyệt đối.
Nhưng sức mạnh đó của Big Mom một phần lớn đến từ thể chất "quái vật bẩm sinh" của bà ta. Còn hắn? Hắn hiện tại chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, thể chất dù đã được cải thiện rất nhiều sau ba tháng rèn luyện địa ngục, nhưng so với những cường giả thực sự thì vẫn chỉ như một con kiến hôi.
Nếu ăn Trái Ác Quỷ này, hắn sẽ có một xuất phát điểm cực cao về năng lực siêu nhiên, nhưng lại tự tạo ra một điểm yếu chí mạng.
"Không có sức mạnh, điểm yếu lớn nhất chính là sự tồn tại của bản thân," Raven lẩm bẩm, mở bừng mắt ra. Đôi mắt hắn ánh lên sự quyết đoán tuyệt đối.
Hắn nhớ lại thân phận hiện tại của mình. Một cô nhi, cha mẹ bị hải tặc tàn sát dã man. Hắn nhớ lại những năm tháng sống chui lủi, yếu ớt, phải dựa vào sự thương hại của dân làng và sự chăm sóc ân cần của Makino. Hắn nhớ lại cảm giác bất lực đến tột cùng đêm qua, khi một cơn bão tự nhiên cũng đủ sức đe dọa đến mạng sống của hắn và người phụ nữ hắn trân trọng.
Trong cái thời đại hải tặc sắp sửa bùng nổ đến mức điên cuồng này, sự yên bình của Làng Cối Xay Gió chỉ là một lớp bọt biển mỏng manh, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Khi những con quái vật của Tân Thế Giới hay những tên hải tặc khát máu tràn đến đây, hắn sẽ lấy cái gì để bảo vệ mạng sống? Lấy cái gì để bảo vệ nụ cười dịu dàng của Makino?
Chỉ có sức mạnh. Sức mạnh áp đảo tuyệt đối.
Và Hồn Hồn Quả chính là chiếc chìa khóa vạn năng để hắn mở ra cánh cửa của quyền lực tối cao đó. Nhược điểm sợ nước biển? Hắn sẽ dùng sự tính toán tỉ mỉ, sự tàn nhẫn của một sát thủ và một mạng lưới tình báo hoàn hảo để bù đắp. Chỉ cần hắn không để lộ điểm yếu, không cho kẻ thù cơ hội dìm hắn xuống nước, thì hắn sẽ là một vị thần bất tử trên đất liền.
Quyết định đã được đưa ra. Tâm trí Raven trở nên vô cùng thanh minh, bình lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Cộc... cộc cộc...
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.
"Raven, em có nhà không? Chị mang bữa sáng nóng đến cho em đây."
Giọng nói mềm mại, trong trẻo như tiếng chim hót buổi sớm của Makino lọt qua khe cửa gỗ.
Raven hít một hơi thật sâu, đứng dậy bước ra mở cửa.
Ánh nắng mai rực rỡ ùa vào phòng, làm tôn lên vẻ đẹp kiều diễm, đằm thắm của người phụ nữ đứng trước cửa. Makino mặc một bộ váy dài màu xanh nhạt giản dị, tạp dề trắng thắt eo gọn gàng. Mái tóc xanh lá cây được búi lơi phía sau gáy, vài lọn tóc mây rủ xuống hai bên má trắng hồng, vương vấn chút mồ hôi li ti.
Trên tay nàng là một chiếc khay gỗ lớn, bốc khói nghi ngút mùi thơm của súp hải sản, trứng ốp la và bánh mì nướng bơ tỏi. Đôi mắt nâu tròn xoe của nàng nhìn hắn, đong đầy sự quan tâm và dịu dàng đến vô ngần.
"Chị thấy em để lại giấy nhắn, lại đi cả buổi sáng không thấy về, chị lo em bỏ bữa nên nấu đem sang," Makino mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả không gian xập xệ của căn nhà gỗ. "Bão tan rồi, nhưng đường còn trơn trượt lắm, em đi đâu mà quần áo lấm lem bùn đất thế kia?"
Nàng đặt khay đồ ăn lên bàn, tự nhiên vươn tay ra, dùng chiếc khăn tay mềm mại của mình lau đi một vết bùn nhỏ dính trên má Raven. Cử chỉ tự nhiên, thân mật ấy khiến nhịp tim của sát thủ lạnh lùng bỗng chốc đập trật một nhịp. Hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài từ cơ thể nàng quẩn quanh chóp mũi hắn, mang theo một sự cám dỗ chết người.
Nhìn người phụ nữ lương thiện, xinh đẹp và mỏng manh trước mặt, khát khao bảo vệ và chiếm hữu trong lòng Raven bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn không thể để người phụ nữ này rơi vào tay kẻ khác, càng không thể để nàng chịu bất cứ tổn thương nào trong thời đại hỗn loạn sắp tới.
"Chị Makino," Raven khẽ gọi, nắm lấy bàn tay mềm mại đang lau má cho mình. Bàn tay hắn thô ráp, chai sần vì rèn luyện, nhưng lại mang đến một cảm giác vững chãi, nam tính đến lạ thường.
Makino khẽ giật mình, khuôn mặt nhanh chóng ửng đỏ như nụ hồng ban mai. "Sao... sao thế Raven? Bữa sáng không hợp khẩu vị à?"
"Không phải," Raven lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào sâu trong đôi mắt nâu trong veo của nàng. "Em có một thứ này muốn cho chị xem. Và em muốn chị là người duy nhất chứng kiến khoảnh khắc này."
Hắn buông tay nàng ra, bước tới cạnh giường, cầm lấy trái Hồn Hồn Quả màu tím đen đang phát ra ánh sáng ma mị kia, rồi quay lại đặt nó lên bàn, ngay cạnh khay đồ ăn thơm phức.