Makino lùi lại nửa bước, đôi mắt mở to ngỡ ngàng xen lẫn sự sợ hãi bản năng. Nàng là người sống ở Biển Đông, kiến thức về thế giới vô cùng hạn hẹp, nhưng những truyền thuyết về Trái Ác Quỷ thì nàng từng nghe những thủy thủ say xỉn kể lại vô số lần trong quán rượu.
"Đây... đây là... Trái Ác Quỷ trong truyền thuyết sao?" Giọng Makino run rẩy, ánh mắt không thể rời khỏi những hoa văn xoáy ốc lập lòe sáng trên vỏ trái cây. "Trời ơi, Raven, em tìm thấy thứ đáng sợ này ở đâu vậy? Bọn hải tặc đồn rằng, ai ăn nó sẽ bị biển cả nguyền rủa, trở thành quái vật..."
"Đúng vậy, nó là Trái Ác Quỷ," Raven điềm tĩnh trả lời, giọng nói không hề có chút do dự. "Nó mang đến một sức mạnh siêu nhiên vượt ngoài sức tưởng tượng của con người, nhưng đổi lại, kẻ ăn nó sẽ vĩnh viễn không thể bơi lội, bị biển cả chối bỏ."
"Vậy... vậy em định làm gì với nó? Bán nó đi sao? Nghe nói nó đáng giá cả trăm triệu Beri đấy..." Makino lo lắng nhìn hắn, hai bàn tay đan chặt vào nhau trước ngực. Nàng linh cảm được một sự thay đổi cực lớn sắp sửa diễn ra ở cậu thiếu niên mà nàng hằng quan tâm.
"Không, em sẽ ăn nó," Raven kiên định nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Makino sững sờ, lao tới nắm chặt lấy cánh tay hắn, giọng nói mang theo sự cầu xin nức nở. "Đừng! Raven, đừng làm thế! Em đang sống rất tốt mà. Chị sẽ lo cho em, chị sẽ nấu ăn cho em mỗi ngày. Làng Cối Xay Gió rất yên bình, em không cần phải trở thành quái vật, không cần phải chịu lời nguyền đó đâu!"
Sự lo lắng chân thành, những giọt nước mắt rơm rớm trên khóe mi của Makino như một luồng gió ấm áp thổi vào trái tim lạnh lẽo của hắn. Nhưng hắn biết, sự yên bình này chỉ là giả tạo.
"Chị Makino, thế giới này không hề yên bình như chị nghĩ," Raven vươn tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đọng trên khóe mi nàng. "Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền quyết định vận mệnh của mình. Em ăn nó, không phải để trở thành quái vật, mà là để có đủ sức mạnh bảo vệ mạng sống của mình... và bảo vệ chị, mãi mãi."
Dứt lời, trước ánh mắt kinh ngạc tột độ của Makino, Raven dứt khoát cầm trái Hồn Hồn Quả lên, há miệng cắn một miếng thật lớn.
Phập.
Răng hắn cắm ngập vào lớp vỏ tím đen. Một mùi vị kinh tởm, buồn nôn xộc thẳng lên não. Nó giống như mùi của xác chết thối rữa trộn lẫn với rác thải hôi thối, vị đắng chát xé rách cuống họng. Cơ thể hắn theo bản năng muốn nôn mửa tống khứ thứ rác rưởi đó ra ngoài.
Nhưng ý chí sắt đá của một sát thủ không cho phép hắn làm vậy. Raven nhăn mặt, nghiến răng nhai nát từng miếng thịt quả, rồi ngửa cổ nuốt ực một cái xuống dạ dày.
Khoảnh khắc thứ dung dịch ma quái đó trôi xuống dạ dày, một sự thay đổi kinh thiên động địa bắt đầu diễn ra bên trong cơ thể hắn.
Không có sấm chớp, không có gió bão nổi lên, nhưng đối với Raven, đó là một vụ nổ Big Bang ngay trong chính linh hồn mình. Một luồng năng lượng hắc ám, ấm nóng bùng nổ từ đan điền, lan tỏa với tốc độ ánh sáng đi khắp các mạch máu, cơ bắp, và cuối cùng hội tụ tại trung tâm đại não.
Linh hồn xuyên không mạnh mẽ của hắn lập tức lao vào một cuộc giao tranh không khoan nhượng với linh tính cắn nuốt của Trái Ác Quỷ. Những tiếng gào thét vô hình vang vọng trong tâm trí. Nhưng linh hồn ác quỷ nhanh chóng bị khuất phục, bị nghiền nát và dung hợp hoàn toàn vào ý thức của hắn, biến thành một phần không thể tách rời.
"Aaaaa..."
Raven khẽ gầm lên một tiếng trầm đục từ cổ họng. Cơ thể hắn run rẩy nhè nhẹ, từng bắp thịt căng phồng lên rồi lại xẹp xuống. Nhiệt độ cơ thể tăng vọt, mồ hôi tuôn ra như tắm.
"Raven! Em sao rồi? Đừng làm chị sợ!" Makino hoảng loạn, không màng đến sự sợ hãi, lao tới ôm chặt lấy hắn, dùng đôi tay nhỏ bé của mình vỗ về lưng hắn, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm cả mảng áo trên vai.
Dần dần, sự co giật dừng lại. Hơi thở của Raven trở nên êm ái, đều đặn nhưng sâu thẳm và uy lực hơn gấp trăm lần.
Hắn từ từ mở mắt ra.
Makino giật thót mình, lùi lại nửa bước. Đôi mắt đen láy quen thuộc của cậu thiếu niên ngày nào đã biến mất. Thay vào đó là một đôi mắt màu tím ngân sâu thẳm, đồng tử thu hẹp lại như mắt loài dã thú, tỏa ra một thứ ánh sáng ma mị, hút hồn. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, người ta có cảm giác như toàn bộ linh hồn mình bị bóc trần, bị nhìn thấu đến tận cùng gốc rễ.
Thế giới trong mắt Raven lúc này đã hoàn toàn thay đổi.
Hắn không chỉ nhìn thấy bàn ghế, bức tường, hay cơ thể vật lý của Makino. Xuyên qua lăng kính của Hồn Hồn Quả, hắn nhìn thấy bản chất thực sự của sự sống: Linh hồn.
Mọi vật xung quanh đều tỏa ra những luồng năng lượng với màu sắc và hình thù khác nhau. Những cái cây bên ngoài cửa sổ tỏa ra vầng sáng xanh lá cây nhạt nhòa, yên bình. Những con côn trùng bay lượn có ánh sáng nhỏ xíu như đom đóm.
Nhưng điều khiến hắn chấn động nhất, chính là hình ảnh phản chiếu từ Makino.
Xuyên qua lớp váy áo mỏng manh, xuyên qua làn da trắng hồng và cơ thể gợi cảm, Raven nhìn thấy linh hồn của nàng. Đó là một quầng sáng vô cùng rực rỡ, tinh khiết và ấm áp mang màu cam của ánh hoàng hôn. Nó không mang vẻ mạnh mẽ, bạo liệt của những chiến binh, mà tỏa ra sự dịu dàng, bao dung và lương thiện đến cùng cực.
Và nhờ sự cộng hưởng của Hồn Hồn Quả, Raven có thể trực tiếp "đọc" được những cảm xúc đang dao động mãnh liệt trong quầng sáng màu cam ấy.
Hắn cảm nhận được sự hoảng loạn, lo lắng tột độ của nàng dành cho hắn. Hắn cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thuần khiết như tình thân.
Nhưng, ẩn sâu bên trong cốt lõi của quầng sáng ấy, nơi thầm kín nhất mà có lẽ chính bản thân Makino cũng chưa từng dám đối diện, Raven nhìn thấy một thứ cảm xúc khác. Một đốm lửa nhỏ màu hồng nhạt, rụt rè nhưng kiên trì cháy rực. Đó là sự ngưỡng mộ, sự ỷ lại, và một niềm si mê thầm kín dành cho sự trưởng thành đầy nam tính, bá đạo của hắn trong suốt ba tháng qua.
Người phụ nữ hai mươi hai tuổi này, đã từ lâu không còn coi hắn chỉ là một cậu em trai mồ côi cần được che chở nữa.
Khóe môi Raven cong lên một nụ cười tà mị. Hắn vươn tay ra, vòng qua vòng eo nhỏ nhắn của Makino, kéo mạnh thân hình mềm mại, đầy đặn của nàng ập vào lồng ngực vững chãi của mình.
"Em không sao, chị Makino," Raven thì thầm bên tai nàng, giọng nói trầm khàn đầy ma lực, mang theo sự thống trị tuyệt đối. "Từ giờ phút này trở đi, sẽ không một ai, không một thế lực nào trên thế giới này có thể làm tổn thương chị. Bất cứ kẻ nào dám chạm vào chị, em sẽ xé nát linh hồn của chúng."
Makino bàng hoàng ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt màu tím ngân sâu thẳm của hắn. Nàng cảm thấy đầu óc choáng váng, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự e ấp, si mê thầm kín bấy lâu nay dường như đã bị đôi mắt ấy nhìn thấu toàn bộ, khiến nàng không còn chỗ nào để trốn tránh.
Nhưng kỳ lạ thay, nàng không hề muốn trốn tránh. Nàng ngoan ngoãn ngả đầu vào ngực hắn, để mặc cho vòng tay mạnh mẽ ấy giam cầm mình, tận hưởng cảm giác an toàn và được che chở tuyệt đối mà nàng hằng ao ước.
Trái Ác Quỷ đã được tiêu hóa. Sức mạnh thao túng sự sống và cái chết giờ đây đã hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay Raven. Và cùng với nó, hắn hiểu rằng trái tim của người phụ nữ trong vòng tay mình cũng đã trọn vẹn thuộc về hắn.