Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 16: Bí Mật Với Makino

Chương 16: Bí Mật Với Makino

Hắn đã tự tay đóng lại cánh cửa ánh sáng, bước chân vào con đường máu tanh chỉ để đổi lấy sự bình yên cho nàng.

"Raven... đồ ngốc này..."

Makino vòng hai tay ôm lấy cổ hắn, chủ động gục đầu vào bờ vai vững chãi. Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng sự ấm áp và mùi hương dã tính quen thuộc.

"Chị hứa," nàng thì thầm, giọng nói nhẹ như gió nhưng vô cùng kiên định. "Chị sẽ giữ kín bí mật này. Dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra, dù là thị trưởng, hay ngài phó đô đốc Garp có gạn hỏi, chị cũng sẽ chết mang theo bí mật này. Chị sẽ không bao giờ để ai làm hại em."

Raven khẽ cười, bàn tay to lớn vuốt ve dọc theo sống lưng mềm mại của nàng. "Em biết chị sẽ làm vậy. Bởi vì linh hồn của chị, chưa bao giờ biết nói dối em."

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng bàng bạc chiếu qua khe cửa, một hiệp ước im lặng đã được ký kết giữa hai con người. Nó không chỉ đơn thuần là việc giữ bí mật về một Trái Ác Quỷ, mà nó còn là sự ràng buộc về sinh mệnh, là sự khởi đầu cho một mối quan hệ vượt rào, đan xen giữa tình thân, sự ỷ lại và cả những dục vọng nam nữ đang âm thầm nảy mầm.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Kể từ đêm giông bão định mệnh ấy, một tháng nữa lại lặng lẽ trôi qua ở Làng Cối Xay Gió.

Cuộc sống bề ngoài có vẻ như chẳng có gì thay đổi. Quán rượu Partys Bar của Makino vẫn nhộn nhịp khách khứa là những dân làng hiền lành và những thủy thủ tốt bụng. Raven vẫn duy trì hình ảnh một thiếu niên trầm mặc, thỉnh thoảng xách giỏ đi vào rừng săn bắn, kiếm chút thịt thú rừng đem ra chợ đổi lấy nhu yếu phẩm.

Nhưng bên dưới lớp vỏ bọc yên bình đó, những bánh răng thay đổi đã bắt đầu khớp vào nhau.

Tại khu rừng rậm rạp phía sau vách đá, một bóng người gầy gò nhưng săn chắc đang di chuyển với tốc độ kinh hồn.

Xẹt!

Một con báo hoa mai to bằng con bò mộng đang gầm gừ, nhe nanh vuốt nhào tới. Nhưng ngay khi móng vuốt của nó sắp chạm vào cổ họng con mồi, Raven chỉ khẽ lách người sang một bên với phản xạ thần kinh phi thường. Bàn tay phải của hắn, phủ một tầng ánh sáng màu tím mờ ảo, chớp nhoáng tóm chặt lấy đỉnh đầu con báo.

"Bắt được mày rồi," Raven gầm lên, đôi mắt tím ngân lóe sáng.

Grào... Ẳng!

Con báo hoa mai hung hãn bỗng nhiên run lên bần bật, đôi mắt nó trợn ngược, tiếng gầm gừ biến thành tiếng tru thảm thiết. Từ đỉnh đầu nó, nơi bàn tay Raven đang tiếp xúc, một luồng sương mù màu xám đục đang bị ép phải chui ra ngoài, vặn vẹo đau đớn. Đó chính là một phần linh hồn, hay nói chính xác hơn là một phần tuổi thọ của con thú hoang.

Raven nhíu mày, tăng thêm lực hút. Quá trình này vô cùng tốn sức và đòi hỏi sự tập trung tinh thần cao độ. Hắn đang tập cách thao túng Hồn Hồn Quả, bắt đầu từ những sinh vật bậc thấp. Hắn không giết con báo, cũng không rút toàn bộ linh hồn của nó, mà chỉ lấy đi một mảng tuổi thọ nhỏ để làm quen với cảm giác thao túng sinh tử.

Vài giây sau, Raven buông tay. Con báo hoa mai ngã vật xuống đất sùi bọt mép, tuy không chết nhưng đã suy kiệt hoàn toàn, tuổi thọ của nó đã bị cắt ngắn đi vài năm.

Nhìn đám sương mù màu xám đang lơ lửng, quằn quại trong lòng bàn tay mình, Raven khẽ nhếch mép. Hắn vung tay, ném thẳng khối linh hồn đó vào một khúc cây mục nát cạnh đó.

Bùm!

Khúc cây mục nát khẽ rung lên. Một đôi mắt nhỏ xíu, hài hước hiện ra trên thân gỗ. "Chào... chào ngài chủ nhân!" Khúc gỗ cất tiếng nói the thé, nhảy lạch cạch trên mặt đất.

"Homies sinh ra từ linh hồn thú vật thật sự quá yếu ớt, trí tuệ cũng thấp kém," Raven quan sát khúc gỗ biết nói, lắc đầu đánh giá. "Để tạo ra những Homies có sức chiến đấu thực sự, cần phải rút lấy linh hồn của những cường giả, hoặc phân liệt chính linh hồn của bản thân."

Hắn bóp nát khúc gỗ bằng một cú giậm chân, thu hồi lại mảnh linh hồn xám xịt đó rồi hòa tan nó vào không khí. Việc luyện tập năng lực Trái Ác Quỷ của hắn mới chỉ ở giai đoạn vỡ lòng, nhưng tốc độ tiến bộ đã khiến hắn vô cùng hài lòng. Có lẽ chỉ cần thêm nửa năm nữa, hắn có thể thuần thục rút linh hồn của con người.

Ánh mặt trời đã lên cao ngất ngưởng, báo hiệu giờ nghỉ trưa. Raven thu liễm lại khí tức, vác theo một con nai rừng săn được, chậm rãi đi bộ về phía căn nhà gỗ của mình.

Vừa bước đến khoảnh sân nhỏ trước nhà, mũi hắn đã ngửi thấy mùi thơm phức của canh cá hầm và cơm trắng. Môi hắn vô thức vẽ lên một nụ cười ấm áp, rũ bỏ hoàn toàn sự lạnh lùng tàn nhẫn của một thợ săn.

Cánh cửa gỗ mở toang. Bên trong, Makino đang lui cui dọn bát đĩa lên bàn. Nàng mặc một bộ váy hoa nhạt màu, mái tóc tết gọn gàng vắt qua một bên vai, toát lên vẻ đẹp mặn mà, hiền thục của một người vợ đảm đang đang chờ chồng về ăn bữa cơm trưa.

Từ sau đêm giông bão đó, mối quan hệ giữa hai người đã có những thay đổi vi diệu. Sự rụt rè, giữ kẽ của một người "chị gái" đã dần mờ nhạt. Makino chủ động dành nhiều thời gian hơn cho hắn. Nàng không chờ hắn đến quán rượu ăn ké nữa, mà trưa nào cũng đích thân mang nguyên liệu đến căn nhà nhỏ ven rừng, tự tay nấu nướng cho hắn ăn. Nàng giặt giũ quần áo lấm lem bùn đất cho hắn, dọn dẹp lại căn nhà vốn bừa bộn của một thằng con trai.

Sự chăm sóc tận tụy, tỉ mỉ ấy vượt xa tình cảm chị em thông thường. Nó là sự tận hiến của một người phụ nữ đã trót trao trọn trái tim cho một người đàn ông.

"Về rồi à, rửa tay rồi vào ăn cơm đi, kẻo canh nguội mất," Makino ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ khi thấy bóng dáng cao lớn của hắn xuất hiện ở cửa.

Raven quẳng con nai xuống góc sân, đi ra lu nước rửa sạch máu và bùn đất trên tay, rồi bước vào nhà. Hắn kéo ghế ngồi xuống cạnh nàng, cố tình thu hẹp khoảng cách.

Khi Makino với tay lấy chiếc muôi múc canh, bàn tay thô ráp của Raven vươn ra, vô tình hay cố ý phủ lên bàn tay mềm mại của nàng.

Makino khẽ giật mình, nhưng nàng không hề rụt tay lại. Đôi gò má trắng ngần lập tức ửng lên một tầng mây đỏ rực rỡ, ánh mắt bối rối cụp xuống, lảng tránh ánh nhìn nóng bỏng của hắn.

Khoảng thời gian tay chạm tay kéo dài đến vài giây, không khí trong căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên đặc quánh, tràn ngập sự ái muội và những rung động ngọt ngào khó tả.

"Tay chị lạnh quá, để em sưởi ấm cho," Raven thấp giọng thì thầm, dùng ngón tay cái khẽ mơn trớn mu bàn tay của nàng, tận hưởng sự mềm mại như lụa.

"Đừng... đang ăn cơm mà..." Makino lí nhí trả lời, thanh âm nhỏ xíu như muỗi kêu, nhưng trong giọng nói hoàn toàn không có sự phản kháng, mà ngập tràn sự e ấp, thẹn thùng của một thiếu nữ đang chìm đắm trong lưới tình.

Raven bật cười trầm khàn, buông lỏng tay nàng ra để nàng múc canh. Hắn biết, công thành đoạn chốt không thể nóng vội. Trái tim của người phụ nữ dịu dàng nhất Biển Đông này đã hoàn toàn bị hắn nắm giữ. Việc biến nàng trở thành người phụ nữ của riêng mình, chỉ còn là vấn đề thời gian. Giữa muôn vàn sóng gió và những toan tính lạnh lùng luôn thường trực trong tâm trí, có một bến đỗ bình yên mang tên Makino, chính là phần thưởng ngọt ngào và vô giá nhất dành cho kẻ mang trái tim sát thủ như hắn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch