Bát cháo trắng chẳng có lấy một chút thịt thà hay gia vị đắt tiền, nhưng dưới sự ân cần bón từng muỗng của Raven, Makino cảm thấy nó ngon ngọt hơn bất kỳ món sơn hào hải vị nào trên đời. Nàng ngoan ngoãn ăn hết sạch, sắc mặt nhờ thế mà cũng hồng hào, tràn đầy sinh khí trở lại.
Khi thìa cháo cuối cùng được nuốt xuống, không gian trong căn phòng nhỏ lại chìm vào tĩnh lặng. Ánh chiều tà hắt những vệt nắng đỏ ối qua khung cửa sổ bằng gỗ mục, phủ lên vạn vật một lớp màu u tịch, hoài niệm.
Makino khẽ cắn môi dưới, đôi tay xoắn xuýt vào vạt tạp dề trắng đã lấm lem vết bẩn sau hai ngày túc trực bên giường bệnh. Đôi mắt nâu trong trẻo của nàng lén nhìn trộm khuôn mặt góc cạnh, rắn rỏi của thiếu niên đang dọn dẹp bát đĩa trên bàn. Cậu nhóc mười lăm tuổi yếu ớt, luôn cúi gằm mặt ngày nào giờ đây đã tỏa ra một thứ khí thế áp bức vô hình, bá đạo nhưng lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn tuyệt đối.
"Raven..." Makino ấp úng mở lời, phá vỡ sự im lặng. "Hai ngày qua... rốt cuộc em đã trải qua chuyện gì vậy? Cơn co giật, thân nhiệt thay đổi thất thường... và cả đôi mắt màu tím đáng sợ khi nãy nữa. Trái Ác Quỷ đó... nó đã biến em thành cái gì vậy?"
Sự lo lắng lại trào dâng trong lòng nàng. Dù biết hắn đã bình phục, nhưng những truyền thuyết đáng sợ về những kẻ ăn Trái Ác Quỷ bị biến thành quái vật máu lạnh, mất đi nhân tính vẫn ám ảnh tâm trí người phụ nữ hiền lành này.
Raven dừng động tác lau bàn, xoay người lại. Hắn kéo chiếc ghế đẩu bằng gỗ sồi, ngồi đối diện với nàng. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức Makino có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng, mang theo một chút mùi hương dã tính phả vào mặt mình.
"Đừng sợ, chị Makino," Raven trầm giọng nói, vươn tay ra nắm lấy đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau vì căng thẳng của nàng. "Em vẫn là em. Vẫn là Raven mà chị đã cưu mang, chăm sóc suốt những năm qua. Trái Ác Quỷ không nuốt chửng nhân tính của em, nó chỉ cho em sức mạnh."
Hắn nhắm mắt lại một giây, khi mở ra, đôi đồng tử đen láy đã chuyển sang màu tím ngân sâu thẳm, rực rỡ như một dải ngân hà thu nhỏ. Makino khẽ rùng mình, nhưng lần này nàng không lùi lại, mà can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt ma mị ấy.
"Trái mà em ăn có tên là Hồn Hồn Quả," Raven bắt đầu giải thích, quyết định nói ra một phần sự thật, tất nhiên là giấu đi bí mật động trời về linh hồn xuyên không của mình. "Nó là một trái ác quỷ hệ Paramecia siêu cấp, ban cho người sử dụng khả năng can thiệp vào ranh giới sinh tử."
"Ranh giới sinh tử?" Makino kinh ngạc lặp lại.
"Đúng vậy," Raven gật đầu, ngón tay cái khẽ miết nhẹ lên mu bàn tay mềm mại của nàng. "Em hiện tại có thể nhìn thấy linh hồn của vạn vật. Từ cây cỏ, chim muông, cho đến con người. Em có thể cảm nhận được sóng cảm xúc của họ, biết được họ đang vui, buồn, sợ hãi hay nói dối."
Hắn dừng lại một nhịp, đôi mắt tím ngân khóa chặt lấy ánh nhìn của Makino. "Và đáng sợ hơn, nếu em rèn luyện đủ mạnh, em có thể trực tiếp rút lấy linh hồn của kẻ thù, tước đoạt tuổi thọ của chúng, hoặc ban sự sống cho những vật vô tri vô giác để tạo ra một đạo quân tay sai."
Nghe đến đây, khuôn mặt Makino tái đi. Đôi mắt nàng mở to tràn ngập sự khiếp đảm. Rút linh hồn? Tước đoạt tuổi thọ? Thao túng sự sống và cái chết? Đây không phải là sức mạnh của con người, đây là quyền năng của ác quỷ, của tử thần!
Trong thế giới quan nhỏ bé và hiền hòa của nàng ở Biển Đông, sức mạnh chỉ đơn giản là vác được bao gạo nặng, hay như ngài phó đô đốc Garp thỉnh thoảng vung quyền đập vỡ một tảng đá. Những thứ ma thuật đen tối, tà ác như Hồn Hồn Quả vượt quá xa giới hạn chịu đựng của nàng.
"Trời ơi..." Makino rút vội tay lại, che miệng kìm nén một tiếng nấc nghẹn ngào. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã trên gò má nàng. "Raven, sao em lại liều lĩnh như vậy? Sao em lại ăn một thứ tà ác nhường ấy? Lỡ như... lỡ như năng lực đó phản phệ thì sao? Lỡ như hải quân biết được và phái người đến truy sát em thì sao? Em đã mất đi khả năng bơi, giờ lại ôm thêm một thứ sức mạnh ma quỷ... Em sẽ bị cả thế giới săn lùng mất!"
Nàng bật khóc nức nở, nhào tới ôm chầm lấy cổ hắn. Vòng tay nàng siết chặt, như thể sợ chỉ cần buông lỏng ra một chút, hắn sẽ bị quỷ dữ lôi xuống địa ngục.
Raven để mặc cho nàng khóc ướt cả vai áo. Hắn không hề tắt đi Linh Hồn Cảm Ứng. Xuyên qua lăng kính màu tím, hắn nhìn thấy quầng sáng linh hồn màu cam rực rỡ của nàng đang rung động dữ dội. Không có một chút xíu sự ghê tởm, bài xích hay sợ hãi nào nhắm vào bản thân hắn. Tất cả những dao động mãnh liệt đó, 100% đều xuất phát từ sự lo lắng, xót xa và tình thương yêu sâu đậm dành cho hắn. Nàng sợ hắn bị thương, sợ hắn bị thế giới ruồng bỏ, chứ không hề sợ thứ sức mạnh hắc ám đang chảy trong huyết quản hắn.
Một người phụ nữ lương thiện đến mức ngốc nghếch.
Khóe môi Raven nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, bá đạo. Hắn vòng tay ôm trọn lấy vòng eo thon nhỏ của Makino, nhấc bổng nàng lên rồi đặt ngồi gọn vào lòng mình.
"Á..." Makino giật mình kêu lên một tiếng, vùng vẫy nhẹ muốn thoát ra, nhưng vòng tay của Raven giống như gọng kìm bằng sắt thép, giam chặt lấy nàng. Tư thế này quá mức ám muội, hai người áp sát vào nhau không còn một khe hở, nhiệt độ từ cơ thể nam tính nóng rực truyền qua lớp quần áo mỏng manh khiến đầu óc nàng trống rỗng.
"Nghe em nói này, Makino," Raven nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình. Giọng hắn trầm ấm, ma mị, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết liệt không thể chối cãi.
"Thế giới này không hề có chỗ cho sự yếu đuối. Làng Cối Xay Gió yên bình ngày hôm nay, ngày mai có thể sẽ biến thành biển lửa chỉ vì một toán hải tặc say xỉn dạt vào bờ. Em đã từng tận mắt chứng kiến cha mẹ mình bị chém chết thành từng mảnh nhỏ mà không thể làm gì ngoài việc trốn trong gầm giường gào khóc. Em sẽ không bao giờ, vĩnh viễn không bao giờ cho phép lịch sử lặp lại."
Nước mắt Makino ngừng rơi, nàng sững sờ nhìn vào sự điên cuồng, lạnh lẽo phảng phất trong đáy mắt hắn.
"Em không quan tâm thứ sức mạnh này tà ác hay thần thánh. Bất cứ thứ gì có thể biến em thành kẻ mạnh nhất, em đều sẽ nuốt chửng nó. Em muốn đứng trên vạn người, muốn khiến tất cả hải tặc hay hải quân đều phải run rẩy khi nghe đến tên mình. Bởi vì chỉ khi đó, em mới có đủ tư cách để đặt ra luật chơi cho riêng mình."
Hắn cúi sát xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn lại vài centimet, mũi chạm mũi. Hơi thở ấm nóng của hắn hòa quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng của nàng.
"Và quan trọng nhất, chỉ khi có đủ sức mạnh vô địch đó, em mới có thể bảo vệ được mạng sống của mình... và bảo vệ chị."
Trái tim Makino như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt rồi lại thả ra, đập cuồng loạn. Ánh mắt si tình, bá đạo và lời tuyên thệ đanh thép của hắn giống như một mũi tên rực lửa, bắn thẳng vào hàng rào phòng ngự mỏng manh trong tâm trí nàng, thiêu rụi toàn bộ lý trí.
"Bảo vệ chị..." Nàng lẩm bẩm, hàng mi dài khẽ chớp, những giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống vỡ vụn.
Nàng hiểu rồi. Cậu thiếu niên này đã gánh vác quá nhiều tổn thương, quá nhiều sự tàn nhẫn của thế giới. Hắn chọn con đường trở thành ác quỷ, không phải vì bản tính tàn bạo, mà là vì khát khao sinh tồn và khát khao bảo vệ những người hắn yêu thương.