Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 21: Bóng Tối Đông Hải & Tin Dữ

Chương 21: Bóng Tối Đông Hải & Tin Dữ



Vài tháng trôi qua kể từ khi Raven ăn Hồn Hồn Quả, Làng Cối Xay Gió vẫn khoác lên mình vẻ ngoài tĩnh lặng, hiền hòa như một bức tranh thủy mặc. Tuy nhiên, sự yên bình mỏng manh đó của vùng biển Đông Hải cuối cùng cũng đến ngày bị phá vỡ.

Sáng hôm ấy, sương mù trên biển còn chưa tan hẳn, một tiếng còi tàu chát chúa đã xé toạc không gian tĩnh lặng của bến cảng nhỏ. Một chiếc thương thuyền cỡ trung, cánh buồm rách bươm vương vãi những vết cháy xém, lảo đảo cập bến.

Tin tức lây lan nhanh hơn cả bệnh dịch. Chỉ chưa đầy nửa giờ sau, toàn bộ quán rượu Partys Bar của Makino đã chật ních người. Không khí bên trong không còn vẻ nhộn nhịp, ồn ào của những cuộc nhậu nhẹt thường ngày, mà bị thay thế bởi một bầu không khí u ám, ngột ngạt đến khó thở.

"Lạy chúa trên cao... Các người không thể tưởng tượng được cảnh tượng đó đâu!" Một gã thương nhân béo phệ, quần áo xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại đang đứng giữa quán, giọng nói run rẩy bấu víu vào ly bia mà Makino vừa đưa cho. "Bọn chúng đến như một cơn ác mộng! Làng chài Gota cách đây ba mươi hải lý về phía Bắc... đã bị thiêu rụi hoàn toàn rồi!"

"Thiêu rụi? Ý ông là sao? Hải quân không can thiệp à?" Trưởng làng Woop Slap đập mạnh cây gậy xuống sàn gỗ, khuôn mặt nhăn nheo hằn lên sự hoảng hốt.

"Hải quân ư? Bọn chúng giết sạch cả toán tuần tra địa phương rồi!" Gã thương nhân ực một ngụm bia lớn, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ kinh hoàng. "Là băng hải tặc Ngưu Đầu! Dưới trướng của mụ ác bà Alvida Chùy Sắt! Bọn chúng tàn sát đàn ông, cướp sạch của cải lương thực. Tàu của tôi may mắn nhổ neo kịp lúc, chạy trối chết mới thoát được móng vuốt của chúng!"

Cái tên "Alvida Chùy Sắt" vừa thốt ra, cả quán rượu như rơi vào hầm băng. Những tiếng xì xầm hoang mang bắt đầu nổi lên. Dân Làng Cối Xay Gió đa phần là nông dân và ngư dân chất phác. Bọn họ chưa từng chứng kiến sự tàn khốc của Tân Thế Giới, cũng chưa từng chạm trán những thế lực sừng sỏ. Trong tâm trí họ, những kẻ như Alvida với số tiền thưởng vài triệu Beri đã là những con quái vật không thể đánh bại.

"Và điều tồi tệ nhất..." Gã thương nhân hạ giọng, liếc nhìn xung quanh như sợ có kẻ nghe trộm. "Hướng di chuyển của chúng... là đang tiến thẳng về phía Nam. Nếu không có gì thay đổi, chậm nhất là mười ngày nữa, Làng Cối Xay Gió sẽ nằm trên tuyến đường cướp bóc của chúng."

Choang!

Một chiếc ly thủy tinh rơi xuống sàn vỡ nát. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía quầy bar. Makino đang đứng đó, khuôn mặt tái mét, đôi bàn tay run rẩy bám chặt lấy mặt gỗ.

"Không thể nào... Làng chúng ta không có quân đội, chẳng có gì phòng thủ cả..." Nàng thì thầm, ánh mắt vô thức đảo quanh quán, tìm kiếm một hình bóng quen thuộc.

Ở một góc khuất tối tăm nhất của quán rượu, Raven đang ngồi dựa lưng vào tường, vắt chéo chân, tay cầm một ly nước lọc điểm tĩnh nhấp từng ngụm. Chiếc áo choàng đen trùm kín nửa khuôn mặt, che đi đôi mắt đang lóe lên những tia sáng lạnh lẽo.

"Alvida Chùy Sắt sao..." Hắn khẽ lẩm bẩm trong miệng, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy.

Theo cốt truyện nguyên tác mà hắn biết, Alvida là kẻ địch đầu tiên là Monkey D. Luffy đánh bại khi bắt đầu ra khơi. Mụ ta chỉ là một hải tặc tép riu, béo phệ, xấu xí với cây chùy sắt thô kệch. Nhưng đó là góc nhìn của nhân vật chính mang hào quang nhân vật chính.

Còn đối với những người dân thường không có năng lực chiến đấu ở Biển Đông này, cây chùy sắt nặng vài trăm ký của mụ thừa sức đập nát hộp sọ của bất kỳ người đàn ông trưởng thành nào. Một băng hải tặc vài chục tên với súng ống và đao kiếm là một thảm họa mang tính diệt vong đối với ngôi làng không có sức phòng vệ này.

Và quan trọng nhất, Luffy vẫn còn là một đứa nhóc đang được nuôi dưỡng ở vùng núi Colubo cùng với Ace và Sabo. Cậu ta chưa ra khơi, chưa bắt đầu hành trình của mình. Làng Cối Xay Gió hiện tại không có "nhân vật chính" bảo vệ, cũng không có hải quân đóng quân.

"Đông Hải được mệnh danh là vùng biển yếu nhất, hòa bình nhất... nhưng sự thật là, hòa bình chỉ dành cho kẻ mạnh." Raven bóp nát chiếc ly thủy tinh trong tay thành những mảnh vụn. Bột thủy tinh rơi lả tả xuống mặt bàn, nhưng bàn tay hắn không hề có lấy một vết xước. Cơ bắp và mật độ da thịt của hắn đã vượt xa người bình thường.

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi góc tối. Chiều cao vượt trội và khí thế bức người của hắn lập tức thu hút ánh nhìn của vài người, nhưng lúc này ai nấy đều đang bận hoang mang nên cũng chẳng mấy ai để ý đến một cậu thiếu niên.

Chỉ có Makino là dõi theo bóng lưng vững chãi ấy, ánh mắt tràn ngập sự phức tạp.

Ngày hôm sau, không khí ở Làng Cối Xay Gió thay đổi hoàn toàn.

Thay vì ra khơi đánh cá hay ra đồng làm ruộng, trưởng làng Woop Slap đã tập hợp toàn bộ thanh niên trai tráng trong làng lại. Bọn họ vác rìu, vác búa, bắt đầu chặt cây, đốn gỗ để gia cố hàng rào gỗ xung quanh làng, và dựng những chòi canh tạm bợ ở bến cảng. Đó là tất cả những gì những người nông dân này có thể làm để vớt vát lại chút hy vọng sống sót.

Raven không đứng ngoài cuộc. Bề ngoài, hắn vác một chiếc búa tạ khổng lồ, một mình đóng những cọc gỗ to bằng đùi người trưởng thành sâu xuống mặt đất sét quanh cảng. Sức mạnh kinh người của hắn khiến bọn trai tráng trong làng phải trố mắt kinh ngạc, nhưng trong thời điểm sinh tử này, họ chỉ biết cảm ơn vì có thêm một người khỏe mạnh giúp sức.

Nhưng bên trong, Raven đang biến công việc lao động tay chân này thành một bài tập rèn luyện thể lực khắc nghiệt. Hắn không dùng công cụ hỗ trợ, hoàn toàn sử dụng sức mạnh cơ bắp thuần túy để ép giới hạn bản thân.

Đồng thời, hắn liên tục duy trì Linh Hồn Cảm Ứng ở bán kính hẹp xung quanh bến cảng, giám sát mọi động tĩnh từ phía đại dương. Hắn biến bản thân thành một trạm radar tâm linh không bao giờ nghỉ ngơi.

Màn đêm buông xuống, dân làng mệt mỏi rã rời trở về nhà, Làng Cối Xay Gió chìm vào sự tĩnh lặng đầy bất an.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch