Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 22: Bóng Tối Đông Hải & Tin Dữ

Chương 22: Bóng Tối Đông Hải & Tin Dữ



Nhưng ở khu rừng phía sau vách đá, tiếng động đấm đá, tiếng gầm thét của dã thú lại bắt đầu vang lên không ngớt.

Raven đang điên cuồng tập luyện. Hắn biết, một cái hàng rào gỗ mục nát chẳng thể cản nổi đạn pháo của tàu hải tặc, cũng chẳng cản nổi sức mạnh của một kẻ dùng chùy sắt nặng vài trăm ký. Hàng phòng ngự thực sự duy nhất của ngôi làng này, chỉ có một mình hắn.

Rầm!

Một cú đấm mang theo lực đạo kinh hoàng đấm thẳng vào một thân cây gỗ lim cổ thụ. Lớp vỏ cây cứng như thép vỡ vụn, để lại một dấu nắm đấm sâu hoắm. Nắm đấm của Raven tứa máu, da thịt rách nát lộ ra những khớp xương trắng ở các đốt ngón tay. Nhưng hắn không dừng lại. Hắn lùi lại nửa bước, nghiến răng tung thêm một cú đá quét ngang.

Việc sắp phải đối mặt với một băng hải tặc thực thụ - dù chỉ là ở vùng biển yếu nhất - đã kích thích dòng máu tàn nhẫn trong huyết quản của một sát thủ. Hắn không sợ hãi, mà hắn hưng phấn. Hắn cần máu tươi, cần linh hồn của những kẻ ác để mài giũa sức mạnh của mình.

"Vẫn chưa đủ... Cơ thể này... phải cứng hơn nữa... nhanh hơn nữa!" Raven gầm lên, liên tục tung những đòn tấn công vật lý vào thân cây, mặc cho máu từ hai bàn tay đang chảy nhỏ giọt xuống mặt đất.

Xoạc.

Một tiếng cành cây gãy vang lên phía sau lưng.

Raven lập tức dừng động tác, sát khí bùng nổ, xoay người lại với tốc độ chớp giật. Bàn tay phải phủ một lớp sương mù linh hồn màu tím mờ ảo đã vung lên, chuẩn bị tung ra đòn Linh Hồn Chi Phối tàn nhẫn nhất.

Nhưng khi ánh trăng rọi qua tán lá, chiếu sáng khuôn mặt người vừa bước tới, sát khí trên người Raven lập tức tan biến không dấu vết.

Makino đứng đó, hai tay xách một giỏ mây lớn. Nàng mặc chiếc váy dài màu trắng giản dị, khoác thêm một chiếc áo len mỏng manh để chống chọi với cái lạnh về đêm trên núi. Đôi mắt nâu hiền từ của nàng nhìn vào đôi bàn tay nhuốm máu của hắn, những giọt nước mắt xót xa lập tức trào ra.

"Raven... đủ rồi em."

Nàng bỏ chiếc giỏ mây xuống đất, bước nhanh về phía hắn. Không màng đến mùi mồ hôi, mùi máu tanh và đất bùn trên người hắn, nàng dang tay ôm chặt lấy thân hình vạm vỡ đang nóng rực như than hồng.

"Đừng ép bản thân mình như thế nữa... Xin em đấy." Makino khóc nức nở, vùi mặt vào hõm cổ hắn. "Chị biết em đang làm tất cả vì ngôi làng này, vì chị... Nhưng nhìn em tự hành hạ bản thân thế này, trái tim chị đau lắm..."

Sự mềm mại, hương thơm dịu nhẹ và hơi ấm từ cơ thể Makino giống như một liều thuốc tiên, lập tức làm dịu đi những cơn đau nhức và sự điên cuồng trong tâm trí Raven. Hắn buông thõng hai tay, thở dài một hơi, rồi từ từ vòng tay ôm lấy tấm lưng gầy guộc của nàng.

"Nếu em không đổ máu hôm nay, thì ngày mai, máu của dân làng, và máu của chị sẽ phải đổ," Raven thấp giọng nói, thanh âm khàn khàn nhưng vô cùng vững chãi. "Em không phải là thần thánh, nhưng em tuyệt đối không để bất kỳ tên cặn bã nào chạm vào người phụ nữ của em."

Makino đỏ bừng mặt khi nghe cụm từ "người phụ nữ của em", nhưng nàng không hề phản bác. Nàng ngẩng đầu lên, dùng chiếc khăn tay lụa mềm mại lau đi những giọt mồ hôi trên trán hắn.

"Lại đây ngồi xuống, để chị xử lý vết thương cho em."

Nàng kéo hắn ngồi xuống một tảng đá phẳng lỳ, mở chiếc giỏ mây ra. Bên trong là một hộp cứu thương nhỏ, một lọ thuốc sát trùng, những cuộn băng gạc sạch sẽ, và một âu cơm thịt hầm vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Raven ngoan ngoãn đưa hai bàn tay đẫm máu ra. Makino vô cùng tỉ mỉ, cẩn thận dùng bông tẩm thuốc sát trùng lau rửa từng vết thương hở trên đốt ngón tay hắn. Nước thuốc xót xa, nhưng Raven không hề nhíu mày lấy một cái. Đôi mắt đen thẳm của hắn chỉ chăm chăm nhìn vào khuôn mặt thanh tú đang ngập tràn sự tập trung và xót xa của nàng.

Sự dịu dàng này, sự quan tâm tận tụy này, đối với một linh hồn lang bạt quen với sự lừa lọc, phản bội ở kiếp trước, chính là thứ ma túy gây nghiện nhất.

"Xong rồi, đừng chạm mạnh vào vật cứng trong vài ngày tới nhé," Makino cẩn thận cột lại nút thắt cuối cùng của cuộn băng gạc trắng toát. Nàng lấy âu cơm hầm ra, thổi nhẹ rồi dùng thìa xúc một miếng đưa đến sát miệng hắn. "Ăn đi, chị nấu món thịt hầm nấm mà em thích nhất đấy. Đồ ăn bồi bổ thể lực, không được bỏ bữa."

Raven há miệng nuốt trọn miếng thịt hầm thơm phức. Mùi vị béo ngậy, đậm đà hòa quyện với tình yêu thương tràn ngập trong từng hạt cơm khiến hắn cảm thấy mọi sự mệt nhọc đều tan biến.

"Chị Makino," Raven nuốt xong ngụm cơm, đột nhiên lên tiếng.

"Sao thế?" Makino ngẩng lên nhìn hắn.

"Khi bọn hải tặc Ngưu Đầu đến, chị tuyệt đối không được bước ra khỏi quán rượu nửa bước. Hãy trốn xuống hầm rượu và khóa chặt cửa lại." Ánh mắt Raven trở nên cực kỳ nghiêm túc, mang theo sự ra lệnh tuyệt đối.

"Nhưng còn em..."

"Không có nhưng nhị gì cả," Raven ngắt lời nàng. Bàn tay to lớn của hắn áp lên má nàng, ngón tay cái vuốt ve nhẹ nhàng vệt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi. "Bọn chúng đến tìm của cải, không tìm thấy sẽ bỏ đi. Việc của chị là giữ an toàn tuyệt đối cho bản thân mình."

Hắn dừng lại một giây, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tàn nhẫn, khát máu.

"Còn bọn chúng... em sẽ biến chuyến đi này thành chuyến ra khơi cuối cùng của chúng."

Nhìn nụ cười bá đạo, tự tin và đầy sát khí của người đàn ông trước mặt, trái tim Makino lại đập lỡ một nhịp. Nàng biết, con ác quỷ đang ngủ say bên trong hắn đã hoàn toàn thức tỉnh. Nó không nhắm vào nàng, mà nhắm vào những kẻ dám đe dọa đến sự bình yên của nàng.

Nàng khẽ gật đầu, chủ động nghiêng mặt cọ nhẹ vào lòng bàn tay ấm áp của hắn. Dưới bầu trời đêm đầy sao của Đông Hải, hai bóng người từ từ sát lại gần nhau hơn, để mặc cho sự tĩnh lặng của khu rừng che giấu đi những biến động đang cuộn trào trong tâm trí của mỗi người.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch