Bàn tay trái của Raven đã vươn ra như móng vuốt chim ưng, bóp chặt lấy cổ họng gã. Với một tiếng gầm khẽ, Raven nhấc bổng gã hải tặc trưởng thành lên khỏi mặt đất bằng một tay, rồi đập mạnh đầu gã xuống nền đá cuội.
Bụp!
Máu tươi lênh láng. Ba tên hải tặc bị hạ gục chỉ trong chớp mắt, quá trình diễn ra tàn bạo, dứt khoát và hoàn toàn không có lấy một động tác thừa. Đó là kỹ năng giết người thực chiến của một sát thủ.
Sự xuất hiện quỷ dị và thủ đoạn máu lạnh của Raven khiến toàn bộ dân làng sợ hãi lùi lại phía sau, trong khi bọn hải tặc còn lại bắt đầu tụm lại, ánh mắt lộ vẻ kiêng dè.
"Lùi ra xa." Raven lạnh lùng cất tiếng, rút mạnh mũi giáo đang ghim trên tường ra, vẩy đi những giọt máu đỏ tươi tắn. Hắn không nhìn dân làng, đôi mắt chỉ khóa chặt vào tên thủ lĩnh đang cầm kiếm.
"Mày... mày là cái thá gì? Hải quân chìm à?" Tên thủ lĩnh nuốt nước bọt, thanh trường kiếm trên tay hơi run lên. Hắn có thể cảm nhận được sát khí nồng nặc toát ra từ cậu thiếu niên này, một thứ sát khí chỉ có ở những kẻ đã giết người nhiều như ngóe.
"Tao chỉ là một người dân Làng Cối Xay Gió thôi," Raven khẽ nhếch mép, mũi giáo chỉ thẳng xuống mặt đất. "Nhưng tao ghét nhất là bọn rác rưởi ồn ào phá hỏng giấc ngủ của tao."
"Láo toét! Cùng xông lên băm vằm nó ra cho tao!" Tên thủ lĩnh gầm lên để lấy dũng khí. Mười tên lính tép riu phía sau hò hét, lăm lăm vũ khí lao vào Raven từ bốn phía.
Một trận giáp lá cà đẫm máu nổ ra.
Raven múa mũi giáo trong tay tạo thành những vòng cung chết chóc. Hắn không dùng bất kỳ năng lực trái ác quỷ nào, hoàn toàn tận dụng sức bền vật lý và kỹ thuật chiến đấu để luồn lách giữa vòng vây.
Phập! Xoẹt! Bốp!
Mũi giáo đâm xuyên đùi một tên. Cán giáo đập vỡ xương sườn tên khác. Raven di chuyển nhịp nhàng, tàn nhẫn, mỗi đòn đánh ra đều nhắm vào các điểm yếu chí mạng: yết hầu, khớp gối, thái dương. Tiếng la hét thảm thiết vang vọng cả bến cảng. Chỉ chưa đầy năm phút, thêm bảy tên hải tặc nữa nằm gục trên vũng máu, lăn lộn rên rỉ.
Tuy nhiên, Raven cũng không phải thần thánh. Thể chất mười lăm tuổi, dù có rèn luyện khắc nghiệt đến đâu, vẫn có giới hạn về sức chịu đựng và phản xạ khi bị bao vây bởi quá nhiều kẻ địch trang bị vũ khí.
Ngay khi hắn vừa vung giáo đâm gục tên thứ tám, một luồng sát khí lạnh buốt bất ngờ ập đến từ góc mù bên trái.
"Chết đi thằng nhãi ranh!"
Tên thủ lĩnh hải tặc, kẻ đã kiên nhẫn rình rập chờ đợi sơ hở của Raven, bất thình lình tung ra một nhát chém hiểm hóc. Tốc độ và lực đạo của đòn kiếm này chứng tỏ gã không phải là tay mơ, mà là một tay kiếm đã có chút thành tựu trong thực chiến.
Sự mệt mỏi thể chất khiến phản xạ của Raven chậm lại nửa nhịp. Hắn cố gắng vặn mình né tránh, nhưng lưỡi kiếm sắc lẹm vẫn xé toạc lớp không khí.
Phập! Xoẹt!
Một vòi máu đỏ tươi phun ra. Thanh trường kiếm chém một nhát thật sâu vào bả vai trái của Raven, cắt qua da thịt, đụng sát vào tận xương. Cơn đau rát như lửa đốt truyền đến, mũi giáo trong tay hắn hơi chùng xuống.
"Ha ha ha! Tao tưởng mày giỏi lắm cơ mà!" Tên thủ lĩnh cười điên cuồng, định rút kiếm ra để tung thêm một nhát chém kết liễu.
Nhưng, hắn chợt nhận ra thanh kiếm của mình không thể di chuyển được nữa.
Bàn tay trái đang đầm đìa máu của Raven đã nắm chặt lấy lưỡi kiếm sắc bén, mặc cho lưỡi thép cắt sâu vào lòng bàn tay. Máu nhỏ giọt xuống mũi giày của tên hải tặc.
"Đau đấy..."
Raven ngẩng đầu lên. Tiếng nói của hắn lúc này không còn là giọng nói khàn khàn của một thiếu niên nữa, mà trầm đục, vang vọng như vọng lên từ chín tầng địa ngục.
Tên thủ lĩnh nhìn vào đôi mắt của Raven, và nụ cười trên môi gã lập tức cứng đờ. Đôi mắt đen láy kia đã biến mất, thay vào đó là hai hố sâu màu tím ngân tỏa ra một thứ ánh sáng quỷ dị, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Một cỗ cảm giác sợ hãi nguyên thủy, vô cớ, không thể kiểm soát bất ngờ trào dâng từ sâu trong cõi lòng gã hải tặc. Gã cảm thấy như mình không phải đang đứng trước một cậu bé, mà đang đối mặt với một con quái vật ăn thịt người khổng lồ, một vị thần chết đang nhìn gã bằng ánh mắt phán xét.
Cơn đau đớn từ vết chém trên vai không làm Raven suy yếu, ngược lại, nó trở thành mồi lửa châm ngòi cho sự cuồng bạo của sát thủ. Bản năng sinh tồn và sát khí dồn nén bùng nổ, dung hợp hoàn hảo với năng lực bá đạo của Hồn Hồn Quả.
"Linh Hồn Chi Phối - Bộc Phát!"
Bùmmm!
Không có bất kỳ âm thanh vật lý nào vang lên, nhưng tất cả mọi người có mặt tại bến cảng, từ dân làng cho đến hải tặc, đều cảm thấy não bộ như bị một quả tạ vô hình đập mạnh vào. Bầu không khí xung quanh Raven bỗng trở nên đặc quánh, nặng nề, một màu tím mờ ảo bao trùm lấy không gian.
Luồng áp lực linh hồn lần này cường đại, tập trung và sắc bén gấp mười lần so với lần hắn dùng lên con Vua Núi. Nó quét qua toàn bộ chiến trường.
Bịch! Bịch! Bịch!
Năm tên lính hải tặc tép riu còn sót lại, những kẻ vừa đang lăm lăm vũ khí định xông lên, đồng loạt khựng lại. Mắt bọn chúng trợn trắng, sùi bọt mép, toàn thân mềm nhũn như bún, ngã lăn ra đất ngất lịm ngay lập tức. Ý chí hèn mọn của bọn chúng đã bị áp lực linh hồn cường đại của Raven nghiền nát hoàn toàn.
Ngay cả những người dân làng đứng cách đó khá xa cũng cảm thấy khó thở, đầu gối run rẩy, một số người yếu bóng vía đã quỳ sụp xuống đất, mồ hôi vã ra như tắm.
Ở trung tâm của vùng áp lực, tên thủ lĩnh hải tặc đang chịu đựng sức ép khủng khiếp nhất. Khuôn mặt gã nhăn nhúm vì kinh hãi tột độ, hàm răng va vào nhau lập cập. Gã muốn buông chuôi kiếm để bỏ chạy, nhưng đôi chân đã hoàn toàn không còn tuân theo sự chỉ huy của não bộ.
Sức mạnh áp đảo này... Bá Vương Sắc Haki? Không! Một thằng nhóc ở Đông Hải làm sao có thể...
"Mày vừa nói... muốn băm vằm tao ra sao?"
Raven khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười rách khóe miệng vô cùng tàn bạo. Hắn dùng bàn tay đang nhuốm máu tươi bẻ gãy lưỡi kiếm thép sắc bén dễ dàng như bẻ một cành củi khô.
Cạch.
Đoạn kiếm gãy rơi xuống đất. Tên thủ lĩnh hải tặc hét lên một tiếng kinh hoàng, cuối cùng cũng giành lại được một chút quyền kiểm soát cơ thể, gã quay đầu định bỏ chạy.
Nhưng bàn tay phải của Raven đã vươn ra, vung mũi giáo lên cao.
Dưới ánh hoàng hôn đã tắt lịm, mũi giáo thép lạnh lẽo cắm phập xuống, mang theo phán quyết cuối cùng của tử thần, ghim chặt gã hải tặc xuống mặt đất đá đầy máu. Raven buông cán giáo, hờ hững lau đi vết máu văng trên gò má, bỏ mặc những ánh mắt kinh hãi của dân làng đang đổ dồn về phía mình.