Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 23: Hải Tặc Tập Kích

Chương 23: Hải Tặc Tập Kích



Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bến cảng Làng Cối Xay Gió, tạo nên một khung cảnh buồn bã và thê lương kỳ lạ. Những con sóng vỗ dồn dập vào bờ cát trắng, mang theo cái lạnh se sắt của buổi chạng vạng.

Ba ngày đã trôi qua kể từ khi có tin tức về băng hải tặc Ngưu Đầu Alvida. Bầu không khí trong làng lúc nào cũng căng như dây đàn. Đàn ông thức trắng đêm gác trên các chòi canh tạm bợ, phụ nữ và trẻ em được lệnh khóa chặt cửa nẻo, không được bước ra ngoài khi trời tắt nắng.

Tuy nhiên, mối đe dọa đầu tiên ập đến lại không phải là mụ ác bà béo phệ với cây chùy sắt khổng lồ.

Két... Rầm!

Một con tàu hải tặc cỡ nhỏ, vỏ gỗ đã mục nát và bám đầy hà biển, không treo cờ hiệu rõ ràng, bất ngờ đâm sầm vào bãi cạn rạn san hô cách bến cảng chính chưa đầy năm trăm mét. Đây không phải là một cuộc đổ bộ chiến thuật, mà giống như một đám chuột cống đường cùng đang tìm chỗ trốn chạy.

"Bọn cẩu hải quân bám dai như đỉa đói! Mau lên bờ! Cướp sạch lương thực và nước ngọt ở ngôi làng khốn kiếp này rồi chuồn nhanh!"

Một giọng nói the thé, đầy vẻ tuyệt vọng và hung hãn vang lên từ boong tàu. Ngay sau đó, mười lăm bóng đen nhảy xuống vùng nước nông, lội lõm bõm vào bờ. Bọn chúng ăn mặc rách rưới, mặt mũi hung tợn, trên tay lăm lăm đủ loại vũ khí từ súng hỏa mai han gỉ đến mã tấu sứt mẻ.

Đây là một nhóm hải tặc vô danh, có lẽ vừa bị hải quân truy quét tan tác ở một vùng biển khác, nay lưu lạc đến Làng Cối Xay Gió để tìm đường sống. Nhưng với những người dân quê hiền lành, dù là hải tặc hết thời thì chúng vẫn là những con thú dữ khát máu.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Ba phát súng nổ vang trời, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Vài gã trai tráng gác chòi canh chưa kịp phản ứng đã bị đạn bắn trúng vai, ngã lăn xuống đất kêu la thảm thiết.

"Tránh đường ra lũ khốn! Kẻ nào dám chống cự, ông đây băm vằm thành trăm mảnh!"

Tên thủ lĩnh - một gã đàn ông gầy nhom, để râu mép loăn xoăn, tay cầm một thanh trường kiếm có vẻ khá sắc bén - gầm lên. Hắn vung chân đá tung cánh cửa gỗ của một ngôi nhà gần bến cảng. Bọn đàn em phía sau như bầy châu chấu đói, lao vào lục lọi, đập phá đồ đạc và ném ra ngoài những bao tải lúa mì, thùng thịt muối.

Một gã hải tặc thậm chí còn quăng một mồi lửa vào mái tranh, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên đỏ rực, thiêu đốt cả một góc trời.

Tiếng la hét, tiếng phụ nữ và trẻ em khóc lóc ầm ĩ bắt đầu vang lên khắp làng.

Trưởng làng Woop Slap, dù tuổi đã cao, vẫn chống gậy chạy ra khỏi nhà. Ông dang hai tay chặn trước ngõ nhỏ dẫn vào trung tâm làng, giọng khản đặc: "Dừng lại! Trong làng chỉ còn chút lương thực nghèo nàn, các người cứ lấy đi, xin đừng giết hại người vô tội!"

"Lão già lắm lời!"

Bốp!

Tên thủ lĩnh vung cán kiếm đập thẳng vào mặt vị trưởng làng đáng kính, khiến ông ngã văng ra đất, máu mũi trào ra lênh láng.

"Lục soát từng nhà cho tao! Bắt vài con đàn bà ra đây, mấy ngày lênh đênh trên biển tao sắp phát điên rồi!" Gã thủ lĩnh liếm đôi môi khô khốc, ánh mắt đầy tà dâm lướt qua những ngôi nhà đóng kín cửa.

Trong lúc đó, tại khu rừng phía sau vách đá cách trung tâm làng hơn một cây số, Raven đang thực hiện bài tập chống đẩy một tay. Nghe thấy tiếng súng nổ và nhìn thấy cột khói đen bốc lên từ phía bến cảng, động tác của hắn lập tức khựng lại.

Linh Hồn Cảm Ứng lập tức được kích hoạt ở phạm vi tối đa. Mười lăm đốm sáng linh hồn mang theo màu sắc vẩn đục của sự tàn ác, sợ hãi và dâm dục lọt vào tầm nhận thức của hắn.

"Không phải băng Alvida. Chỉ là một đám tép riu đi lạc," Raven lẩm bẩm. "Nhưng... dám đụng đến địa bàn của tao..."

Đôi mắt màu đen tĩnh lặng của sát thủ bỗng chốc bùng lên một ngọn lửa địa ngục. Hắn lao vào căn nhà gỗ của mình, đá văng nắp chiếc rương gỗ bám bụi ở góc phòng. Bên trong là một cây giáo săn thú bằng thép nguội - di vật duy nhất mà người cha thợ săn quá cố để lại.

Mũi giáo đã rỉ sét đôi chỗ, nhưng thân giáo bằng gỗ lim vẫn cứng cáp dị thường.

Raven nắm lấy thân giáo, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên. Hắn đạp tung cửa sổ, cả người hóa thành một bóng đen xé gió lao thẳng về phía cột khói. Tốc độ của hắn lúc này đã vượt xa người bình thường, mỗi cú dậm chân đều để lại một dấu lõm sâu trên nền đất cứng.

Tại bến cảng, tình hình đang vượt quá tầm kiểm soát. Ba tên hải tặc đã phá tung cửa một ngôi nhà và lôi xềnh xệch một người phụ nữ trẻ ra ngoài, mặc cho cô gào khóc thảm thiết.

"Bỏ cô ấy ra lũ súc sinh!" Vài thanh niên trong làng phẫn nộ cầm cuốc xẻng lao lên, nhưng ngay lập tức bị họng súng đen ngòm của bọn hải tặc chĩa thẳng vào đầu ép lùi lại.

"Đứa nào bước lên một bước, tao bắn thủng sọ!" Tên hải tặc cười gằn, ngón tay đặt lên cò súng.

Vút!

Phập!

Một âm thanh xé gió rít lên chói tai. Trước khi bất kỳ ai kịp chớp mắt, một cây giáo thép từ trong bóng tối của con ngõ hẹp đã bay ra với tốc độ kinh hoàng. Mũi giáo lạnh lẽo xuyên thủng yết hầu tên hải tặc đang cầm súng, lực đạo mạnh đến mức kéo lê cơ thể gã bay ngược ra sau, ghim chặt gã vào vách tường gỗ của ngôi nhà phía sau. Máu tươi phụt ra như suối, tên cướp giãy giụa vài cái rồi chết tươi, hai mắt trợn trừng.

Tất cả mọi người, kể cả hải tặc lẫn dân làng, đều sững sờ đóng băng tại chỗ.

Từ trong bóng tối của con hẻm, một thiếu niên vóc dáng cao lớn, vạm vỡ cởi trần bước ra. Mái tóc đen hơi rối tung, trên bả vai và ngực vẫn còn đọng những giọt mồ hôi của quá trình tập luyện. Nhưng thứ khiến người ta ớn lạnh nhất, là đôi mắt đen sâu thẳm, vô cảm như nhìn vào những cái xác không hồn.

"Ra... Raven?" Một thanh niên trong làng lắp bắp kinh ngạc. Trong ấn tượng của họ, Raven chỉ là một cậu bé mười lăm tuổi trầm tính, dù gần đây có rèn luyện thể lực, nhưng làm sao có thể tung ra một đòn giết người tàn nhẫn và dứt khoát đến vậy?

"Thằng khốn! Mày dám giết anh em tao?"

Hai tên hải tặc đứng gần đó bừng tỉnh khỏi cơn sốc, gầm lên giận dữ. Bọn chúng rút mã tấu, vung lên chém xối xả về phía Raven.

Raven không hề lùi bước. Hắn bước lên một bước, né nhẹ một nhát chém từ trên xuống, đồng thời tung một cú đấm móc bằng tay phải với toàn bộ sức mạnh cơ bắp được tôi luyện suốt mấy tháng ròng.

Rắc!

Nắm đấm của hắn nện thẳng vào cằm gã hải tặc thứ nhất. Âm thanh xương hàm vỡ nát vang lên khô khốc. Gã hải tặc bay văng lên không trung vài mét, máu và răng văng tung tóe, trước khi rơi rầm xuống đất bất tỉnh nhân sự, có lẽ cả đời này gã cũng không thể nhai được cơm nữa.

Tên thứ hai hoảng sợ khựng lại, nhưng đã quá muộn.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch