Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 27: Niềm Tin Của Makino

Chương 27: Niềm Tin Của Makino



Ba ngày đã trôi qua kể từ cái đêm đẫm máu trên bến cảng Làng Cối Xay Gió.

Ánh nắng dịu nhẹ của buổi ban mai xuyên qua lớp rèm cửa sổ màu kem nhạt, đậu lại trên khuôn mặt hơi tái nhợt của Raven. Hắn nằm tĩnh lặng trên chiếc giường gỗ êm ái đặt ở góc phòng. Không gian xung quanh ngập tràn mùi hương thảo dược dịu nhẹ hòa quyện với một mùi thơm cơ thể thanh tao, ngọt ngào vô cùng quen thuộc - mùi hương của Makino.

Căn phòng nhỏ bé nằm trên tầng hai của quán rượu Partys Bar này là nơi ở riêng tư của nàng. Trước đây, Raven chưa từng bước chân vào, nhưng giờ đây, nó đã trở thành phòng bệnh bất đắc dĩ của hắn.

"Chết tiệt..."

Raven khẽ nhíu mày, định nhấc cánh tay trái lên nhưng một cơn đau nhói lập tức truyền thẳng lên đại não khiến hắn phải từ bỏ ý định. Vết chém của tên thủ lĩnh hải tặc tuy không chạm đến xương gãy, nhưng đã cắt đứt khá nhiều bó cơ quan trọng ở bả vai. Dù cơ thể hắn đã được cường hóa nhờ Hồn Hồn Quả và quá trình luyện tập khắc nghiệt, nhưng giới hạn của một thiếu niên mười lăm tuổi vẫn là một rào cản vật lý không thể vượt qua trong ngày một ngày hai. Sự hồi phục đòi hỏi thời gian.

Nằm bất động trên giường, Raven có thời gian để tự kiểm điểm lại bản thân. Trận chiến đêm đó đã phơi bày những điểm yếu chí mạng của hắn.

Thứ nhất, thể chất của hắn vẫn quá yếu kém để đối đầu trực diện với những kẻ sử dụng vũ khí sắc bén trong các trận giáp lá cà đông người. Nếu tên hải tặc kia là một tay kiếm có Haki Vũ Trang, có lẽ bả vai hắn đã bị chém đứt lìa chứ không chỉ đơn giản là một vết thương hở.

Thứ hai, việc sử dụng Linh Hồn Chi Phối tiêu tốn một lượng tinh thần lực khổng lồ. Hắn không thể bộc phát nó liên tục như một cỗ máy, mà phải học cách tập trung, nén nó lại để tung ra đòn quyết định. Việc vô tình thức tỉnh hạt giống của Kiến Văn Sắc Haki là một món quà vô giá, nhưng nó cũng chứng minh rằng, tiềm năng của Hồn Hồn Quả khi kết hợp với Haki là một kho tàng khổng lồ mà hắn chỉ mới chạm được vào lớp vỏ bên ngoài.

Cạch.

Tiếng chốt cửa vang lên nhè nhẹ, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Raven. Cánh cửa gỗ hé mở, một bóng hình nhỏ nhắn, dịu dàng bước vào, trên tay bưng một chiếc thau gỗ nhỏ bốc khói nghi ngút và một chiếc khăn bông sạch sẽ.

Là Makino.

Raven hơi nheo mắt lại, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Bức tranh trước mắt hắn quá đỗi bình dị, nhưng lại mang một sức hút chí mạng đối với một linh hồn sát thủ cô độc.

Makino hôm nay không mặc chiếc áo phông kẻ sọc quen thuộc thường thấy khi bán hàng. Nàng khoác trên người một chiếc váy ngủ màu trắng sữa bằng chất liệu cotton mềm mại, dài quá đầu gối. Chiếc váy thiết kế đơn giản, hơi rộng nhưng lại vô tình tôn lên những đường cong nữ tính ẩn hiện sau lớp vải mỏng manh.

Mái tóc màu lục thẫm của nàng thường ngày được búi gọn gàng dưới lớp khăn bandana, nay lại được xõa dài, những lọn tóc mềm mại rủ xuống ngang vai, vài sợi tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết vào hai bên má đào đang ửng hồng vì hơi nóng. Đôi mắt màu nâu nhạt của nàng mang theo vẻ mệt mỏi khó giấu sau ba ngày ba đêm thức trắng, nhưng sự dịu dàng và quan tâm bên trong lại sâu thẳm như đại dương.

Sắc vóc của Makino không phải là kiểu quyến rũ chết người như Boa Hancock, cũng không mang nét tinh nghịch nóng bỏng như Nami. Nàng đẹp một cách hiền hòa, trong trẻo, mang đậm nét của một người vợ hiền dâu thảo. Nhưng chính sự trong sáng, thuần khiết ấy lại là liều thuốc độc ngọt ngào nhất đối với kẻ luôn sống trong bóng tối và sự tàn nhẫn như Raven.

"Em tỉnh rồi à?"

Makino giật mình khi thấy đôi mắt đen láy của Raven đang mở to nhìn mình. Nàng vội vàng bước tới, đặt thau nước nóng xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Bàn tay nhỏ bé, mềm mại của nàng áp lên trán hắn để kiểm tra nhiệt độ.

"Tốt quá, không còn sốt nữa," Makino mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười rạng rỡ xua tan đi sự u ám trong căn phòng. "Đêm qua em sốt cao lắm, cứ mê sảng nói mớ mãi, làm chị sợ muốn chết."

Cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại từ bàn tay Makino truyền qua da thịt, một dòng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng Raven. Hắn không nói gì, chỉ chăm chú nhìn vào khuôn mặt nàng. Sự tiều tụy trên nét mặt nàng khiến một phần sâu thẳm trong linh hồn hắn cảm thấy nhói đau – một thứ cảm xúc vô cùng xa lạ đối với một kẻ mang danh sát thủ máu lạnh ở kiếp trước.

Makino nhúng chiếc khăn bông vào thau nước nóng, cẩn thận vắt khô rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên cổ và ngực hắn. Từng cử động của nàng đều vô cùng cẩn trọng, tỉ mỉ, như thể đang chăm sóc một báu vật vô giá sợ bị vỡ nát.

Mỗi khi chiếc khăn ấm lướt qua những múi cơ săn chắc đang căng cứng của hắn, Raven lại cảm nhận được hơi thở của Makino trở nên hơi gấp gáp.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch