Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 28: Niềm Tin Của Makino

Chương 28: Niềm Tin Của Makino
Mùi hương tự nhiên từ cơ thể nàng – một thứ mùi thơm thoang thoảng của hoa dại và bột mì nướng – xộc thẳng vào khứu giác hắn, len lỏi vào từng tế bào, khơi dậy những bản năng nguyên thủy nhất của một người đàn ông.

"Em đừng nhìn chị chằm chằm như thế..." Makino khẽ cắn môi dưới, hai gò má bỗng chốc đỏ lựng lên như quả cà chua chín. Sự va chạm vật lý gần gũi khiến nàng bối rối, ánh mắt nàng bẽn lẽn né tránh cái nhìn rực lửa của hắn, chỉ dám tập trung vào việc lau chùi vết thương.

"Cảm ơn..." Raven bất chợt lên tiếng, giọng nói khàn khàn, trầm đục vì lâu ngày không uống nước.

Makino khựng lại, ngước lên nhìn hắn. "Em nói ngốc gì thế. Em bị thương là vì bảo vệ ngôi làng này, bảo vệ chị cơ mà." Nàng khẽ mắng yêu, rồi với tay lấy một bát cháo thịt hầm còn bốc khói nghi ngút trên bàn. "Nào, há miệng ra, ăn chút cháo cho mau lại sức."

Raven ngoan ngoãn làm theo. Hắn để mặc cho người con gái bé nhỏ trước mặt đút từng thìa cháo thơm ngon vào miệng. Những ngày qua, hắn hoàn toàn mất đi khả năng tự chủ sinh hoạt. Mọi thứ từ ăn uống, thay băng, thậm chí là những nhu cầu cá nhân tế nhị đều do một tay Makino lo liệu. Nàng không hề phàn nàn nửa lời, cũng không có vẻ gì là ghê tởm, mà chỉ có sự ân cần tận tụy đến mức khiến người ta phải chạnh lòng.

Bữa ăn sáng trôi qua trong sự yên bình hiếm hoi. Khi bát cháo đã cạn, Makino cẩn thận lấy khăn lau khóe miệng cho hắn.

Thời gian chầm chậm trôi đi. Buổi chiều tà, mặt trời lặn dần xuống mặt biển, hắt những tia sáng đỏ rực cuối cùng vào căn phòng.

Hôm nay quán rượu Partys Bar vẫn đóng cửa. Người dân Làng Cối Xay Gió vẫn đang bận rộn dọn dẹp đống đổ nát sau trận chiến, và quan trọng hơn, họ vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự tàn bạo của cậu thiếu niên mười lăm tuổi. Không một ai dám bước lên tầng hai của quán rượu để làm phiền "quái vật" đang dưỡng thương.

Makino ngồi trên một chiếc ghế gỗ cạnh giường, đôi bàn tay thoăn thoắt đan một chiếc áo len mùa đông. Bóng tối dần bao trùm căn phòng, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu hỏa được vặn nhỏ.

Không gian tĩnh lặng đến mức Raven có thể nghe rõ nhịp tim đập đều đặn của nàng.

"Chị Makino," Raven nhẹ giọng gọi, phá vỡ sự im lặng kéo dài hàng giờ đồng hồ.

"Dạ? Chỗ vết thương lại đau à em?" Makino giật mình buông que đan, lo lắng chồm người tới, vẻ mặt đầy sự khẩn trương.

"Không, em không sao." Raven lắc đầu, khẽ nâng cánh tay phải còn cử động được lên, chỉ vào mép giường. "Ngồi gần lại đây một chút đi. Cả ngày hôm nay chị không chợp mắt lúc nào rồi."

Makino ngập ngừng một giây, rồi cũng ngoan ngoãn kéo chiếc ghế sát lại gần giường, ngồi xuống. Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy một gang tay. Hơi thở đều đặn của nàng mang theo chút hơi ấm phả nhẹ vào cánh tay hắn.

Nàng cúi gầm mặt, đôi bàn tay vò gấu chiếc váy ngủ màu trắng, vẻ mặt đầy sự phức tạp.

"Em biết không, Raven..." Giọng Makino bỗng trở nên nghẹn ngào, run rẩy, như đang cố kìm nén một cảm xúc khổng lồ chực chờ vỡ tung. "Khi nhìn thấy mũi kiếm của tên hải tặc đó chém vào vai em... máu tuôn ra xối xả... chị đã tưởng chừng như trái tim mình ngừng đập."

Những giọt nước mắt trong vắt bắt đầu lăn dài trên đôi má thanh tú của nàng, rơi lã chã xuống mu bàn tay. Makino không giấu giếm sự yếu đuối của mình nữa, nàng nấc lên từng hồi, đôi vai nhỏ bé run rẩy kịch liệt.

"Chị rất sợ... Chị thực sự rất sợ sẽ mất em vĩnh viễn..."

Raven trầm mặc. Trái tim bằng đá của sát thủ dường như bị một luồng khí ấm áp bao bọc, từng chút từng chút một làm tan chảy những lớp băng lạnh giá. Hắn không dỗ dành bằng những lời hoa mỹ, mà chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Makino khẽ đưa tay lên lau vội những giọt nước mắt, nhưng chúng cứ tuôn trào không kiểm soát. Nàng đưa ánh mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào khuôn mặt điềm tĩnh của Raven, hồi ức từ những ngày xa xưa ùa về trong tâm trí.

"Nhiều năm trước, khi chị mới mở quán rượu nhỏ này, cuộc sống vô cùng khó khăn. Lúc đó, mẹ của em là người duy nhất ở làng này luôn động viên chị, giúp đỡ chị những công việc nặng nhọc. Mẹ em là một người phụ nữ tuyệt vời, mạnh mẽ và kiêu hãnh."

Giọng Makino trầm xuống, mang theo một nỗi buồn man mác.

"Vào cái đêm giông bão kinh hoàng đó, đêm mà mẹ em qua đời vì bạo bệnh... Chị đã túc trực bên giường bệnh của bà ấy. Trước khi nhắm mắt, bà ấy đã nắm chặt tay chị, ánh mắt đầy sự van nài, trăn trối lại một câu cuối cùng..."

Makino nấc lên một tiếng nghẹn ngào, những ngón tay bấu chặt lấy gấu váy đến trắng bệch.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch