Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 34: Linh Hồn Khế Ước Đầu Tiên

Chương 34: Linh Hồn Khế Ước Đầu Tiên

"Khi chúng ta thực sự thuộc về nhau, năng lực linh hồn của anh đã có một sự phản ứng kỳ lạ. Tình cảm chân thành của em đã tạo ra một sự cộng hưởng, chữa lành hoàn toàn vết thương cho anh."

Hắn chỉ tay vào ngực trái của mình, rồi lại chỉ vào ngực trái của nàng.

"Không chỉ vậy, nó còn tạo ra một sợi dây liên kết vô hình giữa linh hồn của hai chúng ta. Anh gọi nó là "Linh Hồn Khế Ước"."

"Linh Hồn... Khế Ước?" Makino lặp lại, ánh mắt ngập tràn sự tò mò.

"Đúng." Raven gật đầu, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong phòng. "Khế ước này không phải là một loại ma thuật ép buộc, mà là một hợp đồng tự nguyện hai chiều được sinh ra từ sự tin tưởng tuyệt đối. Nó giống như một lời thề vô hình: "Ta bảo vệ em, em tin tưởng ta." Nhờ sợi dây này, dù em có ở cách xa anh bao xa, anh vẫn có thể cảm nhận được vị trí, sự sống và cảm xúc của em. Ngược lại, em cũng sẽ luôn cảm thấy sự tồn tại của anh, một chỗ dựa vững chắc không bao giờ biến mất."

Hắn nắm chặt lấy tay nàng, ánh mắt sắc lẹm thường ngày giờ đây lại sâu thẳm và ấm áp lạ thường. "Điều đó có nghĩa là, từ nay về sau, sinh mạng của em đã được gắn kết với anh. Những kẻ muốn làm tổn thương em, sẽ phải bước qua xác anh. Em... có sợ một con quái vật ăn trái ác quỷ như anh không?"

Makino nghe xong những lời giải thích đó, trái tim nàng như ngừng đập một nhịp, rồi sau đó lại đập điên cuồng vì xúc động.

Một khế ước linh hồn? Một sự gắn kết vĩnh viễn không thể chia cắt?

Đối với một cô gái mồ côi luôn khao khát tình cảm gia đình, khao khát một chỗ dựa vững chắc giữa thời đại hải tặc hỗn loạn này, thì còn điều gì tuyệt vời và lãng mạn hơn thế nữa?

Sợ hãi ư? Không hề. Nàng chỉ cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng trào đến mức nghẹn thở.

Makino không chần chừ một giây nào, nàng nhào vào lồng ngực vững chãi của Raven, vòng hai tay ôm chặt lấy cổ hắn. Những giọt nước mắt hạnh phúc làm ướt một mảng áo trước ngực hắn.

"Em không sợ... Đồ ngốc, em không quan tâm anh là quái vật hay ma quỷ gì cả. Em chỉ biết anh là Raven của em." Nàng ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn hắn, đôi mắt nâu lấp lánh như những vì sao rực rỡ nhất bầu trời đêm. "Em tin anh. Sinh mạng của em, trái tim của em, tất cả đều giao cho anh định đoạt."

Lời xác nhận tự nguyện phát ra từ đáy lòng Makino giống như một ấn chú cuối cùng đóng lên bản hợp đồng vô hình. Sợi chỉ bạc nối liền hai linh hồn đột nhiên bừng sáng rực rỡ trong tâm thức Raven, rồi dần dần mờ đi, hòa nhập hoàn toàn vào bản nguyên linh hồn của cả hai, trở nên không thể phá vỡ.

Raven vuốt ve mái tóc nàng, một cảm giác trọng trách nặng nề nhưng vô cùng vinh quang đè lên vai hắn.

Hắn là một sát thủ kiếp trước, quen với việc lợi dụng và phản bội. Nhưng ở thế giới này, thông qua Linh Hồn Khế Ước, hắn nhận ra một nguyên lý cốt lõi của năng lực này. Khế ước được xây dựng bằng sự đồng thuận và tin tưởng chân thành. Nếu một ngày nào đó hắn phá vỡ lời thề, nếu hắn phản bội lại tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối của người con gái này, thì sợi dây liên kết đó sẽ đứt gãy. Khi đó, linh hồn hắn sẽ chịu sự cắn trả thảm khốc nhất, thậm chí có thể vỡ nát.

Đây chính là cái giá phải trả cho sức mạnh song tu, một cái giá mà Big Mom – kẻ luôn coi con cái và thuộc hạ như công cụ – không bao giờ dám đánh đổi. Mụ ta thà dùng nỗi sợ để cướp đoạt, còn hơn phải chia sẻ sự yếu đuối và trao niềm tin cho bất kỳ ai.

Nhưng Raven không phải là Big Mom. Hắn có nguyên tắc của riêng mình.

"Anh hứa. Cho dù biển xanh có khô cạn, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay em." Hắn thề nguyện trong lòng, đóng đinh lời hứa đó vào tận sâu thẳm linh hồn mình.

Hai người ôm nhau thật lâu, tận hưởng sự yên bình hiếm hoi và sự kết nối kỳ diệu mà năng lượng siêu nhiên mang lại.

Nhưng sự bình yên ở Đông Hải thường không bao giờ kéo dài được lâu.

Buổi chiều muộn, khi Raven vừa ăn xong bát súp và đang ngồi bên cửa sổ quan sát dân làng sửa chữa bến cảng, một luồng sát khí âm u đột ngột xuất hiện ở rìa tầm quét của Linh Hồn Cảm Ứng.

Làn gió biển thổi vào mang theo một mùi tanh tưởi của máu tươi và khói súng.

Raven khẽ nhíu mày. Hắn vỗ nhẹ lên mu bàn tay Makino đang đặt trên vai mình, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi một chấm đen nhỏ xíu vừa xuất hiện trên mặt biển tĩnh lặng.

Dù không cần nhìn rõ cờ hiệu, nhưng luồng áp lực hỗn loạn, thô bạo và hung hãn cuồn cuộn truyền tới đã nói cho hắn biết, những vị khách không mời mà dân làng Làng Cối Xay Gió lo sợ nhất cuối cùng cũng đã lộ diện.

"Ở yên trong quán, đóng chặt cửa lại."

Raven đứng dậy, khoác chiếc áo sơ mi đen lên người, cầm lấy cây giáo săn thú dựng ở góc phòng. Khí chất dịu dàng ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo vô tình của một tử thần chuẩn bị thu thập linh hồn.

Makino không hỏi nhiều, nàng biết mình không thể giúp gì trong chiến đấu. Nàng chỉ gật đầu thật mạnh, ánh mắt kiên định nhìn hắn: "Anh cẩn thận. Em sẽ đợi anh về ăn tối."

Raven không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Một nụ cười tự tin và cuồng ngạo. Hắn đẩy cửa bước ra ngoài, thản nhiên đón lấy những cơn gió biển mặn chát đang thổi thốc vào mặt. Khép lại cánh cửa phòng, để lại sự bình yên và dịu dàng ở phía sau lưng, bước chân của Raven nện xuống cầu thang gỗ mang theo sự kiên định tĩnh lặng của một kẻ săn mồi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch