Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 33: Linh Hồn Khế Ước Đầu Tiên

Chương 33: Linh Hồn Khế Ước Đầu Tiên



Ánh nắng buổi trưa chói chang rọi xuống Làng Cối Xay Gió, xua tan đi nốt những bóng đen u ám còn sót lại từ trận tập kích đêm trước. Biển khơi xanh thẳm lấp lánh như được rắc hàng triệu viên kim cương vụn.

Trong căn phòng nhỏ trên tầng hai của quán rượu, không khí lại mang một vẻ lười biếng và ngọt ngào khó tả.

Makino đã thức dậy từ sớm. Nàng thay một bộ váy dài màu xanh nhạt, cẩn thận chải lại mái tóc rối bời, búi gọn lên và cài lại chiếc khăn bandana quen thuộc. Dù cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng từng cử chỉ, bước đi của nàng đều mang theo một sự e thẹn, e ấp của một người phụ nữ vừa trải qua đêm động phòng. Mỗi lần vô tình chạm mắt với Raven đang tựa lưng trên giường, hai gò má nàng lại tự động ửng hồng.

"Anh nằm nghỉ thêm một lát nhé, em xuống bếp nấu chút súp hải sản. Anh vừa bình phục, cần ăn đồ nóng cho dễ tiêu." Makino nhẹ giọng nói, không đợi Raven trả lời đã bẽn lẽn chuồn nhanh ra khỏi cửa, tiếng bước chân vội vã vang lên trên cầu thang gỗ.

Raven nhìn theo bóng lưng nàng, khóe môi bất giác cong lên. Hắn vươn vai một cái, xương cốt vang lên những tiếng răn rắc sảng khoái. Nhờ có màn Linh Hồn Song Tu đêm qua, toàn bộ mệt mỏi và chấn thương đã bị cuốn phăng không còn dấu vết. Thậm chí, hắn còn cảm thấy các cơ bắp của mình trở nên dẻo dai và phản xạ nhạy bén hơn hẳn.

Nhưng điều khiến hắn lưu tâm nhất lúc này không phải là những thay đổi về mặt thể chất.

Ngay khi Makino vừa bước xuống nhà dưới, Raven vô thức nhắm mắt lại. Hắn không hề chủ động giải phóng Linh Hồn Cảm Ứng hay Kiến Văn Sắc Haki, nhưng trong tâm trí hắn lại xuất hiện một bức tranh vô cùng rõ nét.

Giữa bóng tối của tâm thức, có một điểm sáng màu lục bích đang di chuyển ở tầng dưới, cách hắn khoảng sáu mét theo chiều thẳng đứng. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng điểm sáng đó đang dừng lại trước bếp lò, nhịp điệu dao thớt đều đặn, và cả những cảm xúc vui vẻ, bối rối xen lẫn sự ngọt ngào đang cuộn trào bên trong nó.

"Đây là..."

Raven mở bừng mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt sắc lạnh.

Hắn giơ bàn tay phải lên không trung. Dưới góc nhìn của năng lực Hồn Hồn Quả, hắn lờ mờ nhìn thấy một sợi chỉ mỏng manh, trong suốt, phát ra ánh sáng bàng bạc đang nối liền từ lồng ngực hắn, xuyên qua lớp sàn gỗ và cắm thẳng vào điểm sáng màu lục bích ở tầng dưới.

Sợi chỉ này không mang theo sức ép áp đảo của Linh Hồn Chi Phối, cũng không mang tính chất cướp đoạt. Nó nhẹ nhàng, êm ái, co giãn một cách tự nhiên theo từng nhịp thở của cả hai người.

"Một dạng liên kết linh hồn?" Raven lẩm bẩm, bộ não sát thủ nhanh chóng phân tích hiện tượng kỳ lạ này.

Trong suốt quá trình ân ái đêm qua, khi hai cơ thể và linh hồn hòa quyện đạt đến đỉnh điểm của sự thăng hoa, Linh Hồn Song Tu đã kích hoạt. Quá trình trao đổi và đồng hóa năng lượng đó không chỉ dừng lại ở việc chữa lành vết thương, mà dường như đã vô tình đúc kết thành một sợi dây liên kết vĩnh cửu giữa hắn và nàng.

Để kiểm chứng giả thuyết của mình, Raven tập trung tinh thần lực, truyền một ý niệm nhẹ nhàng, ấm áp như một cái ôm vào sợi chỉ bạc đang lơ lửng trong không trung.

Cùng lúc đó, tại căn bếp ở tầng trệt.

Makino đang cặm cụi thái hành tây, đột nhiên động tác khựng lại. Nàng cảm thấy một luồng hơi ấm kỳ lạ lan tỏa từ lồng ngực, bao trùm lấy toàn thân, mang theo cảm giác an toàn và được che chở mãnh liệt. Cảm giác này y hệt như cái ôm vững chãi của Raven đêm qua.

Bất giác, nàng ngẩng đầu lên nhìn về phía trần nhà, chính xác là hướng vị trí chiếc giường mà Raven đang nằm. Một nụ cười mỉm hạnh phúc nở trên môi, nàng khẽ thì thầm: "Đồ ngốc, em biết anh đang nhìn em mà."

Vài phút sau, Makino bưng một khay súp hải sản nóng hổi bước vào phòng. Nàng đặt khay lên bàn, múc một bát súp nhỏ mang đến tận giường cho hắn.

"Ăn lúc còn nóng đi anh."

Raven nhận lấy bát súp, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu trong veo của nàng.

"Lúc nãy ở dưới bếp, em có cảm thấy gì không?" Hắn đột ngột hỏi.

Makino hơi giật mình, hai vành tai lập tức đỏ bừng. Nàng cúi gầm mặt, nghịch nghịch vạt áo váy, lí nhí đáp: "Anh... anh dùng cái năng lực kỳ lạ đó để nhìn trộm em đúng không? Tự nhiên em cảm thấy... giống như anh đang đứng ngay phía sau, ôm lấy em vậy... Rõ ràng là anh đang ở trên phòng mà."

Raven nghe vậy, một tiếng cười trầm thấp thoát ra từ lồng ngực. Quả nhiên là thế. Giả thuyết của hắn đã hoàn toàn chính xác.

Hắn đặt bát súp xuống bàn, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng kéo nhẹ, để nàng ngồi xuống bên cạnh mình. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.

"Makino, nghe anh nói này." Hắn bắt đầu. "Khả năng phục hồi kỳ lạ của anh đêm qua, và cả việc anh có thể đánh ngất hàng chục tên hải tặc cùng lúc... tất cả đều liên quan đến Trái Ác Quỷ mà em đã thấy anh ăn vài ngày trước."

Makino ngước lên, đôi mắt mở to. Nàng không tỏ ra sợ hãi, chỉ chăm chú lắng nghe. Nàng vẫn luôn giữ kín bí mật về cái đêm kinh hoàng khi thấy hắn ăn Trái Ác Quỷ và quằn quại trong đau đớn.

"Nó có tên là Hồn Hồn Quả." Raven quyết định giải thích rõ hơn, bỏ qua phần hồn xuyên không của mình. "Sức mạnh của nó cho phép anh thao túng, điều khiển và cảm nhận linh hồn của vạn vật."

Makino khẽ gật đầu, đôi bàn tay hơi siết lại khi nhớ về những ký ức đáng sợ đó. "Em nhớ... Hóa ra năng lực khiến anh thống khổ ngày hôm đó lại là điều khiển linh hồn sao?"

"Đúng vậy. Và đêm qua, khi chúng ta..." Raven khẽ ho khan một tiếng, che giấu sự bối rối thoáng qua.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch