Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 37: Rèn Luyện Tổng Hợp & Quyết Tâm Ra Khơi

Chương 37: Rèn Luyện Tổng Hợp & Quyết Tâm Ra Khơi

Tuy nhiên, khi nhìn xuống hai bàn tay của mình, đôi lông mày của Raven lại khẽ nhíu lại, lộ rõ vẻ trầm ngâm.

"Vẫn chưa đủ..."

Hắn lẩm bẩm, bàn tay phải vô thức nắm chặt lại thành một nắm đấm rắn như thép.

Trong chuỗi sức mạnh của One Piece, Kiến Văn Sắc có khả năng nhận diện và né tránh, Bá Vương Sắc (hoặc Linh Hồn Chi Phối của hắn) dùng để dọn dẹp lính lác và áp chế tinh thần. Nhưng cốt lõi thực sự của những trận chiến đỉnh cao, thứ quyết định khả năng tấn công phá vỡ mọi hàng phòng ngự vật lý hay năng lực Trái Ác Quỷ hệ Logia, chính là Vũ Trang Sắc Haki (Busoshoku Haki).

Kiến thức kiếp trước cho hắn biết lý thuyết: Vũ Trang Sắc là việc sử dụng ý chí tinh thần để bao bọc cơ thể, tạo thành một lớp "áo giáp tàng hình" có độ cứng vượt qua thép nguội, có thể dùng để phòng ngự tuyệt đối hoặc ngưng tụ vào vũ khí, nắm đấm để tăng lực sát thương lên mức tối đa.

Raven hiểu rất rõ lý thuyết, nhưng từ lý thuyết đến thực hành là một khoảng cách vô cùng xa vời.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng lại cảm giác lúc chiến đấu với tên thủ lĩnh hải tặc. Hắn cố gắng cô đọng ý chí chiến đấu, ngưng tụ linh hồn lực, ép nó chảy dọc theo các kinh mạch cánh tay phải và tập trung toàn bộ vào nắm đấm.

Xoẹt...

Một tia sáng màu xám mờ nhạt, chập chờn như ánh nến trước gió, khẽ bao phủ lấy các đốt ngón tay của hắn trong khoảng hai giây, rồi nhanh chóng tan biến vào hư vô, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự cứng cáp hay sức mạnh.

Raven thở dài, thả lỏng bàn tay.

"Quá miễn cưỡng," hắn tự đánh giá. "Thể chất của mình dù đã tăng tiến, nhưng vẫn chưa đạt đến cái ngưỡng phá vỡ giới hạn. Hơn nữa, việc cố tình rặn ra Haki Vũ Trang trong một môi trường không có áp lực sinh tử thực sự là điều bất khả thi."

Hắn hiểu ra rằng, thú rừng dù hung dữ đến đâu cũng chỉ hành động theo bản năng. Mối đe dọa từ chúng không đủ để kích thích tiềm năng sinh tồn sâu thẳm nhất bên trong hắn bùng nổ, giống như cách mà lưỡi kiếm của tên hải tặc kia đã ép hắn mở ra cánh cửa Kiến Văn Sắc. Để thực sự nắm giữ và làm chủ Vũ Trang Sắc, hắn cần phải bước vào những trận chiến đẫm máu thực sự, đối đầu với những kẻ thù mạnh mẽ, những kẻ có khả năng đẩy hắn đến bờ vực của cái chết.

Ý nghĩ đó bùng lên như một ngọn lửa không thể dập tắt trong lòng sát thủ.

Trời dần chuyển về chiều tà. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực cả dải rừng núi phía đông.

Raven khoác lại chiếc áo, xách theo tảng thịt gấu tươi rói vừa xẻo được từ con quái thú đã bị đánh ngất ban nãy, thong thả rảo bước trở về Làng Cối Xay Gió.

Khi hắn đẩy cửa bước vào quán rượu Partys Bar, không khí bên trong khá ắng lặng. Quán đã mở cửa lại, nhưng chỉ lác đác vài vị khách quen ngồi uống bia ở góc phòng. Thấy Raven bước vào, tất cả mọi người đều tự động im bặt, ánh mắt vừa kính sợ, vừa ngưỡng mộ, xen lẫn chút e dè hướng về phía thiếu niên vạm vỡ. Họ khẽ gật đầu chào hắn, nhưng không ai dám bước tới bắt chuyện thân la.

Raven không bận tâm. Ánh mắt hắn lập tức tìm thấy bóng hình quen thuộc đang bận rộn sau quầy bar.

Makino mặc chiếc tạp dề trắng tinh khôi, mái tóc lục thẫm búi cao, đang cẩn thận lau chùi những chiếc ly thủy tinh. Khi nhìn thấy hắn trở về an toàn, khuôn mặt nàng lập tức bừng sáng lên một nụ cười rạng rỡ, xua tan đi vẻ mệt mỏi của một ngày làm việc.

"Anh về rồi. Tập luyện có vất vả lắm không?"

Nàng bỏ vội chiếc khăn lau xuống, chạy ra đón lấy tảng thịt gấu nặng trịch từ tay hắn bằng một vẻ thản nhiên như đã quá quen thuộc. Dù xưng hô đã thay đổi thành "anh - em" vô cùng ngọt ngào, nhưng trước mặt người ngoài, nàng vẫn cố gắng giữ một chút ý tứ, chỉ dùng ánh mắt đong đầy tình cảm thay cho những cử chỉ thân mật thái quá.

"Vẫn như mọi ngày thôi." Raven khẽ mỉm cười, đưa tay vén một lọn tóc lòa xòa trên trán nàng, động tác dịu dàng vô cùng tự nhiên. "Hôm nay em chuẩn bị món gì thế? Tảng thịt này làm bít tết nướng đá nhé, anh đang cần bổ sung đạm."

"Dạ, em biết rồi. Anh lên phòng tắm rửa đi, nước nóng em chuẩn bị sẵn rồi. Khoảng ba mươi phút nữa là có đồ ăn thôi." Makino vui vẻ gật đầu, ôm tảng thịt chạy tót vào bếp.

Sợi dây Linh Hồn Khế Ước vô hình giữa hai người khẽ rung động. Thông qua đó, Raven cảm nhận rõ ràng sự hạnh phúc, bình yên và một tình yêu sâu đậm, không vụ lợi đang cuộn trào trong linh hồn nàng, truyền những đợt sóng ấm áp sang trái tim lạnh lẽo của hắn.

Bữa tối diễn ra trong căn phòng nhỏ trên tầng hai, hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào của thế giới bên ngoài.

Makino đã dọn ra một bàn ăn thịnh soạn: bít tết gấu nướng đá thơm lừng, súp hải sản hầm rau củ béo ngậy, và một đĩa sa lát tươi mát. Nàng chống cằm ngồi đối diện hắn, không màng đến việc ăn uống của bản thân, chỉ mỉm cười nhìn hắn giải quyết đống thức ăn với tốc độ kinh hoàng. Thỉnh thoảng, nàng lại ân cần gắp thêm một miếng thịt nướng ngon nhất bỏ vào bát hắn, dùng khăn tay lau đi giọt súp dính trên khóe miệng hắn.

"Ngon không anh?" Nàng nhẹ giọng hỏi, ánh mắt lấp lánh sự mong đợi.

"Rất ngon. Tay nghề của em luôn là tuyệt nhất." Raven gật đầu, nuốt vội miếng thịt bò, sau đó nhấp một ngụm rượu vang nhạt.

Hắn đặt ly rượu xuống bàn, khuôn mặt dần trở nên nghiêm túc. Đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt vào hình bóng nhỏ bé của người phụ nữ trước mặt, không khí trong phòng tự nhiên trầm xuống vài phần.

"Makino..." Hắn cất tiếng gọi, âm vực trầm thấp, mang theo một sức nặng vô hình.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch