Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 38: Rèn Luyện Tổng Hợp & Quyết Tâm Ra Khơi

Chương 38: Rèn Luyện Tổng Hợp & Quyết Tâm Ra Khơi


"Dạ? Có chuyện gì sao anh?" Nàng nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong thái độ của hắn. Đôi đũa trên tay nàng hơi khựng lại, nụ cười trên môi thu hẹp bớt, thay vào đó là sự lo âu thoáng qua trong đôi mắt nâu trong veo.

Raven im lặng một lúc lâu, ngón tay khẽ miết nhẹ trên thành ly thủy tinh. Hắn đang sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, tìm cách nói ra quyết định lớn lao nhất kể từ khi xuyên không đến thế giới này.

"Em biết đấy, trận tập kích vài ngày trước chỉ là một nhóm hải tặc tép riu rách nát." Raven bắt đầu, giọng nói lạnh lùng, phân tích tình hình một cách lý trí. "Nhưng Đông Hải không chỉ có bọn chúng. Những băng hải tặc nguy hiểm hơn, tàn ác hơn như băng Ngưu Đầu Alvida, hay thậm chí là những tên quái vật có khả năng sử dụng năng lực trái ác quỷ, chúng đang hoành hành ngày một nhiều ở vùng biển lân cận."

Makino khẽ gật đầu, sắc mặt tái đi một chút. Sự kinh hoàng của cái đêm máu chảy thành sông đó vẫn còn in đậm trong tâm trí nàng. Nàng không thể tưởng tượng nổi nếu lần đó những kẻ tấn công là một băng hải tặc mạnh hơn, thì ngôi làng nhỏ bé này sẽ ra sao.

"Ngôi làng này, sự yên bình này, nó quá mong manh." Raven tiếp tục, ánh mắt hắn bỗng nhiên lóe lên một tia sáng sắc bén như kiếm. "Anh không thể cứ ngồi mãi ở Làng Cối Xay Gió, chờ đợi lũ cặn bã đó tìm đến tận cửa rồi mới phản kháng. Anh không thể giao sự an toàn của em, của những người đã cưu mang anh, cho một sự may rủi."

Hắn vươn tay qua bàn, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé đang hơi run rẩy của Makino. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền sang, phần nào xoa dịu đi sự lo lắng trong lòng nàng.

"Anh sẽ ra khơi."

Bốn chữ ngắn gọn, rõ ràng, dứt khoát vang lên, chém đứt mọi sự chần chừ.

Makino sững sờ. Đôi mắt nàng mở to, đồng tử khẽ rung lên. Dù trong thâm tâm đã mơ hồ dự cảm được ngày này sẽ đến, khi nhìn thấy hắn điên cuồng rèn luyện mỗi ngày, khi chứng kiến thứ sức mạnh quỷ thần của hắn, nàng biết một cái ao nhỏ như Đông Hải, hay Làng Cối Xay Gió, sẽ không bao giờ giữ chân được con rồng khổng lồ này. Nhưng khi chính tai nghe hắn nói ra, một nỗi đau nhói vẫn vô tình xẹt qua trái tim nàng.

"Anh... anh định đi sao?" Nàng thì thầm, khóe mắt bắt đầu ươn ướt.

"Đúng vậy. Anh phải rời khỏi đây." Raven kiên định gật đầu. "Anh phải bước ra ngoài biển rộng, tìm kiếm những trận chiến sinh tử thực sự để mài giũa sức mạnh, thức tỉnh Haki Vũ Trang. Anh cần phải xây dựng một thế lực của riêng mình, thu phục những đồng đội đủ mạnh để đương đầu với những giông bão trên Đại Hải Trình sau này."

Hắn siết nhẹ tay nàng, giọng nói dịu đi một chút, xen lẫn sự cưng chiều.

"Nhưng trước khi đi, anh sẽ dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ những mối đe dọa xung quanh vùng biển Foosha này. Anh sẽ bẻ gãy nanh vuốt của bất kỳ băng hải tặc nào dám lảng vảng gần đây, để đảm bảo rằng ngôi làng này sẽ tuyệt đối an toàn trong một thời gian dài."

Makino cúi gầm mặt xuống, từng giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay hắn. Nàng không khóc lóc ỉ ôi, không gào thét ngăn cản. Nàng yêu hắn, và nàng hiểu sự kiêu hãnh cũng như khát vọng chinh phục mãnh liệt bên trong linh hồn của người đàn ông này. Nàng không thể, và cũng không có quyền dùng tình yêu nhỏ bé của mình để trói buộc đôi cánh của hắn.

"Bao giờ... bao giờ thì anh xuất phát?" Nàng cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào, ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn hắn.

"Có lẽ là vài tuần nữa. Anh cần thời gian để chuẩn bị một chiếc thuyền, và dọn dẹp nốt những rắc rối ở vùng biển lân cận."

Raven đứng dậy khỏi ghế, bước vòng qua bàn ăn, kéo Makino đứng lên và ôm chặt nàng vào lòng. Hắn vùi mặt vào suối tóc mềm mại, ngửi mùi hương quen thuộc, cảm nhận rõ ràng sự run rẩy yếu đuối của cơ thể nhỏ bé trong vòng tay mình. Linh Hồn Khế Ước không ngừng truyền tải sự xót xa, buồn bã và một nỗi sợ hãi về sự chia ly từ linh hồn nàng.

Hắn biết quyết định này tàn nhẫn đối với một người phụ nữ vừa mới chìm đắm trong hạnh phúc của tình yêu. Nhưng ở thế giới tàn khốc này, sức mạnh là chân lý duy nhất. Nếu không mạnh mẽ, mọi lời hứa bảo vệ đều chỉ là trò hề.

"Đừng khóc, Makino." Hắn thì thầm bên tai nàng, nụ hôn phớt nhẹ lên vành tai đỏ ửng. "Anh đi, rồi sẽ trở về. Nơi nào có em, nơi đó mới thực sự là nhà của anh."

Makino ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của hắn, vùi mặt vào ngực hắn khóc nức nở. Trong đầu nàng lúc này, một ý nghĩ điên rồ, táo bạo chưa từng có bắt đầu nhen nhóm. Nàng không muốn làm một hòn vọng phu mỏi mòn chờ đợi ở bến cảng, nàng không muốn sống trong lo âu thắc thỏm mỗi ngày không biết hắn sống chết ra sao.

Nếu hắn đã quyết định đối mặt với giông bão, thì nàng sẽ bước theo hắn. Bầu trời có sập xuống, nàng cũng muốn được ở bên cạnh hắn trong khoảnh khắc cuối cùng.

Ngoài khung cửa sổ nhỏ, biển đêm Đông Hải vẫn rì rào sóng vỗ, đen kịt và sâu thẳm. Nhưng trong đôi mắt của vị vua linh hồn trẻ tuổi, biển cả đó không còn là một nỗi sợ hãi chưa biết, mà là một sân khấu vĩ đại đang chờ đợi màn trình diễn đẫm máu mở màn của hắn.

Quyết tâm ra khơi đã được định đoạt. Bánh xe vận mệnh của thế giới hải tặc sắp sửa bị bóp méo, chệch hướng hoàn toàn bởi bàn tay của một kẻ xuyên không mang linh hồn ác quỷ. Cơn bão lớn, chỉ mới bắt đầu nhen nhóm.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch