Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 40: Makino Quyết Định Đồng Hành & Song Tu Hoàn Thiện

Chương 40: Makino Quyết Định Đồng Hành & Song Tu Hoàn Thiện


Một luồng sóng vô hình nhẹ nhàng tiến vào không gian tâm thức của nàng.

Hắn không thấy sự bốc đồng. Hắn không thấy sự lãng mạn mù quáng của một cô gái trẻ nhất thời say đắm tình yêu. Thay vào đó, khối linh hồn màu lục bích của Makino đang tỏa sáng rực rỡ, vững chãi như một tảng đá khổng lồ chắn ngang dòng nước xiết. Sự quyết tâm mãnh liệt đó đặc lại, quấn chặt lấy ý chí sinh tồn của nàng. Nàng đã suy nghĩ vô cùng thấu đáo, nàng biết rõ cái chết có thể rình rập ở bất cứ đâu trên đại dương kia, nhưng nàng thà chết bên cạnh hắn, còn hơn sống cô độc, mòn mỏi trong nhung nhớ ở sự an toàn tẻ nhạt này.

Đồng thời, khi kết nối sâu hơn vào Linh Hồn Khế Ước, một luồng ánh sáng nhận thức bỗng xẹt qua trong đầu Raven.

Khế Ước Linh Hồn và quá trình Linh Hồn Song Tu không phải là một phép thuật vĩnh cửu sau một lần cài đặt. Nó giống như một cái cây non, cần phải được tưới tiêu và chăm sóc liên tục bằng sự gần gũi về mặt thể xác lẫn tinh thần. Nếu hắn bỏ Makino lại đây, khoảng cách địa lý xa xôi sẽ khiến sợi dây liên kết vô hình này dần trở nên mỏng manh. Quá trình cộng hưởng linh hồn mang lại khả năng phục hồi nhanh chóng và khuếch đại sức mạnh sẽ hoàn toàn bị đình trệ, thậm chí là thui chột. Hắn cần nàng, không chỉ vì tình cảm, mà còn vì sự hoàn thiện trong chuỗi sức mạnh đặc thù của chính mình.

Sức mạnh và tình yêu, hóa ra lại đang đi chung trên một con đường.

Raven thu lại Linh Hồn Cảm Ứng, ánh mắt lạnh lẽo dần tan ra, thay vào đó là sự dịu dàng và cảm phục sâu sắc. Hắn nhìn người phụ nữ nhỏ bé, mềm yếu nhưng lại sở hữu một linh hồn quật cường đến đáng sợ này, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười ấm áp nhất mà hắn từng thể hiện.

"Em thật sự là một cô gái ngốc bướng bỉnh." Raven khẽ buông một tiếng thở dài đầy cưng chiều.

Hắn cúi đầu, ôm chầm lấy nàng, vòng tay siết chặt như muốn khảm nàng vào sâu trong lồng ngực mình.

"Được rồi. Em thắng. Chúng ta sẽ cùng nhau đi. Em sẽ là đầu bếp của anh, là hoa tiêu tạm thời của anh, và là bến đỗ duy nhất của anh trên con thuyền đó."

Nghe được lời đồng ý từ chính miệng hắn, thân thể Makino khẽ cứng lại trong giây lát, rồi lập tức mềm nhũn ra trong vòng tay hắn. Nàng vùi mặt vào ngực hắn, khóc òa lên, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc tột độ, của sự giải thoát khi tâm nguyện lớn nhất đã được đáp đền. Nàng bấu chặt lấy vạt áo hắn, gật đầu liên tục, nụ cười rạng rỡ bừng nở xuyên qua những dòng lệ, đẹp như một đóa lan rừng ngậm sương mai dưới ánh nắng sớm.

"Cảm ơn anh... cảm ơn anh, Raven..." Nàng nghẹn ngào thút thít.

"Nhưng em phải hứa với anh một điều." Raven nâng cằm nàng lên, giọng nói trở nên vô cùng nghiêm khắc. "Trên biển, tuyệt đối phải tuân theo mệnh lệnh của anh. Khi có nguy hiểm, việc của em là trốn vào nơi an toàn nhất, tuyệt đối không được phép làm vướng bận tay chân anh, hiểu chưa?"

"Dạ! Em hứa! Em tuyệt đối sẽ ngoan ngoãn!" Makino vội vã gật đầu, ánh mắt nâu trong vắt tràn ngập sự ngoan ngoãn và phục tùng tuyệt đối.

Sự căng thẳng bị xua tan hoàn toàn, nhường chỗ cho một niềm hân hoan khó tả dâng trào trong lồng ngực cả hai người.

Sáng ngày hôm sau, Làng Cối Xay Gió đón nhận một tin tức động trời.

Makino, cô chủ quán rượu Partys Bar nổi tiếng dịu dàng và hiền thục nhất vùng, quyết định giao lại toàn bộ cơ ngơi cho bà cô ruột họ hàng xa trong làng để quản lý. Lý do mà nàng đưa ra vô cùng đơn giản nhưng lại khiến tất cả thanh niên trai tráng trong làng phải vỡ nát con tim: nàng sẽ ra khơi cùng với Raven, gã thợ săn bí ẩn và đáng sợ vừa cứu sống cả ngôi làng.

Dù có nhiều người tỏ ra lo lắng, can ngăn, thậm chí là có những bà lão chỉ trích nàng quá liều lĩnh, bốc đồng khi đi theo một thiếu niên mười lăm tuổi ra biển lớn nguy hiểm. Nhưng đối mặt với mọi lời đàm tiếu, Makino chỉ mỉm cười dịu dàng, ánh mắt toát lên sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng tất bật thu dọn hành lý, phân loại những loại gia vị tốt nhất, chọn những bộ nồi niêu xong chảo bền bỉ nhất để mang theo. Nàng hành động nhanh gọn, dứt khoát, không hề có chút lưu luyến nào với cái danh xưng "bà chủ quán rượu" yên bình ở Đông Hải.

Bởi vì nàng biết, tương lai của nàng không nằm sau quầy pha chế chật hẹp này, mà nằm ở bóng lưng rộng lớn vững chãi của người đàn ông mang đôi mắt tử thần kia.

Đêm hôm đó, trước ngày dự kiến bắt đầu đóng chiếc thuyền mới, quán Partys Bar đóng cửa sớm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch