Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 39: Makino Quyết Định Đồng Hành & Song Tu Hoàn Thiện

Chương 39: Makino Quyết Định Đồng Hành & Song Tu Hoàn Thiện



Màn đêm buông xuống, bao phủ Làng Cối Xay Gió trong một bức màn nhung đen tĩnh mịch. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát, tạo nên một bản nhạc ru êm đềm muôn thuở của Đông Hải. Tuy nhiên, bên trong căn phòng nhỏ trên tầng hai của quán Partys Bar, bầu không khí lại vô cùng ngột ngạt và căng thẳng, hoàn toàn đối lập với vẻ yên bình bên ngoài.

Ánh đèn lồng dầu leo lét hắt những cái bóng dài ngoằng, dao động trên bức tường gỗ.

Raven đứng bên khung cửa sổ, tấm lưng rộng lớn thẳng tắp như một ngọn giáo, ánh mắt sâu thẳm nhìn đăm đăm ra vùng biển đêm tối đen như mực. Lời tuyên bố "sẽ ra khơi" của hắn vẫn còn vang vọng trong không gian, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. Hắn biết, quyết định này giống như một lưỡi dao vô hình cắt đứt sợi dây yên bình nhỏ bé mà hai người vừa mới nỗ lực dệt nên.

Phía sau lưng hắn, Makino vẫn đang vòng tay ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi sâu vào tấm lưng rộng, những tiếng nức nở kìm nén không ngừng bật ra từ cổ họng nàng. Sợi dây Linh Hồn Khế Ước vô hình giữa hai người liên tục truyền tải những đợt sóng cảm xúc mãnh liệt: sự đau xót, nỗi sợ hãi chia ly, và một thứ gì đó vô cùng kiên định đang dần bùng cháy bên trong linh hồn của người phụ nữ dịu dàng này.

Raven khẽ nhắm mắt, thở dài một hơi. Hắn gỡ từ từ hai bàn tay đang đan chặt trước bụng mình ra, xoay người lại, đưa tay nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của Makino lên.

"Makino..." Giọng hắn trầm ấm, ngón tay cái thô ráp khẽ lau đi những giọt lệ nóng hổi đang lăn dài trên gò má trắng ngần của nàng. "Anh không muốn để em lại, nhưng biển khơi quá hung hiểm. Những kẻ mà anh sắp phải đối mặt không phải là lũ hải tặc rách nát ở ngôi làng này. Chúng là những con quái vật thực sự. Ở lại đây, em sẽ được an toàn hơn."

Hắn cố gắng dùng lý trí để thuyết phục nàng, dùng logic của một kẻ mạnh để sắp đặt một lối đi an toàn nhất cho người phụ nữ hắn yêu. Nhưng hắn đã nhầm. Hắn đánh giá thấp sự kiên cường ẩn sâu dưới vẻ bề ngoài nhu mì của Makino.

Makino không né tránh ánh mắt của hắn. Nàng sụt sịt mũi, dùng mu bàn tay gạt mạnh đi những giọt nước mắt còn sót lại. Đôi mắt nâu trong veo thường ngày luôn ánh lên sự dịu dàng, ngoan ngoãn, giờ đây lại lóe lên một ngọn lửa bướng bỉnh chưa từng có.

"Không."

Một từ duy nhất, ngắn gọn, nhưng lại phát ra với một âm lượng rõ ràng và dứt khoát đến mức khiến Raven phải sững người.

Makino hít một hơi thật sâu, dũng cảm tiến lên một bước, nắm chặt lấy hai bàn tay to lớn của hắn, áp nó vào ngực trái của mình, nơi trái tim đang đập thình thịch những nhịp đập mãnh liệt.

"Em không muốn ở lại." Nàng ngước nhìn hắn. Giọng nói tuy còn hơi run rẩy, từng nhịp thở cũng phập phồng gấp gáp, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. "Em không muốn làm một con ngốc ngồi bó gối ở bến cảng, đếm từng ngày trôi qua trong sự lo âu đến phát điên. Cảm giác chờ đợi một người mà không biết họ sống chết ra sao... nó đáng sợ lắm, Raven à."

Nàng siết chặt tay hắn hơn, những ngón tay nhỏ bé dường như muốn truyền hết toàn bộ sức mạnh và ý chí của mình sang cho hắn. Từng chữ thốt ra đều mang theo sức nặng của một tình yêu đã ăn sâu vào xương tủy.

"Anh nói biển khơi hung hiểm? Đúng vậy, em biết. Nhưng nơi hung hiểm đó mới là nơi anh thuộc về. Anh là bầu trời, là đại dương, anh là con rồng đang vươn mình chờ ngày bay vút lên chín tầng mây. Anh không thể bị giam cầm trong một cái ao làng nhỏ bé này, và em cũng không muốn trở thành cái gông cùm trói buộc đôi cánh của anh. Nhưng..."

Makino cắn nhẹ môi dưới đỏ mọng, hốc mắt lại ươn ướt, nhưng ánh nhìn lại sắc bén lạ thường.

"Em muốn đi cùng anh. Bất kể nơi đó là địa ngục hay giông tố, em cũng muốn đứng bên cạnh anh. Anh cần phải chiến đấu, anh cần phải rèn luyện để mạnh hơn mỗi ngày. Anh không thể vừa tập trung đánh nhau với kẻ thù, vừa phải loay hoay với việc giặt giũ quần áo hay đun vội một nồi súp nhạt nhẽo. Em biết nấu ăn, tay nghề của em rất tốt, anh cũng thích những món ăn em làm mà, đúng không? Trên biển, anh cần một người lo bữa cơm ấm nóng, một người lau đi những vết máu khi anh bị thương, một người chải tóc cho anh lúc mệt mỏi. Và em sẽ làm điều đó. Em sẽ làm đầu bếp của anh, quản gia của anh, là... là người phụ nữ của anh, mãi mãi."

Raven im lặng lắng nghe từng lời nói tuôn trào từ tận đáy lòng nàng. Hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng kích hoạt Linh Hồn Cảm Ứng, hướng sự tập trung hoàn toàn vào tâm trí của Makino.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch