Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 43: Đóng Thuyền & Chuẩn Bị

Chương 43: Đóng Thuyền & Chuẩn Bị



Ánh nắng vàng ươm của buổi sáng đầu hạ rót xuống Làng Cối Xay Gió, mang theo hơi thở mặn mòi quen thuộc của biển cả. Nhưng hôm nay, bầu không khí trong làng dường như náo nhiệt và xôn xao hơn hẳn mọi ngày.

Tin tức Makino – bông hoa xinh đẹp và hiền thục nhất vùng, cô chủ của quán rượu Partys Bar – quyết định từ bỏ cuộc sống yên bình để đi theo thiếu niên mười lăm tuổi Raven ra khơi, đã lan truyền với tốc độ chóng mặt. Đi đến đâu người ta cũng bàn tán, xì xào. Có người chép miệng tiếc nuối, có người lắc đầu lo âu cho tương lai của cô gái trẻ, cũng có những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị hướng về phía người thanh niên mang đôi mắt tử thần kia.

Nhưng bất chấp những lời xì xào đó, khi Raven bước dọc con đường đất đỏ từ trên đồi xuống làng, không một ai dám đứng ra mở miệng ngăn cản hay chất vấn. Sự kính sợ mà hắn tạo ra sau cái đêm đẫm máu tàn sát băng hải tặc lưu vong đã ăn sâu vào tiềm thức của những người dân quê hiền lành này. Trong mắt họ, hắn không còn là cậu bé mồ côi gầy gò ngày nào, mà là một con quái vật ẩn mình trong lớp da người, một vị cứu tinh lạnh lùng không thể bị lay chuyển.

Raven hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt dò xét xung quanh. Mục tiêu hiện tại của hắn vô cùng rõ ràng: hắn cần một phương tiện để rời khỏi hòn đảo này.

Với số tiền ít ỏi còn lại từ việc săn bắn, việc mua một chiếc thuyền buồm lớn ngoài bến cảng là điều không tưởng. Hắn chỉ có thể tự làm lấy. Raven đi thẳng vào khu rừng nguyên sinh phía tây ngôi làng, nơi có những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi với chất gỗ cứng như sắt, vô cùng thích hợp để đóng thuyền.

Bịch.

Raven quẳng cây giáo xuống đất, đứng trước một cây cổ thụ có đường kính phải vòng tay ôm mới xuể. Hắn không có cưa máy, cũng không mang theo rìu đốn gỗ chuyên dụng. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, ngưng tụ lực lượng vào cánh tay phải.

"Để xem hiệu quả của ngày hôm qua thế nào," hắn lẩm bẩm.

Hắn nhắm mắt lại, cô đọng ý chí. Một tia sáng màu xám đen nhạt nhòa, chập chờn xuất hiện, bao bọc lấy rìa ngoài của bàn tay hắn. Đó là trạng thái sơ khai nhất của Vũ Trang Sắc Haki, thứ mà hắn đã vô tình chạm tới được nhờ những áp lực sinh tử mỏng manh, và giờ đây được củng cố thêm nhờ nguồn sinh lực dồi dào sau đêm Song Tu hoàn chỉnh với Makino.

Vút!

Bàn tay phải của hắn vung lên, chém ngang vào thân cây khổng lồ như một lưỡi dao sắc bén.

Rắc... Rầm!

Một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên. Thân cây khổng lồ khẽ chấn động, rồi từ từ nghiêng đi, gãy gập xuống kéo theo hàng loạt cành lá gãy nát, đập ầm xuống mặt đất làm rung chuyển cả một khu vực rừng. Vết cắt trên thân cây nham nhở nhưng sâu hoắm, chứng tỏ lực phá hoại vật lý kết hợp với một chút Haki sơ khai là vô cùng khủng khiếp. Dù chỉ duy trì được luồng Haki đó trong chưa tới một giây, nhưng với thể chất hiện tại, bấy nhiêu là đủ để biến cơ thể hắn thành vũ khí.

Raven hài lòng xoa xoa các đốt ngón tay hơi tấy đỏ. Hắn bắt đầu dùng sức mạnh trâu bò của mình để lôi thân cây khổng lồ ra khỏi bìa rừng, kéo lê nó về phía bãi cát vắng vẻ nằm khuất sau vách đá phía đông của làng, nơi hắn chọn làm "xưởng đóng thuyền" bí mật của riêng mình.

Trong suốt một tuần sau đó, cuộc sống của Raven quay quanh bãi cát bí mật này. Tiếng chặt cây, tiếng đục đẽo vang lên từ sáng sớm cho đến tận khi mặt trời lặn. Nhờ sức mạnh thể chất vượt trội, việc xẻ gỗ, uốn ván đối với hắn dễ như trở bàn tay.

Tuy nhiên, sức mạnh cơ bắp không thể thay thế cho kỹ thuật. Hắn biết cách chiến đấu, biết cách giết người, nhưng đóng một chiếc thuyền có khả năng chịu đựng sóng gió trên đại dương lại là một lĩnh vực hoàn toàn xa lạ. Hắn chắp vá những tấm ván gỗ lại với nhau bằng đinh sắt và nhựa cây, nhưng kết cấu trông vô cùng lỏng lẻo và thô kệch, giống như một chiếc bè nổi cỡ lớn hơn là một chiếc thuyền buồm.

Đúng lúc Raven đang nhăn trán nhìn tác phẩm dị hợm của mình, một bóng người gầy gò, lưng còng bước tới từ phía mỏm đá.

Đó là ông lão thợ mộc già nhất làng, người đã từng tặng cho hắn vài mảnh gỗ vụn để sửa mái nhà nhiều năm về trước. Ông lão tay cầm một chiếc tẩu thuốc, nheo mắt nhìn đống gỗ lộn xộn trên bãi cát, rồi lắc đầu thở dài.

"Cậu định dùng cái mớ bùng nhùng này để ra khơi sao, cậu bé? Chưa ra khỏi vùng nước cạn, sóng đã đánh cho tan tành rồi." Giọng ông lão khàn khàn, mang theo sự châm chọc nhưng không hề có ác ý.

Raven dừng tay, ánh mắt hơi thu lại. Hắn dùng Linh Hồn Cảm Ứng quét qua, chỉ nhận thấy sự chân thành và một chút lo lắng ẩn sâu trong linh hồn màu xám nhạt của ông lão. Hắn im lặng, gật đầu thừa nhận sự kém cỏi của mình trong lĩnh vực này.

Ông lão thợ mộc đi tới, dùng cây gậy gõ gõ vào mạn thuyền thô kệch.

"Rời khỏi ngôi làng này không phải chuyện đùa. Cậu có thể mạnh mẽ đánh bại bọn hải tặc, nhưng đại dương không có mắt, nó không sợ sức mạnh của cậu đâu. Nó sẽ nuốt chửng cậu nếu cậu không tôn trọng nó." Ông lão ngừng lại, rít một hơi thuốc lá, rồi tháo chiếc túi vải bạt cũ kỹ trên lưng xuống.

Bên trong túi là hàng loạt dụng cụ nghề mộc chuyên dụng, đã được mài giũa sáng bóng: cưa, đục, bào, thước đo, và cả những bản vẽ thiết kế bằng da cừu nhăn nheo.

"Ta nợ cha mẹ cậu một ân tình. Ta cũng nợ cậu mạng sống của cái làng này. Giờ ta đã quá già để đóng một chiếc thuyền lớn, nhưng ta sẽ dạy cậu cách biến đống gỗ sắt này thành một chiếc thuyền buồm thực sự, đủ vững chãi để hai người có thể sống sót rời khỏi Đông Hải."

Raven hơi ngẩn người, một dòng suy nghĩ ấm áp khẽ xẹt qua trong tâm trí lạnh lẽo của hắn. Hắn không nói lời cảm ơn sáo rỗng, chỉ cúi đầu thật sâu, thể hiện sự kính trọng tuyệt đối đối với một người thợ lành nghề.

Từ ngày hôm đó, ông lão thợ mộc trở thành người hướng dẫn của hắn. Nhờ sự thông minh, khả năng ghi nhớ hình ảnh siêu việt, cùng với sức mạnh vật lý đáng sợ, Raven tiếp thu kỹ thuật đóng thuyền với tốc độ kinh hoàng. Dưới sự chỉ đạo của ông lão, khung xương con thuyền dần được định hình. Nó dài khoảng bảy mét, rộng hai mét rưỡi, đủ cho ba đến bốn người sinh hoạt thoải mái. Đáy thuyền được thiết kế sâu để chịu được sóng lớn, khoang chứa đồ được lót một lớp hắc ín chống thấm nước hoàn hảo.

Trong lúc Raven và ông thợ mộc bận rộn trên bãi cát, thì ở trong làng, Makino cũng không hề nhàn rỗi.

Nàng đã chính thức bàn giao lại quán Partys Bar cho bà cô họ. Giờ đây, nàng khoác lên mình một bộ trang phục gọn gàng hơn: áo sơ mi trắng buộc tà ngang eo, quần đùi sẫm màu năng động, mái tóc lục thẫm búi cao. Vẻ đẹp của nàng vẫn dịu dàng, nhưng đã pha thêm một chút bụi bặm và mạnh mẽ của một người phụ nữ chuẩn bị đối mặt với biển khơi.

Sức khỏe của nàng đã thay đổi một cách thần kỳ sau đêm Linh Hồn Song Tu. Những công việc tay chân nhọc nhằn trước đây khiến nàng mệt mỏi, giờ đây lại nhẹ nhàng như không. Nàng có thể một tay xách bổng hai thùng nước suối đầy ắp mà không hề thở dốc, thị lực tinh tường đến mức có thể nhìn rõ đường vân trên một chiếc lá ở khoảng cách xa. Sự cường hóa từ năng lượng linh hồn ma mị của Raven đã bí mật biến đổi cơ thể nàng, biến nàng thành một cá thể hoàn toàn vượt trội so với những cô gái bình thường ở Đông Hải.

Mục tiêu của Makino lúc này là chuẩn bị toàn bộ hậu cần cho chuyến đi.

Nàng đi thẳng tới cửa hàng tạp hóa duy nhất trong làng. Vừa bước vào, ông chủ cửa hàng béo phệ đã đon đả chạy ra đón tiếp.

"Makino, cháu đến mua đồ chuẩn bị ra khơi sao? Thật sự không nghĩ lại được đâu à?" Ông chủ thở dài, nhưng tay vẫn nhanh chóng lấy ra những quyển sổ ghi chép hàng hóa.

"Cháu quyết định rồi bác ạ." Makino mỉm cười rạng rỡ. "Bác chuẩn bị cho cháu những loại lương khô tốt nhất, có thể bảo quản được ít nhất ba tháng. Thêm muối, đường, gia vị, và một ít hạt giống rau củ nữa. À, đừng quên nước ngọt, cho cháu năm thùng phi lớn loại bọc nắp kín."

"Được rồi, được rồi. Bác sẽ tính giá rẻ nhất cho cháu. Coi như đây là quà chia tay của cái làng này dành cho thằng nhóc Raven, nó đã cứu mạng tất cả chúng ta mà.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch