Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 44: Đóng Thuyền & Chuẩn Bị

Chương 44: Đóng Thuyền & Chuẩn Bị

" Ông chủ cười hiền lành, chỉ đạo người làm khuân đồ ra xe kéo.

Khi thanh toán, Makino lặng lẽ lấy từ trong túi áo ra một túi vải nặng trịch. Đó là toàn bộ số tiền tiết kiệm mà nàng đã tích cóp được suốt bao nhiêu năm làm chủ quán rượu, cộng thêm một khoản tiền nhỏ từ việc nhượng lại quyền kinh doanh quán Partys Bar cho bà cô. Tổng cộng tròn trĩnh 500.000 Berry. Số tiền này đối với những kẻ tai to mặt lớn trên Đại Hải Trình chỉ là tiền lẻ, nhưng đối với một cô gái ở vùng quê nghèo Đông Hải, nó là cả một gia tài.

Nàng dùng một phần tư số tiền để thanh toán chi phí lương thực, nước uống và thuốc men. Phần còn lại, nàng gói ghém cẩn thận, dự định sẽ mua một vài thứ đặc biệt khác trước khi khởi hành.

Chiều hôm đó, Makino mang một giỏ mây đựng đầy thức ăn nóng hổi và bia lạnh ra bãi biển phía đông, nơi Raven đang hì hục bào nhẵn một cột buồm khổng lồ.

Khi thấy nàng xuất hiện, Raven dừng công việc, vuốt những giọt mồ hôi trên trán. Sợi dây Linh Hồn Khế Ước khẽ rung lên, truyền cho hắn cảm giác vui vẻ, ấm áp từ nàng. Hắn đi tới, đưa tay véo nhẹ chóp mũi nàng, một hành động thân mật vô cùng tự nhiên.

"Em mang gì đến thế? Mùi thơm quá."

"Là thịt nướng củ quả và một ít súp hầm. Anh ăn đi cho nóng. Ông thợ mộc cũng nghỉ tay ăn cùng luôn nhé ạ!" Makino cười tươi tắn, trải một tấm bạt nhỏ trên mặt cát, dọn đồ ăn ra.

Ông thợ mộc già cười khà khà, đi tới nhận lấy cốc bia lạnh. "Khéo tay lắm, cô bé. Thằng nhóc này có em đi cùng là phúc ba đời của nó đấy. Bằng không, nó chỉ có nước nhai gỗ sống cho đỡ đói trên biển thôi."

Raven không thèm phản bác, chỉ ngồi phịch xuống, cầm xiên thịt nướng cắn một miếng lớn. Hắn nhìn người phụ nữ của mình đang ân cần rót bia, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia mềm mại hiếm hoi.

Ăn xong, Makino thu dọn bát đĩa. Nàng nhìn chiếc thuyền đã hoàn thiện được 70%, ván thuyền được ghép nối tỉ mỉ, bóng loáng, toát lên vẻ vững chãi đáng tin cậy. Nàng bước tới gần Raven, đưa tay sờ lên mạn thuyền.

"Thuyền đẹp quá. Chúng ta sắp xong rồi phải không anh?"

"Ừ, khoảng ba ngày nữa là hoàn thành. Ông thợ mộc nói chỉ cần phủ thêm một lớp hắc ín, dựng cột buồm và may buồm là có thể hạ thủy." Raven gật đầu, ánh mắt nhìn ra biển khơi xa xăm.

Makino chần chừ một chút, rồi rút từ trong túi áo ra một chiếc bọc vải nhỏ, cẩn thận nhét vào tay Raven.

Hắn nhíu mày, cảm nhận được sức nặng của những đồng tiền kim loại và những xấp giấy bạc bên trong.

"Cái gì đây?"

"Là tiền tiết kiệm của em. Còn lại khoảng gần 400.000 Berry." Makino ngước nhìn hắn, ánh mắt trong veo vô cùng kiên định. "Em đã dùng một ít để mua lương thực, nước ngọt và thuốc men rồi. Số tiền này anh cứ giữ lấy. Ra biển, sẽ có rất nhiều thứ cần đến tiền. Chúng ta không thể sống bằng việc đi săn mãi được."

Raven nhìn túi tiền, rồi lại nhìn nàng. Ở thế giới kiếp trước của hắn, những người phụ nữ thường mong mỏi đàn ông mang tiền về nuôi mình. Còn ở đây, người con gái nhỏ bé này lại sẵn sàng dốc cạn toàn bộ gia tài, không chút tư lợi, chỉ để trang bị cho hắn một hành trang tốt nhất, an toàn nhất.

"Đây là tiền em tích cóp bằng mồ hôi nước mắt suốt bao nhiêu năm." Giọng Raven trầm xuống, có chút phức tạp. "Em không sợ anh mang nó đi tiêu xài phung phí, hay chết ngoài biển khơi, khiến em tay trắng sao?"

"Em không sợ." Makino lắc đầu, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, tựa như ánh mặt trời xua tan mọi đám mây u ám. Nàng tiến tới, ôm vòng qua cổ hắn, thì thầm vào tai hắn. "Tiền của em cũng là tiền của chúng ta. Anh là người đàn ông của em. Nơi anh đi, em sẽ đi theo. Nếu chết, chúng ta sẽ cùng chết trên con thuyền đó. Em chỉ xin anh một điều thôi..."

"Điều gì?" Hắn vòng tay ôm lấy eo nàng, siết chặt.

"Đừng liều lĩnh quá. Hãy giữ mạng sống của mình. Và... đừng để bất kỳ kẻ nào bắt nạt anh." Makino nói nhỏ, nhưng từng chữ đều chất chứa tình yêu thương và sự xót xa vô hạn. Nàng biết tính cách hắn kiêu ngạo, tàn nhẫn với kẻ thù, nhưng cũng là kẻ sẵn sàng lao vào biển lửa để đạt được mục đích. Nàng chỉ mong hắn biết yêu thương bản thân mình hơn một chút.

Sợi dây Linh Hồn Khế Ước lại một lần nữa rung lên bần bật, truyền tải dòng cảm xúc chân thành, trong vắt như pha lê từ linh hồn nàng sang linh hồn hắn. Cảm giác này kỳ diệu đến mức, nó khiến một sát thủ máu lạnh như hắn cũng phải mềm lòng.

Hắn siết chặt túi tiền trong tay, như thể đang siết chặt trái tim của người phụ nữ này.

"Anh hứa." Raven gật đầu, hôn nhẹ lên trán nàng. "Anh sẽ dùng số tiền này để chuẩn bị những vũ khí tốt nhất, những trang bị tốt nhất cho chúng ta. Và anh đảm bảo, sẽ không có một kẻ nào trên đại dương này có tư cách bắt nạt anh, hay chạm vào một sợi tóc của em."

Ba ngày trôi qua nhanh như chớp mắt.

Công đoạn cuối cùng của việc đóng thuyền đã hoàn tất. Dưới sự hướng dẫn của một lão ngư dân giàu kinh nghiệm trong làng, Raven học cách quan sát sự thay đổi của những vì sao trên bầu trời đêm, học cách lắng nghe tiếng gió biển, và cách phân biệt sự khác biệt của những dòng hải lưu ngầm ở khu vực Đông Hải. Những kiến thức này, dù nhỏ nhặt, nhưng lại vô cùng quan trọng đối với một kẻ hoàn toàn mù tịt về hàng hải, đặc biệt là khi hắn mang trong mình điểm yếu chí mạng của Trái Ác Quỷ – không thể bơi.

Buổi chiều ngày thứ ba, toàn bộ dân làng kéo ra bãi biển phía đông để chứng kiến khoảnh khắc hạ thủy chiếc thuyền.

Chiếc thuyền gỗ vững chãi được đẩy trượt trên những thân cây chuối lót dưới cát, từ từ lao xuống vùng nước nông. Bọt tung trắng xóa, chiếc thuyền nổi bồng bềnh trên mặt nước biển xanh biếc, tự hào vươn cao cột buồm bằng gỗ lim chắc chắn. Cánh buồm bằng vải bạt dày dặn do chính tay Makino may vẫn chưa được kéo lên, nhưng hình bóng con thuyền nhỏ bé đó đã mang theo khát vọng chinh phục mãnh liệt của một con rồng đang chuẩn bị tung cánh.

Raven nhảy lên boong thuyền, kiểm tra lại bánh lái và toàn bộ dây thừng. Mọi thứ đều hoạt động trơn tru, hoàn hảo. Hắn quay lại nhìn đám đông dân làng trên bờ, gật đầu thay cho lời cảm ơn.

Ông thợ mộc già đứng khoanh tay, rít thuốc lá, khẽ gật gù hài lòng. Bác chủ cửa hàng tạp hóa, lão ngư dân, những người phụ nữ, những đứa trẻ... tất cả đều vẫy tay, ánh mắt chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc. Có tự hào, có lo lắng, nhưng tuyệt đối không có ai hối tiếc vì đã hỗ trợ hắn.

Makino đứng trên bờ, bên cạnh là một đống đồ đạc hành lý đã được gói ghém cẩn thận. Nàng mặc bộ quần áo gọn gàng, khuôn mặt bừng sáng lên vì kích động và hạnh phúc. Chỉ cần kéo những món đồ này lên thuyền, cánh buồm sẽ được giương cao, và cuộc hành trình vĩ đại nhất trong cuộc đời nàng sẽ chính thức bắt đầu.

Mọi công đoạn chuẩn bị đã hoàn tất. Hành trang đã đầy đủ. Sức khỏe và tinh thần đều ở trạng thái sung mãn nhất.

Tuy nhiên, ngay lúc Raven chuẩn bị đưa tay kéo Makino lên boong thuyền, một luồng cảm giác lạnh buốt đột ngột chạy dọc sống lưng hắn.

Linh Hồn Cảm Ứng, thứ luôn được duy trì ở mức độ thấp như một bản năng sinh tồn, bỗng nhiên rung lên cảnh báo dữ dội.

Từ phía đường chân trời ngoài khơi xa, nơi ranh giới giữa biển cả và bầu trời đang chìm trong ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu, hắn cảm nhận được những luồng năng lượng linh hồn tối tăm, hỗn loạn, đầy sát khí đang di chuyển với tốc độ rất nhanh hướng thẳng về phía vùng biển Foosha. Không chỉ là một hay hai tên, mà là một số lượng lớn, mang theo sự tàn độc vượt xa nhóm hải tặc rách nát lần trước.

Những kẻ không mời mà tới đang xé rách bức màn bình yên cuối cùng của hòn đảo này.

Đôi mắt Raven khẽ nheo lại, bóng tối tử thần lập tức bao trùm lấy con ngươi đen sâu thẳm. Bàn tay đang vươn ra của hắn khựng lại giữa không trung. Hắn từ từ quay đầu, hướng ánh nhìn lạnh lẽo như băng giá về phía đường chân trời mờ mịt kia.

Có vẻ như, trước khi chiếc thuyền này được phép nhổ neo, biển cả muốn bắt hắn phải nộp một khoản "lệ phí khởi hành" bằng máu. Và hắn, một kẻ khao khát thử nghiệm giới hạn mới của sức mạnh, không hề có ý định từ chối.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch