Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 9: Xác Tàu Ma & Trái Ác Quỷ

Chương 9: Xác Tàu Ma & Trái Ác Quỷ



Cơn bão điên cuồng gào thét suốt đêm rốt cuộc cũng chịu lùi bước khi những tia nắng nhạt nhòa đầu tiên của buổi bình minh đâm thủng tầng mây xám xịt. Không khí sau bão trong vắt, mang theo vị mặn nồng nàn của biển cả và mùi ngai ngái của bùn đất, cây cỏ bị bẻ gãy.

Bên trong căn nhà gỗ nhỏ ven rừng, ngọn lửa trong bếp lò đã tàn từ lâu, chỉ còn lại những cục than hồng tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ.

Raven khẽ mở mắt. Hắn đã thức trắng đêm, giữ tư thế ngồi thiền trên chiếc ghế đẩu mục nát để canh chừng ngọn lửa và lắng nghe những động tĩnh của cơn bão. Hắn dời mắt nhìn về phía chiếc giường duy nhất trong phòng.

Makino đang cuộn tròn người ngủ say sưa dưới lớp chăn bông dày cộm. Nàng mặc chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình của hắn, vạt áo trễ nải để lộ bờ vai thon thả và một phần xương quai xanh trắng ngần. Khuôn mặt dịu dàng của nàng lúc ngủ trông thật bình yên, đôi môi mỏng khẽ mỉm cười như đang chìm đắm trong một giấc mơ đẹp.

Raven cẩn thận đứng dậy, di chuyển nhẹ nhàng như một con báo gấm để không phát ra tiếng động. Hắn để lại một mẩu giấy nhắn trên bàn, dặn nàng cứ ngủ tiếp và sẽ quay lại sớm, rồi rón rén đẩy cửa bước ra ngoài.

Khung cảnh bên ngoài tàn tạ hơn hắn nghĩ. Làng Cối Xay Gió ngập trong nước bùn và những cành cây gãy đổ. Tuy nhiên, tâm trí Raven lúc này không đặt ở ngôi làng, mà hoàn toàn hướng về phía đông, nơi có Vách đá tử thần. Tiếng gọi rung động linh hồn đêm qua đã hoàn toàn biến mất, như thể nó đã cạn kiệt năng lượng sau khi xuyên thủng cơn bão để chạm đến tâm trí hắn. Nhưng trực giác của một kẻ săn mồi nói cho hắn biết, thứ đó vẫn nằm ở đó, đang chờ đợi.

Hắn không chần chừ thêm, lao người đi trong lớp bùn lầy, băng qua khu rừng đã xơ xác lá. Tốc độ di chuyển của hắn cực nhanh, tận dụng tối đa những múi cơ săn chắc đã được rèn luyện điên cuồng suốt ba tháng qua.

Sau gần một giờ di chuyển liên tục qua địa hình hiểm trở, Vách đá tử thần cũng hiện ra trước mắt.

Đây là một bãi đá ngầm khổng lồ, những tảng đá nhọn hoắt đâm tua tủa lên trời như hàm răng của một con thủy quái. Sóng biển ở đây luôn dữ dội, liên tục đập vào vách đá tạo thành những cột nước trắng xóa cao hàng chục mét. Thông thường, không một con tàu nào dám lại gần khu vực này, và những kẻ lỡ rơi xuống đây sẽ bị đá ngầm xé xác ngay lập tức.

Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt. Cơn bão đêm qua đã tạo ra một hiện tượng thủy triều rút cực sâu, phơi bày những phần chân vách đá mà hàng trăm năm nay vẫn chìm dưới đáy biển.

Raven cẩn thận leo trèo trên những mỏm đá trơn trượt, rêu phong. Hắn vừa di chuyển vừa nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm lại cảm giác cộng hưởng đêm qua.

"Chính là hướng này."

Hắn lách người qua một khe nứt hẹp giữa hai tảng đá khổng lồ. Mùi hôi thối của xác cá chết và rong rêu thối rữa xộc thẳng vào mũi, nhưng hắn không bận tâm. Khi vượt qua khe nứt, một không gian rộng lớn đột ngột mở ra.

Đó là một hang động ngầm khổng lồ nằm sâu bên trong vách đá, một nơi bí mật mà có lẽ cả Làng Cối Xay Gió chưa từng ai biết tới.

Và ở chính giữa hang động, nằm nghiêng ngả trên những rạn san hô chết, là một xác tàu hải tặc khổng lồ.

"Trời ạ..." Raven khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc tột độ.

Con tàu này quá lớn, lớn hơn bất kỳ con tàu hải tặc nào từng cập bến Biển Đông mà hắn biết. Nó mang thiết kế cổ đại, mang đậm phong cách của những chiếc chiến hạm từ vài trăm năm trước. Phần thân tàu làm bằng gỗ thường đã mục nát nghiêm trọng, bám đầy hà và rong rêu. Cột buồm đã gãy nát, và lá cờ hải tặc cũng đã mủn thành bột, không thể nhận ra bất kỳ ký hiệu nào. Những lỗ thủng khổng lồ trên mạn tàu cho thấy nó đã trải qua một trận hải chiến kinh hoàng trước khi bị giông bão cuốn vào hang động ngầm này.

Nhưng điều khiến Raven chú ý nhất không phải là sự tàn tạ của con tàu, mà là một căn phòng duy nhất còn nguyên vẹn nằm ở phần đuôi tàu: Cabin thuyền trưởng.

"Gỗ Adam," Raven vuốt ve bề mặt nhẵn bóng, đen tuyền của bức vách cabin, thầm đánh giá. "Loại gỗ cứng nhất thế giới, nguyên liệu để đóng nên con tàu Oro Jackson của Vua Hải Tặc Gol D. Roger và ngàn Sunny của băng Mũ Rơm. Kẻ sở hữu con tàu này chắc chắn không phải là một nhân vật tầm thường."

Gỗ Adam vô cùng quý giá và đắt đỏ. Việc dùng nó để đóng riêng một khoang cabin thuyền trưởng chứng tỏ kẻ này có xuất thân cực kỳ giàu có hoặc có thế lực hùng mạnh trên Đại Hải Trình, thậm chí là Tân Thế Giới.

Trái tim Raven đập liên hồi. Hắn đặt tay lên cánh cửa gỗ Adam nặng nề, dồn toàn bộ sức lực của cơ thể, cộng thêm kỹ thuật phát lực từ hông để đẩy mạnh.

Két... két... ầm!

Bản lề rỉ sét bị bẻ gãy, cánh cửa mở tung, làm bay lên một lớp bụi mù mịt từ hàng thế kỷ trước. Hắn khẽ híp mắt lại, bước vào bên trong.

Không gian trong cabin tối tăm, ngột ngạt và mang mùi ẩm mốc đặc trưng của lăng mộ. Ánh sáng mờ nhạt lọt qua những khe hở trên trần hang chiếu xuống, soi rọi một cảnh tượng rùng rợn.

Ở giữa phòng, đằng sau một chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi đã mục, có một bộ xương người đang ngồi trên chiếc ghế tựa bọc da rách nát. Bộ xương mặc một chiếc áo khoác thuyền trưởng bằng nhung đỏ thẫm, đính những huy hiệu bằng vàng đã xỉn màu. Một thanh kiếm rỉ sét cắm ngập trên mặt bàn.

Nhưng thứ thu hút toàn bộ sự chú ý của Raven nằm trong vòng tay của bộ xương trắng ởn kia.

Hai đoạn xương cánh tay ôm chặt lấy một chiếc rương sắt nhỏ, màu đen, có khóa đồng xỉn màu. Cảm giác cộng hưởng kỳ lạ từ linh hồn hắn một lần nữa sống dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết, tập trung toàn bộ vào chiếc rương đó.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch