Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 8: Cơn Bão Đêm & Tiếng Gọi Bí Ẩn

Chương 8: Cơn Bão Đêm & Tiếng Gọi Bí Ẩn



Đúng lúc đó, một âm thanh khác vang lên, hoàn toàn khác biệt với tiếng gió bão.

Cộc... cộc cộc... cộc!

Tiếng đập cửa. Rất gấp gáp, yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng.

Raven khựng lại, tay nắm chặt con dao găm luôn để sẵn trên bàn. Trong cơn bão kinh hoàng thế này, ai lại chạy đến một nơi hẻo lánh ven rừng như nhà hắn?

"Raven... Mở cửa cho chị... Khụ khụ..."

Một giọng nói phụ nữ run rẩy, đứt quãng lọt qua khe cửa, hòa lẫn vào tiếng sấm chớp rền rĩ.

Tim Raven hẫng đi một nhịp. Hắn nhận ra giọng nói đó ngay lập tức. Dù nó đang bị bóp nghẹt bởi cái lạnh và sự sợ hãi, nhưng sự mềm mại, êm ái đó đã khắc sâu vào xương tủy hắn.

"Chị Makino!"

Hắn quăng con dao xuống bàn, lao như bay ra phía cửa chính. Vội vã tháo thanh chốt gỗ to bản, hắn kéo mạnh cánh cửa ra. Gió bão lập tức ùa vào như một con dã thú, suýt chút nữa xô ngã hắn.

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn đứng sững lại, mọi sự phòng bị hay toan tính lạnh lùng bay biến sạch sẽ.

Makino đứng đó, nép mình vào khung cửa để tránh gió. Nàng hoàn toàn ướt sũng. Chiếc áo mưa mỏng manh bằng nhựa trong suốt đã bị gió xé rách tả tơi, không còn tác dụng che chắn. Toàn thân nàng run lên bần bật như một chiếc lá mùa đông.

Trên tay nàng, ôm khư khư trước ngực là một chiếc bọc được bọc cẩn thận bằng ba, bốn lớp nilon dày cộp, che chắn cẩn thận đến mức không một giọt nước mưa nào có thể thấm vào trong.

"Vào đi, nhanh lên!"

Raven vội vã kéo tay nàng vào trong nhà, dùng hết sức bình sinh đóng sầm cánh cửa lại, cài chặt chốt gỗ để ngăn chặn cơn thịnh nộ của bão táp. Không gian tĩnh lặng tương đối trong nhà lập tức trở lại, chỉ còn nghe tiếng gió rít bên ngoài và tiếng thở dốc, răng đánh bò cạp của người phụ nữ trước mặt.

Hắn nhanh chóng đánh lửa, thắp sáng ngọn đèn dầu. Ánh sáng vàng vọt lóe lên, soi rõ bộ dạng thê thảm nhưng lại mang một sự quyến rũ chết người của Makino.

Trời ạ!

Nàng đang mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng màu hồng nhạt. Cơn mưa xối xả đã làm ướt sũng mọi thứ, khiến lớp lụa mỏng dính chặt vào cơ thể nàng, phô bày toàn bộ đường cong tuyệt mỹ mà ngày thường luôn được che giấu sau lớp tạp dề kín đáo.

Đó là một thân hình chín mọng, đẫy đà của một người phụ nữ hai mươi hai tuổi. Bầu ngực to tròn, căng mọng vươn lên kiêu hãnh, điểm xuyết bởi hai nụ hoa đang co rúm lại vì lạnh, in hằn rõ nét qua lớp vải mỏng ướt át. Vòng eo thon gọn, phần hông nở nang và đôi chân dài miên man trắng muốt cũng bị phơi bày một cách trần trụi dưới ánh đèn leo lét.

Mái tóc xanh thường ngày mượt mà giờ đây bết dính vào hai bên má và chiếc cổ trắng ngần, những giọt nước mưa lạnh lẽo không ngừng lăn dài từ khóe mắt, trượt qua đôi môi mỏng đang run rẩy, tím tái vì lạnh.

Nhưng Makino dường như không hề bận tâm đến sự hớ hênh của mình, hay ánh mắt rực lửa đang cố gắng kiềm chế của Raven. Nàng lập cập giơ chiếc bọc nilon được giữ kín trước ngực lên, dúi vào tay hắn.

"Chị... chị sợ nhà em... không chắc chắn... Mùa đông bão lạnh lắm... Chị đem cho em... cái chăn bông mới... và... và ít bánh mì thịt..."

Từng lời nói thốt ra đứt quãng, hàm răng nàng va vào nhau lập cập. Nàng đã bất chấp cơn bão khủng khiếp, đi bộ hơn một dặm đường bùn lầy, vượt qua cái lạnh cắt da cắt thịt chỉ để đem một cái chăn và thức ăn cho cậu em trai mồ côi mà nàng vẫn luôn lo lắng. Trong thâm tâm Makino, Raven vẫn là cậu bé ốm yếu ngày nào, không chịu nổi cái lạnh buốt xương của đêm bão.

Nhìn chiếc bọc nilon hoàn toàn khô ráo, trong khi người nàng ướt như chuột lột và run rẩy vì rét, một cảm xúc mãnh liệt trào dâng trong lồng ngực Raven. Nó giống như một dòng nước ấm áp, phá vỡ lớp băng giá của sự tàn nhẫn, toan tính mà hắn tự xây dựng bấy lâu nay. Hắn thầm xúc động, một sự xúc động chân thành chưa từng có ở cả hai kiếp người.

Người phụ nữ này, thực sự quá lương thiện, quá tốt bụng. Tốt đến mức khiến người ta cảm thấy xót xa.

"Chị bị ngốc à?" Giọng Raven trầm hẳn xuống, không kìm được sự xót xa pha lẫn trách móc.

Hắn quẳng chiếc bọc nilon lên giường, không chần chừ thêm một giây nào, dang hai tay ôm trọn lấy cơ thể run rẩy, ướt sũng của Makino vào lòng.

"Á..." Makino khẽ kêu lên một tiếng bất ngờ, nhưng nàng không phản kháng.

Cơ thể Raven rất ấm, hay nói đúng hơn là nóng hổi nhờ sự rèn luyện khí huyết liên tục. Vòng tay của hắn săn chắc, vững chãi như một bức tường thành, bao bọc lấy nàng, che chắn mọi cái lạnh giá. Mùi hương nam tính đầy dã tính từ cơ thể hắn hòa quyện với hơi ấm lan tỏa, khiến Makino cảm thấy đầu óc choáng váng, chân tay bủn rủn.

Nàng tựa đầu vào ngực hắn, nghe rõ từng nhịp tim đập thình thịch, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống. Cái lạnh cắt da cắt thịt dường như bị xua tan hoàn toàn. Trong khoảnh khắc này, cậu thiếu niên mồ côi yếu ớt ngày nào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một người đàn ông trưởng thành, một nơi chốn bình yên tuyệt đối để nàng nương tựa.

"Chị có biết ngoài kia bão lớn thế nào không? Gió có thể cuốn phăng chị đi bất cứ lúc nào. Nhỡ có bề gì, chị bắt em sống sao đây?" Raven ôm chặt nàng hơn, vùi mặt vào mái tóc ướt lạnh của nàng, hít hà mùi hương thanh khiết quen thuộc.

"Chị... chị xin lỗi... Chị chỉ lo em bị lạnh..." Giọng Makino nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, khuôn mặt nàng úp sấp vào ngực hắn, nóng bừng lên. Nàng nhận ra tư thế hiện tại của hai người quá mức thân mật, đặc biệt là khi lớp quần áo mỏng tang ướt sũng của nàng đang ma sát trực tiếp với lớp áo vải thô của hắn, truyền đến những xúc cảm tê dại, lạ lẫm.

"Đừng nói nữa." Raven buông nhẹ nàng ra, nhưng hai tay vẫn giữ chặt lấy đôi vai đang run rẩy. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nâu tròn xoe đang cụp xuống của nàng, giọng nói mang theo sự ra lệnh nhưng vô cùng ôn nhu. "Đợi em một lát."

Hắn quay sang mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo sơ mi nam cỡ lớn nhất của mình, sạch sẽ và khô ráo.

"Mau vào phòng tắm thay quần áo ướt ra. Mặc tạm áo của em đi. Nếu để ngấm lạnh chị sẽ viêm phổi mất. Em đi nấu nước nóng."

Makino bối rối nhận lấy chiếc áo sơ mi. Nàng lúng túng nhìn quanh, khuôn mặt đỏ ửng như ráng chiều. "Nhưng... quần áo ướt của chị..."

"Cứ để trong đó, em sẽ giặt và hơ khô cho chị ở lò sưởi. Nhanh lên, đừng để em phải tức giận vì sự bướng bỉnh của chị." Ánh mắt Raven nghiêm lại, bá đạo không cho phép nàng từ chối.

Makino cúi gầm mặt, vội vã ôm chiếc áo sơ mi chạy tọt vào gian phòng tắm nhỏ bé phía sau.

Raven nhìn theo bóng dáng kiều diễm ấy khuất sau cánh cửa gỗ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thâm trầm. Hắn đi về phía bếp lò, bắt đầu chẻ củi, mồi lửa. Ngọn lửa bùng lên rực rỡ, xua tan cái lạnh và bóng tối trong căn nhà gỗ xập xệ. Tiếng nước sôi lục bục trên bếp hòa cùng tiếng bão gào thét bên ngoài tạo nên một bản nhạc kỳ lạ.

Bên ngoài, thiên nhiên đang nổi cơn cuồng nộ, muốn hủy diệt mọi thứ. Nhưng bên trong căn nhà nhỏ này, một ngọn lửa ấm áp, dịu êm của tình người, và cả những rung động tinh tế của tình yêu nam nữ đang lặng lẽ nảy mầm, bám rễ sâu vào trái tim của cả hai người.

Và ở phía xa xa, nơi Vách đá tử thần, tiếng gọi rung động linh hồn ấy vẫn tiếp tục vang vọng trong tâm trí Raven. Hắn nhắm mắt lại, khẽ siết chặt vòng tay ôm lấy người phụ nữ mềm mại trong lồng ngực, để cho sự ấm áp của hiện tại xoa dịu những toan tính lạnh lùng đang cuộn trào sâu thẳm bên trong.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch