Quách Kiền không có giao tình gì với Từ Giai, thậm chí chưa từng nói qua mấy câu, nhưng Từ Giai dám nói, đây là thứ mà mình đang yêu cầu. Người này thủa nhỏ mồ côi nghèo khó, khắc khổ đọc sách, năm Gia Tĩnh thứ 17 sau khi trúng tiến sĩ, nhiều lần đảm nhiệm Công bộ chủ sự, lang trung, sau ngoại nhiệm Hà Nam tri phủ Vệ Huy, bởi chiến tích nổi bật nên không ngừng lên chức. Từng làm Sơn Tây Án sát ti phó sử, Chiết Giang hữu tham chính, Chiết Giang Án sát sử, Giang Tây hữu Bố chính sử, Thiểm Tây tả Bố chính sử, là một người đi một bước một dấu chân, kiên định thăng chức đi lên, điều này đủ nói rõ năng lực của hắn.
Sau khi thăng chức Đô Sát viện phó Đô ngự sử, tuần phủ Thiểm Tây, hắn rốt cuộc đi vào tầng cao nhất của vòng chính trị, khi đảm nhiệm tuần phủ, hắn nghiêm ngặt ràng buộc thuộc hạ, thường xuyên khảo hạch chứng thực, đã cách chức liền mấy kẻ tham ô. Từ đó, ti mình giám sát, ai cũng giữ mình như băng ngọc. Không lâu sau bởi vì triều đình chỉ định phương lược tiên nam hậu bắc, hắn cải nhiệm Nam Kinh Binh bộ thượng thư, không lâu lại chuyển thành Nam Kinh Hộ bộ thượng thư, phụ trách tổng điều lương bổng cho tổng đốc Đông Nam Hồ Tôn Hiến bổng... Lúc đó tổng cộng 20 vạn đại quân, chiến tuyến kéo dài mấy tỉnh, độ khó điều vận khác nào lên trời, nhưng hắn vẫn xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ, chưa từng một lần lỡ việc làm sai, rất được tướng sĩ tiền tuyến khen ngợi.
Thứ mà Từ Giai coi trọng Quách Kiền chính là kinh nghiệm phong phú của hắn, cùng năng lực hành chính mạnh mẽ, nhất là hiệu quả chỉnh đốn tham ô khi hắn đảm nhiệm tuần phủ tại Thiểm Tây, vì vậy điều về kinh thành, tin tưởng hắn sẽ không làm cho mình thất vọng.
~~
Nhưng tất cả điều này không có quan hệ tới Gia Tĩnh hoàng đế, ông ta đã chán nản chính sự tới cực điểm, hoàn toàn chìm đắm trong sự nghiệp tu đạo của mình. Hơn nữa theo tuổi tác ngày càng cao, phương thuật cầu trường sinh càng thêm cấp bách, lại hạ chiếu thiên hạ, lấy tiền tài hậu hĩnh để tìm kiếm phương sĩ cùng người viết bùa chú. Trên hạ lệnh dưới làm theo, trong lúc nhất thời quan viên các tỉnh tìm tòi khắp nơi. Đến đầu năm Gia Tĩnh thứ 42, tổng cộng tiến hiến bí pháp hơn 1000 cuốn, cũng tiến phương sĩ hơn 100 người, sau khi trải qua sàng lọc chọn lựa của các thiên sư Long Hổ sơn kinh thành, lưu lại hơn 100 bản, và hơn 10 người tiến hiến hoàng đế.
Khi có phương sĩ Hùng Hiển của huyện Phong Thành Giang Tây tiến [Pháp Thư] 66 sách, sau khi Gia Tĩnh ngự lãm mới cho gọi diện đàm, nơi chốn hợp ý, lại vui mừng quá đỗi, trực tiếp không cần các phương sĩ khác nữa.
Nhiều phương sĩ hùng tâm bừng bừng nhưng vì sao lại bị Hùng Hiển vượt lên thứ nhất, ngoại trừ người này đẹp trai, dễ sinh thân cận, then chốt là thuyết pháp của hắn quá lợi hại. Người này nắm giữ "Chuyển thế chi thuyết", ý là kiếp này mọi người đều là chuyển thế của cổ nhân, nếu như tu luyện đến trình độ nhất định thì có thể thu được ký ức của kiếp trước, nếu như tu luyện nữa thì còn có thể khôi phục tất cả của kiếp trước, như là thọ nguyên, bản lĩnh các loại, cũng không mất đi linh hồn của mình.
Rất hiển nhiên, đó là một đích đề tài rất hấp dẫn người, Gia Tĩnh quả nhiên vào tròng, hỏi:
- Vậy ngươi tu luyện đến tình trạng gì rồi?
- Thảo dân bất tài, tu luyện đến nay cũng đã có chút thành tựu.
Hùng Hiển kia nhìn qua bốn năm mươi tuổi, nét mặt thanh quắc, vóc người gầy gò, mặc nón cao vạt áo rộng, tay cầm quạt lông ngũ cầm, quả nhiên là phong phạm thần tiên, khiến người... nhất là "Thần tiên khống" như Gia Tĩnh không khỏi sinh ra hảo cảm.
- Thật chứ? - Gia Tĩnh hỏi: - Vậy ngươi là cổ nhân nào chuyển thế?
- Đời trước của thảo dân gọi Thúc Tiện. - Hùng Hiển nói.
- Hả?" - Gia Tĩnh cười hỏi: - Không ngờ là đại thần của Đế Khốc...Vậy ngươi có thể xem trẫm là vị cổ nhân nào chuyển thế được không?
Hùng Hiển nghe vậy đứng dậy, đại lễ tam khấu cửu bái xong mới cao giọng nói:
- Bệ hạ, ngài chính là Đế Khốc a, cựu thần chờ ngày này đã lâu rồi!" - Nói rồi rơi lệ đầy mặt.
Gia Tĩnh thất kinh nói:
- Cái gì, ngươi nói ta là Đế Khốc chuyển thế ư?
- Đúng vậy, bệ hạ. - Hùng Hiển kích động nói: - Bây giờ ngài còn chưa thức tỉnh, cho nên không biết thân phận của mình, chỉ cần dựa vào [Pháp Thư] mà năm đó vi thần dựa vào ký ức viết thành để tu luyện, nhất định có thể thu được chân thân Đế Khốc!
Gia Tĩnh lâm vào trầm mặc. Đế Khốc là ai? Đó là một trong Tam Hoàng Ngũ Đế, nhân mà uy, huệ mà tín, tu thân mà thiên hạ phục, tại vị 70 năm, thiên hạ đại trị, nhân dân an cư lạc nghiệp! Càng quan trọng là.., Đế Khốc này sống 107 tuổi, cuối cùng vũ hóa thành tiên, nếu như mình thật có thể hóa thân làm ông ta, vậy mộng tưởng trường sinh không phải là có thể thực hiện được rồi sao? Nhưng lại có thể làm nhất thế minh quân thánh hoàng? Cái này sao không làm ông ta tâm động cho được?
~~
Đương nhiên, dù sao Gia Tĩnh không phải là tiểu hài tử, không thể người ta nói mình là Đế Khốc thì tin ngay, dù sao cũng phải có thể thuyết phục ông ta mới được, vì vậy hỏi Hùng Hiển kia:
- Lời ngươi nói có chứng cứ gì không?
- Có.
Hùng Hiển gật đầu nói:
- Bởi vì bệ hạ tương đồng với ấn ký của Đế Khốc, nên có rất nhiều điểm giống nhau, ngài chỉ cần kiên trì tìm kiếm, nhất định có thể tìm được.
- Điểm giống nhau? - Gia Tĩnh lẩm bẩm: - Trẫm và Đế Khốc có điểm gì giống nhau?
- Đầu tiên, hai người đều là hoàng đế. - Hùng Hiển nhỏ nhẹ nói.
- Đương nhiên. - Gia Tĩnh gật đầu nói.
- Sau đó, phụ thân của hai người cũng không phải hoàng đế..." - Hùng Hiển lại thấp giọng nói.
Gia Tĩnh rốt cuộc động dung rồi. Ông ta nghe nhiều nên quá quen với cố sự của Tam Hoàng Ngũ Đế. Đế Khốc là hoàng đế tằng tôn(cháu chắt), tổ phụ tên Huyền Ngao, phụ thân là Kiểu Cực. Bởi vì hoàng đế tại vị thời gian rất dài, cho nên Huyền Ngao không có kế vị, cuối cùng do ca ca của Kiểu Cực là Chuyên Húc kế vị, Đế Khốc 17 tuổi liền trợ giúp đại gia(bác) Chuyên Húc của ông ta lý chính, sau khi Chuyên Húc chết thì truyền đệ vị cho ông, lúc đó 30 tuổi.
Lúc này ông ta mới ý thức được, nhân sinh của mình và vị đế vương thượng cổ này không ngờ ăn khớp như vậy. Nếu như mình thực sự là Đế Khốc, vậy phụ thân Hiến hoàng đế chính là Kiểu Cực, Hiếu Tông Kính hoàng đế chính là Chuyên Húc! Mà mình mặc dù hơn 10 tuổi kế thừa đế vị, nhưng quốc chính đều nằm trong tay đại thần quan văn, mãi đến khi 30 tuổi mới lập nên quyền uy duy nhất của mình, chân chính như một hoàng đế... Ở trong lòng ông ta có một cái nhìn ngạo khí, Đại Minh triều khai quốc đến nay, chỉ có Thái tổ Thành tổ nhị vị đế quân có thể xưng được chí tôn, chư vị con cháu còn lại toàn có tiếng mà không có miếng, căn bản không tính là hoàng đế chân chính.
~~
Ngay đêm hôm đó Gia Tĩnh đã nằm mơ, ông ta mơ mình trở thành Đế Khốc một trong Ngũ Đế, anh minh thần võ, nhất tảo lục hợp, tứ hải quy phục, vạn bang hướng tới, ngự quốc 70 năm, cuối cùng thăng thiên mà đi. Càng làm cho ông ta kích động là mình lại khôi phục hùng phong của nam tính, đêm ngự vài nữ mà không ngã, thật khiến ông ta nằm mơ cũng cười.
Cuối cùng, Gia Tĩnh bị tiếng cười của mình làm giật mình tỉnh giấc, sau khi tỉnh lại mới phát hiện đây là một giấc mộng, nhưng khi sờ tới nơi đó, không ngờ hơi cứng thật. Ông ta không khỏi vui mừng khôn xiết, lập tức gọi người truyền hậu phi thị tẩm. Nhưng lúc đó hơn nửa đêm mà, hơn nữa hoàng đế không gần nữ sắc đã rất nhiều năm, để tránh khơi ra chuyện thương tâm, ông ta cho các hậu phi ở rất xa, hiện tại đột nhiên muốn tìm người ngủ chung, đương nhiên không thể truyền cái đến ngay được.
Bọn thái giám chạy đôn chạy đáo, hết gần nửa canh giờ sau mới khiêng tới một vị phi tử trẻ đẹp, nhưng lại nhìn thấy hoàng đế với khuôn mặt chán nản. Chỉ nghe hoàng đế nói:
- Các ngươi tới chậm rồi...
Mặc dù lần này không kịp giờ, nhưng Gia Tĩnh lại tin tưởng vững chắc rằng, mình chính là Đế Khốc chuyển thế! Hơn nữa càng nghĩ càng cảm thấy, thuyết pháp này thực sự diệu dụng vô cùng!
Trải qua một ngày suy nghĩ, ông ta gọi Hùng Hiển tới hỏi:
- Bao lâu thời gian có thể tu luyện thành công
- Thảo dân đần độn, 10 năm thành công. - Hùng Hiển nói: - Ngài là đế quân chuyển thế, chắc hẳn lợi hại hơn thảo dân nhiều, có lẽ rất nhanh là được...
Vừa nghe nói thời gian ngắn vậy, Gia Tĩnh xung động rồi:
- Được, trẫm phong ngươi làm tam phẩm hộ quốc Nguyên sư, ban thưởng mặc Đấu Ngưu phục, từ hôm nay dạy trẫm tu luyện!
- Tạ bệ hạ long ân, - Hùng Hiển lại khó xử nói: - Nhưng ngài không thể lập tức tu luyện.
- Vì sao? - Gia Tĩnh nói: - Lẽ nào có điều kiện gì?
- Hoàng thượng anh minh. - Hùng Hiển nói: - Bởi vì pháp này quan trọng ở thiên nhân cảm ứng, trước khi tu luyện phải tìm được khí tức của Đế Khốc thì mới có thể làm ít công to.