Chương 7: Mai táng không chuyên nghiệp, nhưng đào mạng lại rất chuyên môn
Nhậm Thanh nheo mắt lại, hắn biết mình không thể nào nhìn lầm được.
Dù cho đèn đuốc trong nhà giam có lờ mờ đến đâu, nhưng Vô Mục Pháp đã giúp hắn sơ bộ có được năng lực nhìn đêm.
Huống hồ trên lớp da người kia vẫn còn lờ mờ lưu lại vết máu.
Nhậm Thanh dùng ánh mắt ra hiệu cho ba người Lý Miên phải cẩn thận, sau đó hắn quay trở lại chỗ thi thể của hỏa công nằm ở phía rìa.
Hắn cẩn thận nhớ lại, trước đây từng gặp một tên lính cai ngục cầm trong tay lớp da người, cả hai điều này chắc chắn có liên quan với nhau.
Như vậy, rất có thể trong nhà giam này không chỉ có một tấm da người sống.
Nhậm Thanh không dám ôm mảy may tâm lý cầu may, ánh mắt hắn không ngừng đảo qua đảo lại để quan sát xung quanh.
Sau một hồi bối rối ngắn ngủi, đám người bắt đầu thuần thục xử lý thi thể.
Bọn hắn lấy kim khâu mang theo bên người để khâu kín mắt, tai, mũi, miệng của thi thể lại, nghe nói làm vậy có thể trấn áp được oán khí sinh ra do cái chết thảm khốc.
Nhậm Thanh cảm thấy bản thân mình rất không chuyên nghiệp, bởi hắn căn bản không biết những điều kiêng kỵ này.
"Trời đất ơi! ! !"
Một tên hỏa công không kìm được sự hoảng sợ mà thốt lên. Hắn vừa định nâng thi thể lên thì phát hiện chỉ cần chạm vào da, lớp da ấy liền bong tróc ra như đậu phụ.
Mà hiện ra dưới lớp da lại là bộ xương trắng hếu, máu thịt đã biến mất không dấu vết.
Những lời đồn về nhà tù trước đó đã khiến lòng người bàng hoàng, nay tận mắt chứng kiến thi thể có trạng thái chết quỷ dị như vậy, tất cả mọi người đều nảy sinh sự sợ hãi.
Thậm chí có mấy tên hỏa công nhỏ tuổi đã thấp giọng khóc rống lên, khung cảnh trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Đúng lúc này, một tên hỏa công mặc giáp da hùng hùng hổ hổ đứng dậy.
"Dọn thi thể ra ngoài sớm một chút thì có thể rời khỏi đây sớm một chút, đạo lý này các ngươi cuối cùng cũng phải hiểu chứ?"
Mặc dù tên hỏa công đó cũng dùng khăn trùm đầu che mặt, nhưng Nhậm Thanh vẫn nhận ra giọng nói của đối phương, chính là gia hỏa trung niên ở phòng nghị sự trước đó.
Không ngờ gia hỏa này làm tới chức quản sự mà lại tự mình dấn thân vào nơi hiểm cảnh trong cấm khu.
Đám người dần im lặng, tên hỏa công trung niên lớn tiếng nói: "Tại hạ là Bá Phong, các ngươi chắc hẳn ít nhiều cũng đã nghe qua tên của ta rồi chứ."
Nhậm Thanh ngẩn người, ngay cả một kẻ mù mờ tin tức như hắn cũng biết đến Bá Phong. Nghe đồn rằng những hỏa công dưới trướng hắn rất ít khi tử nạn.
Đồng thời hắn làm việc luôn thích tự thân vận động, là một quản sự có phong cách riêng biệt trong nha môn.
Bá Phong thở ra một ngụm trọc khí, sau đó tiếp tục hô lớn: "Muốn sống sót trở về thì hãy bình tĩnh lại mà nghe ta chỉ bảo. Hiện tại tất cả hãy thắt dây đỏ vào cho ta."
Mọi người như tìm được chỗ dựa tinh thần, bọn hắn lấy dây đỏ ra buộc vào tứ chi thi thể, sau đó bình ổn kéo lên.
Một vài hỏa công thao tác không được thuần thục, có lẽ chỉ mới được chỉ dạy sơ qua trước khi đi.
Chỉ có nhóm bốn người của Nhậm Thanh là ngay cả dây đỏ cũng không chuẩn bị, đứng giữa những người mai táng chuyên nghiệp, bọn hắn có cảm giác lạc lõng không hề nhỏ.
Bá Phong thấy vậy bèn đi tới, đưa cho Nhậm Thanh mấy sợi dây đỏ.
"Biết thắt không, có cần ta..."
"Không cần đâu, đa tạ."
Không đợi hắn nói xong, Nhậm Thanh nhờ vào khả năng quan sát của Vô Mục Pháp đã nhanh chóng trói chặt tứ chi thi thể.
Bá Phong khẽ gật đầu, sau đó tiếp tục đi giúp đỡ những hỏa công khác.
Nhóm bốn người của Nhậm Thanh nhanh chóng thích nghi với kỹ thuật khiêng thi thể, những người còn lại cũng đang chuẩn bị, trong lúc đó không có sự cố nào xảy ra.
Để đề phòng bất trắc, thông thường năm người sẽ kết thành một tổ, trong đó bốn người khiêng xác, người còn lại sẵn sàng thay thế bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên làm vậy thì hiệu suất giảm mạnh, ước chừng phải đi lại ít nhất ba chuyến mới có thể đưa hết thi thể ra ngoài.
Nhậm Thanh khéo léo khước từ ý tốt của Bá Phong khi muốn điều thêm người tới, dù sao hắn cũng không muốn để lộ đôi mắt dị thường của mình trước mặt người ngoài.
Hắn nói với ba người Tiểu Vũ: "Lát nữa khi khiêng thi thể, bất kể nghe thấy âm thanh gì cũng tuyệt đối không được ngoái đầu lại."
"Đã rõ, thưa nha sai."
"Còn nữa..."
Nhậm Thanh dùng ánh mắt nghiêm túc đảo qua bọn hắn: "Khác với những tổ năm người, chúng ta chỉ có bốn người, một khi có người xảy ra vấn đề thì tất cả đều phải chết. Hãy tập trung tinh thần cho ta, rõ chưa?"
Ba người Tiểu Vũ đồng thanh đáp: "Đã rõ."
Sau khi tất cả hỏa công đã chuẩn bị xong xuôi, Bá Phong dẫn đầu đi về phía lối ra, những người còn lại giữ khoảng cách nửa mét.
Vị trí của Nhậm Thanh tuy nằm ở phía ngoài, về lý thuyết là khá nguy hiểm, nhưng lại có thể giúp hắn quan sát được toàn cục.
Trong lúc chậm rãi di chuyển, hắn chú ý thấy trong nhà giam, ngoài những tấm da người ra, dường như trong các góc khuất còn có mấy thứ bò sát đang lẩn lút.
Nhậm Thanh liếc nhìn rồi không để tâm nữa, hắn tập trung vào việc giữ thăng bằng khi khiêng thi thể.
Tiếng bước chân nặng nề không ngừng vang vọng.
Đoạn đường vốn chỉ mất vài phút, nhưng giờ đây trong mắt bọn hắn, nó dài tựa như phải đi mất mấy năm, mỗi bước chân đều tràn đầy sự kinh hồn bạt vía.
Cũng may là hữu kinh vô hiểm, lối lên cầu thang tầng trên đã ở ngay cách đó không xa.
Lúc này có năm người tăng tốc bước chân, tách khỏi đội ngũ vì muốn tiến vào cầu thang trước.
Bá Phong không nhịn được mà chửi thầm vài tiếng, trong cấm khu này bất kỳ hành động nào cũng đầy rẫy rủi ro, chỉ cần một sai sót nhỏ là ảnh hưởng đến tất cả.
Năm người kia rõ ràng đã bàn bạc với nhau trước, nhưng sau khi tăng tốc, nhịp chân của từng người lại không thống nhất, khiến thi thể bị lảo đảo.
Chỉ một cử động nhỏ như vậy thôi mà cả lớp da trên thi thể đã bong tróc ra, một bộ xương trắng rơi xuống đất, tạo thành tiếng động không hề nhỏ.
Giống như quân bài domino, những người trong đội ngũ va chạm vào nhau, thậm chí có người bị kéo rách quần áo, để lộ da thịt.
Nhậm Thanh trợn tròn mắt, hắn rõ ràng cảm nhận được có nhiều đạo tàn ảnh đang lướt qua gần đó.
Ngay sau đó, khi những người còn lại chưa kịp phản ứng, năm người tách đoàn kia đồng loạt ngã gục xuống đất, tử trạng y hệt tên hỏa công ở cửa cầu thang lúc trước.
Sau khi những tấm da người kia đã được nếm máu, chúng hiển nhiên không có ý định buông tha cho những hỏa công còn lại, chúng áp sát mặt đất, bí mật bò trườn một cách nhanh chóng.
Nhậm Thanh thấy vậy bèn cắn răng, thấp giọng nhắc nhở: "Bước chân chậm lại, sang trái ba mét."
Ba người Tiểu Vũ không chút do dự, phối hợp với Nhậm Thanh tránh được một tấm da người đang lao tới, trong khi những kẻ ở gần bọn hắn đều gặp họa.
"Sang phải ba mét."
"Sang trái năm mét."
Nhậm Thanh bình tĩnh chỉ huy, nhìn qua thì giống như con ruồi không đầu chạy quanh trong phòng giam, nhưng thực chất mỗi bước đi đều là ngàn cân treo sợi tóc.
Đám hỏa công chạy trối chết, muốn dùng ưu thế số đông để thoát thân.
Nhưng chỉ cần tấm da người chạm vào người sống, nó sẽ ngay lập tức chui tọt vào trong cơ thể, chẳng mấy chốc mà máu thịt toàn thân sẽ biến mất sạch sẽ.
Nhậm Thanh không kìm được mà chảy nước mắt, chỉ cảm thấy đôi mắt đau rát.
Hắn phát hiện những tấm da người đang vô tình hay cố ý tạo thành thế bao vây, lỗ hổng duy nhất nằm ở phía cầu thang dẫn xuống tầng ba.
"Vứt bỏ thi thể đi!!"
Bốn người đồng thời buông tay, sau đó nghe thấy tiếng Nhậm Thanh gầm lên: "Đường sống duy nhất nằm ở tầng ba dưới lòng đất, muốn sống thì đi theo ta."
Nhậm Thanh quay người, dẫn theo ba người Tiểu Vũ lao tới.
Những người còn lại thấy thế cũng vội vàng bắt chước, hận không thể mọc thêm chân để chạy cho nhanh.
Nhậm Thanh không đơn thuần là muốn cứu người, chủ yếu là vì nếu chỉ có bốn người bọn hắn phá vây thì mục tiêu quá rõ ràng.
Đợi đến khi Nhậm Thanh tiến vào lối lên cầu thang, hắn nhận thấy những tấm da người kia dường như có điều gì đó kiêng kỵ nên không có ý định đuổi theo tiếp.
"Nơi này an toàn rồi, nghỉ ngơi một chút đi."
Nhậm Thanh liên tục nuốt mấy viên mắt lợn mới đè nén được sự suy nhược xuống.
Ở lối cầu thang, khoảng hai ba mươi người lần lượt tràn vào, bọn hắn nhất thời vẫn chưa hoàn hồn, ngồi bệt xuống đất không biết phải làm sao.
Nhậm Thanh đếm lại, hơn một trăm người giờ chỉ còn chưa đầy bốn mươi, có thể thấy sự khốc liệt đến mức nào.
Bá Phong nhờ phản ứng kịp thời nên cũng không chết, hắn nằm vật ra đất với đôi mắt vô thần.