Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Một Quyển Quỷ Thần Đồ Lục

Chương 6: Bồ Đề lão tổ là sư phụ ta, Hầu ca là sư huynh ta

Chương 6: Bồ Đề lão tổ là sư phụ ta, Hầu ca là sư huynh ta

Cô nương muốn thám thính đại pháp của ân sư, khiến ân sư phải cắt đứt Hạo Thiên Kính, làm hại ta cũng bị liên lụy."

Hầu ca, xin lỗi, cho ta mượn danh tiếng dùng một chút.

Yêu nữ nhíu chặt lông mày, nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Giang Chu bằng một ánh mắt phức tạp, vừa hoài nghi, không cam lòng, lại vừa phẫn nộ và hâm mộ.

Nàng hoài nghi lời nói của Giang Chu, nhưng lại tin rằng diệu pháp mình nghe thấy là thật, tuyệt đối không phải hạng tiểu tử nhân loại không chút tu vi nào có thể bịa đặt ra được. Thế nên nàng mới không cam lòng, thậm chí có cả sự hâm mộ mà chính mình không muốn thừa nhận.

Tên nhân loại này ngoại trừ tướng mạo đẹp mắt một chút thì những thứ khác đều tầm thường, dựa vào cái gì mà nhận được sự ưu ái của vị lão thần tiên kia, được thu vào môn hạ? Việc con mồi dường như đã thoát khỏi tầm kiểm soát cũng khiến nàng phẫn nộ, nhưng nàng có vẻ thật sự không dám ra tay độc ác với hắn nữa.

"Được rồi được rồi, dù sao sau này ân sư sẽ còn giảng đạo tiếp, ta cũng không trách ngươi."

Giang Chu bị nàng chằm chằm đến mức có cảm giác kinh tâm động phách, vội vàng tỏ ra như không có chuyện gì mà rộng lượng phất tay.

"Đúng rồi, vừa nãy cô nương nói cần ta giúp đỡ, không biết là chuyện gì? Ngươi cứ nói ra xem, chúng ta gặp nhau tức là hữu duyên, nếu trong khả năng thì tại hạ vẫn sẵn lòng."

Mặc dù trông có vẻ đã lừa gạt được yêu nữ này đến mức mụ mị, nhưng đối phương vốn hỉ nộ vô thường, Giang Chu vẫn không dám chủ quan, biết dừng đúng lúc. Mục đích của mình đã đạt được, nhưng cũng không thể để đối phương chịu thiệt. Cả hai cùng có lợi mới là thắng lợi thật sự. Nếu không mục đích của yêu nữ này không đạt được, nàng càng nghĩ càng không vui, rồi bất chấp tất cả giận dữ ra tay giết hắn thì sao?

Yêu nữ hoài nghi hỏi: "Ngươi thật sự nguyện ý giúp ta?"

Giang Chu nghiêm mặt đáp: "Trong khả năng của ta, tuyệt không chối từ."

"Tốt!"

Yêu nữ mặt mày rạng rỡ, cười tươi đến mức mắt cong như vầng trăng khuyết, nàng đưa tay vỗ vỗ lên vai Giang Chu vài cái: "Nhân loại, ngươi cũng khá lắm, nếu đã như vậy, ta sẽ không hạ Thực Tâm Chú lên người ngươi nữa."

Ta cảm ơn cả nhà ngươi!

Giang Chu ngoài mặt mỉm cười, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm. Lừa gạt thành công rồi!

Yêu nữ cười nói: "Ta muốn ngươi tìm cơ hội lẻn vào Túc Tĩnh Ti ở Ngô Quận, giúp ta thám thính tin tức."

Túc Tĩnh Ti? Đó là cái gì? Đây là muốn bắt hắn làm nội ứng sao.

Thiếu nữ thấy trong mắt Giang Chu hiện lên vẻ mờ mịt, không khỏi mở to mắt: "Xem bộ dạng của ngươi, lẽ nào lại không biết Túc Tĩnh Ti? Ngươi từ xó xỉnh nào chui ra vậy?"

Giang Chu gãi gãi đầu, tỏ vẻ ngượng ngùng: "Để cô nương chê cười rồi, ta từ nhỏ sinh trưởng trong núi, cơ duyên xảo hợp gặp được ân sư và được lão nhân gia thu nhận vào môn hạ. Tuy nhiên vì ta không có tu vi nên không thể ở lại sư môn lâu ngày, sau khi ban thưởng bảo vật, ân sư phất ống tay áo một cái đã đưa ta đến nơi này, đến giờ ta còn chẳng biết mình đang ở đâu."

"Hóa ra là vậy, hèn gì lúc nãy ta thấy ngươi đột ngột xuất hiện."

Yêu nữ lúc này đã tin lời hắn đến năm phần. Năm phần còn lại thuần túy là do trực giác, cảm thấy tên nhân loại này mồm mép trơn tru, không đáng tin cậy.

Yêu nữ đảo mắt, suy ngẫm về lời nói của Giang Chu. Phất ống tay áo một cái mà có thể đưa một người sống sờ sờ từ Tam Tinh Động nào đó đến tận đại sơn Vân Mộng này, thủ đoạn này quả thực có chút giống với thần thông Di Tinh Hoán Đẩu của một vị Yêu Vương...

Nguyên lai là ta đột ngột xuất hiện trong khu rừng này... Giang Chu rốt cuộc cũng biết mình tới đây bằng cách nào, nhưng điều đó cũng chẳng có tác dụng gì.

"Túc Yêu Tĩnh Bình, gọi tắt là Túc Tĩnh, là một trong lục ty của Đại Tắc, chuyên làm mấy chuyện vặt vãnh chó đuổi chuột."

Yêu nữ nói đến đây, trong mắt hiện lên vài phần oán hận: "Bên trong Túc Tĩnh Ti có một nơi gọi là Đao Ngục, ta muốn ngươi tiến vào đó giúp ta thám thính tin tức của một người."

Giang Chu tỏ ra ngạc nhiên: "Chỉ có vậy thôi sao?"

Yêu nữ nở một nụ cười khiến người ta bất an: "Xem ra ngươi thật sự không biết Túc Tĩnh Ti là nơi nào rồi, nơi đó cũng không phải... Bỏ đi, đến lúc đó ngươi sẽ biết. Ngươi thật sự muốn giúp ta chứ? Không hối hận?"

"Đương nhiên, đại trượng phu một lời đã nói, tứ mã nan truy."

Giang Chu ra vẻ nghĩa khí lẫm liệt. Nhưng trong lòng hắn lại nghĩ, cứ dỗ dành cho yêu nữ này xuôi lòng cái đã, chờ đến lúc cắt đuôi được nàng rồi thì ai thèm quản nữa?





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch